Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gương mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn là biểu cảm lãnh đạm trầm tĩnh, đáy mắt không hề dao động, chỉ là tròng mắt không còn đen nhánh như bình thường, nó có màu hồng nhạt, thứ duy nhất tiết lộ tâm trạng ấm ức của anh.

Nguyên Tuấn Sách giống như thợ săn đang chờ thời cơ, nhìn phương hướng dời đi của hai người kia, động tác giơ tay nhấc chân đều có vẻ lười biếng không nói lên lời. Dáng vẻ toan tính không từ thủ đoạn kia, còn có cả gương mặt anh tuấn nhưng xa cách càng khiến người nhìn mê muội, khiến bọn họ cam tâm tình nguyện sa vào, trở thành nô lệ trong ngục giam của anh.

—————————————

Bóng tối mênh mông vô cùng vô tận, Hạnh Mính giang hai tay, duỗi tay không thấy năm ngón.

Cô mờ mịt chuyển động đầu, vẫn không nhìn thấy chút ánh sáng, đưa tay lên sờ sờ hai mắt của mình, cô đúng là đang mở mắt mà.

Hạnh Mính vươn tay, thử thăm dò chung quanh, hình như cô đang bị giam cầm trong một không gian hư vô, không thể sờ tới bất cứ thứ gì, dưới chân cũng dẫm không lên vật thật.

“Đây là nơi nào? Có người không?” Cô gào thét với chung quanh, xung quanh vọng lại giọng nói của cô, yên ắng đến đáng sợ.

“Nè, nhân loại.”

Hạnh Mính cúi đầu nhìn lại, trước ngực có một quả cầu ánh sáng đang chui ra.

Là yêu hồn đang chui ra khỏi cơ thể cô. Trước mắt xuất hiện một quả cầu lập loè ánh sáng đỏ đen, phiêu du trước mặt cô.

Một cục đá trong suốt nhưng lại không quá trong suốt, ngọn lửa hắc hồng đang cháy hừng hực bên cạnh, phát ra hơi thở tà ác.

“Đây là nơi nào?” Hạnh Mính chỉ có thể nhìn thấy yêu hồn, chung quanh vẫn là một mảnh hư vô màu đen: “Ngươi đã chui ra khỏi thân thể ta sao?”

“Đây là không gian của ta, ngươi đang hôn mê.”

Hạnh Mính vỗ đầu, hình như thật sự không có cảm giác đau, cô lại véo véo cánh tay của mình: “Oa, thật sự không thấy đau nè.”

Giọng nói trầm thấp chẳng biết phát ra từ đâu của yêu hồn lại vang lên, giọng điệu cười nhạo trong đó quá rõ ràng: “Nhân loại các ngươi đều ngu xuẩn giống như ngươi sao.”

Hạnh Mính nghiêm túc đánh giá nó một lượt từ trên xuống dưới, chẳng qua cũng chỉ là một hòn đá còn chưa tổ bằng bàn tay, nhưng thật ra cô cũng rất tò mò.

“Ngươi thật sự bị nhốt trong núi Tu Duyên một ngàn năm sao?”

“Ta không giống nhân loại các ngươi, ta không bị thời gian khống chế. Ngươi có thể coi ta như một khối đá bình thường, ta cứ ở nơi đó một ngàn năm, thời gian của ta vĩnh viễn không chuyển động.”

Hạnh Mính càng thấy kỳ quái, cong eo nghiêng đầu về phía trước, nhưng cô không dám đến quá gần, cô sợ sẽ bị ngọn lửa đốt bỏng.

“Vậy sao ngươi có thể giao lưu với ta? Ta còn tưởng rằng ngươi một mình bị nhốt trong cái nơi kia, thời gian dài như vậy sẽ nhàm chán đến chết cơ.”

Làn sương khói màu đỏ đen ít ỏi, lấy nó làm trung tâm, không ngừng tràn ra bốn phía: “Ta vốn không biết cách giao lưu với ngươi, đây là ngôn ngữ ta học được từ trên người của ngươi. Không phải ngươi cũng giao lưu với một nửa yêu hồn kìa của ta như vậy sao?”

“Ngươi mới tiến vào cơ thể của ta mới mấy ngày, đã học được ngôn ngữ?”

“Trừ cái này ra, ta còn học được cách sống của nhân loại các ngươi, thích ngủ vào buổi tối, hoạt động vào ban ngày. Cuộc sống sinh hoạt có khái niệm thời gian thật là buồn tẻ, không biết người kia vượt qua như thế nào, còn không bằng bị nhốt ở chỗ kia.”

Hạnh Mính nghĩ, người nó nhắc đến chính là Nguyên Tuấn Sách.

Nếu cái yêu hồn chỉ là một cục đá tồn tại một cái ngàn năm, vậy nó hiện tại cũng có suy nghĩ riêng của bản thân, không biết nó còn có thể hợp thành một trái tim với Nguyên Tuấn Sách hay không.

Yêu hồn đột nhiên nhào lên, Hạnh Mính hoảng sợ, ngã ngồi ra sau, làn sương khói quỷ dị vây quanh ngọc thạch, đưa nó đến gần sát trước mặt cô.

“Ta biết ngươi suy nghĩ đang cái gì, ta và ngươi xài chung một thân thể, trong đầu ngươi suy nghĩ cái gì ta đều có thể nghe được rất rõ ràng.”

Hạnh Mính mở to mắt, trừng lớn, cẩn thận ngẫm lại, mấy ngày này cô hẳn là không nghĩ đến mấy thứ gì kỳ quái chứ?

Yêu hồn kìa hình như đang cười: “Suy nghĩ của ngươi bây giờ ta cũng biết.”

“A! A! A!” Cô thẹn quá hóa giận, huơ tay đánh lên không khí trước mặt, yêu hồn kìa rất linh hoạt, nhảy tới nhảy lui: “Ngươi không được phép nhìn trộm suy nghĩ của ta, không cho nghe, không cho nghe!”

“Ta nào có biện pháp gì, là chính ngươi nghĩ mấy thứ đó mà.”

Gương mặt nhỏ nhắn của Hạnh Mính đỏ bừng, xấu hổ vì đuôi mắt mà nhuộm chút màu đỏ: “Ngươi ngươi ngươi……”

“Đúng vậy, khi ngươi tắm ta cũng có thể nhìn thấy.”

“Đều nói là không được phép rình coi ý nghĩ của ta, đồ trứng thối!”

Cô huơ tay qua, bàn tay trực tiếp xuyên qua yêu hồn, đoàn sương khói mong manh bên ngoài bị lòng bàn tay đánh cho tản ra.

Yêu hồn kia chậm rì rì bay tới trước mặt cô, sương khói khiến đồng tử Hạnh Mính bị nhuộm thành màu đỏ đậm.

“Ta và người kia đương nhiên có thể kết hợp thành một, chúng ta trước nay vẫn là một yêu hồn, chẳng qua cái giá phải trả, các ngươi sợ là rất khó thừa nhận.”

Nó phát ra một tiếng cười âm trầm, giọng nói như vọng ra từ không trung chấn động màng tai, ngữ khí âm trầm: “Hơn nữa, người kia cũng rất chờ mong được dung hợp với ta. Nhân loại, ngươi có biết vì sao đạo sĩ muốn muốn trừ yêu không? Bởi vì, yêu quái, giống loài này từ trước đến nay đều rất ích kỷ.”

Nó linh hoạt bay đến bên tai Hạnh Mính: “Ngươi cảm thấy ngươi bị tên đạo sĩ kia mang đi, thì sẽ có kết cục gì tốt sao? Bọn họ đơn giản chỉ muốn ta thôi, nhưng thân thể nhân loại yếu ớt của ngươi sẽ chịu đựng nỗi đau lột da cắt thịt.”

Hạnh Mính khẩn trương nuốt nước bọt: “Sẽ không, sư phụ, sẽ không để ta chịu đau.”

“À? Lời này của ngươi đúng là đã nhắc nhở ta, có đôi khi nhân loại cũng ích kỷ đến đáng sợ nhỉ? Nhìn ngươi sợ hãi như vậy, vậy để ta nói cho ngươi một chuyện khác đi.”

“Trong khi ngươi đến sau núi tìm kiếm thi thể của tên đạo sĩ đã chết kia, người đó vẫn luôn đi theo ngươi, cả khi ngươi bị tên đạo sĩ kia mang đi, người đó cũng đang ngồi trên cây nhìn đấy.”

Yêu hồn học tiếng cười ha ha của nhân loại, không ngừng bay tới bay lui hai bên tai trái phải của cô: “Suy nghĩ trong đầu ngươi hiện tại rất hỗn loạn, muốn phản bác mấy lời ta nói sao? Đừng quên ta có thể cảm ứng được một nửa yêu hồn còn lại. Lúc đó, người kia ngồi ngay trên đỉnh đầu của ngươi, lẳng lặng nhìn chằm chằm ngươi đó.”

“Ta không nhắc nhở ngươi, là bởi vì ta cảm thấy, ta cũng nên dung hợp với người kia. Yêu là một loài rất ích kỷ, tuy bản thân ta cũng muốn ra ngoài, nhưng ta lại không thể tự mình rời khỏi cơ thể của ngươi”

Hạnh Mính cảm thấy hô hấp khó khăn, thân bất do kỷ, túm chặt vạt áo trước ngực, cúi đầu không nói.

Vì sao nơi này lại khó chịu đến vậy? Muốn nôn mửa.

“Được rồi, nhân loại.” Yêu hồn ngừng trước mặt cô, chậm rãi tới gần trán cô, lại chui vào cơ thể cô.

“Tâm sự đã xong, ngươi nên tỉnh rồi.”

Bên tai là tiếng gió gào thét, tiếng thét từng đợt đâm thẳng vào lỗ tai, tiếng gió dần dần càng lúc càng lớn, ù ù rung động, thính giác là cơ quan đầu tiên thức tỉnh .

Ngay sau đó, Hạnh Mính cảm giác được cả người cứng đờ, nóng bỏng, cổ đau nhức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận