Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính mở mắt ra, tóc dài thổi bay tán loạn trên mặt, khiến gương mặt ngứa ngáy khó chịu. Cô mệt mỏi nâng mí mắt, từ khe hở của sợi tóc, cô nhìn thấy bản thân mình đang bị trói chặt bởi những sợi dây xích vàng, chúng nó cố định thân thể cô chặt chẽ, treo trên nắp giếng.

Cô ngẩng đầu lên, cần cô đau nhức, không biết cô đã cúi đầu bao lâu, cuồng phong vòng quanh cô hình thành một vòng tròn gió, xích sắt đầy trời vây quanh cô, linh phù gắn trên mỗi mắt sắt tỏa ra kim quang.

Bên ngoài bức tường gió, có vài người đang niệm chú ngữ. Những người ngồi vây quanh ở nơi này, đều là nhóm phương trượng đức cao vọng trọng.

Cô nhìn thấy sư phụ, còn có Tùng Nhai pháp sư, họ đang đứng bên ngoài, cầm pháp kiếm trong tay, đạo bào trên người bị gió thổi phồng, vạt áo phía sau tung bay.

Tĩnh Đình ngồi xếp bằng đả tọa, bảy phương trượng khác cũng thủ thế chỉnh tề, thần sắc bình tĩnh thúc giục pháp lực, đôi tay không ngừng đánh ra từng đạo pháp quyết. Tám người bọn họ, không ai là không có đầu tóc râu bạc trắng, từng tấm linh bay tới trước mặt bọn họ đều ẩn chứa một lượng lớn cương khí, miệng họ đang không ngừng mấp máy, trong miệng niệm chú ngữ.

Mỗi một lần niệm, đều giải phóng thêm một cổ cuồng phong, ngay sau đó, dây xích sắt trên người Hạnh Mính bắt đầu thít chặt lại, đôi tay cô bị cố định tại bên người, không thể động đậy, xích sắt bỏng cháy, hãm vào da thịt cô, mỗi lần hít thở đều sẽ khiến cô thống khổ bất kham.

“Sư phụ……” Hạnh Mính loạng choạng lắc đầu, vài lần cô muốn ngẩng đầu, những đều bị ngọn gió thổi tới đè xuống. Cô cầu xin người, có thể đừng để cô đang trải qua thống khổ nữa không.

Thân thể bị xiềng xích đè ép cho bẹp dí, dần dần, cô không còn sức lực, mồ hôi trên trán cuồn cuộn chảy xuống, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, giống như dã thú bị nhốt chặt bị tra tấn, cánh môi đóng mở chỉ phát ra được tiếng khóc nức nở, sợi tóc hỗn độn, tròng mắt màu đỏ tươi, nước mắt rơi như mưa.

Hạnh Mính bất lực nhắm mắt lại, cưỡng chế bản thân ngừng khóc, yết hầu bị nghẹn đến đau đớn, đứng trên nắp giếng, trước mặt mọi người chịu hình phạt. Linh phù cảm nhận được yêu hồn trong cơ thể cô, đánh lên động xiềng xích thật dài, linh lực thông qua xiềng xích, xông thẳng vào thân thể cô, kẹp chặt da thịt như hận không thể lột da ngay lúc cô còn đang sống sờ sờ .

“A!”

Nước mắt quay cuồng tràn ra, tiếng khóc xé rách tâm can, tê tâm liệt phế. Hạnh Mính ngẩng đầu, cơ bắp đau đớn như bị xé rách, cả người cô chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng. Gông xiềng trước ngực, cách một lớp da thịt, trực tiếp đốt lửa trong trái tim cô.

Máu từ trong cổ họng cuồn cuộn chảy ra, đầu lưỡi nhiễm hồng, màu đỏ tươi chói mắt, hô hấp nhẹ nhàng, chỉ như làn sương khói mỏng manh.

Yêu hồn trong cơ thể cô cười to: “Chút sức lực này không đủ đâu, nhân loại, một nửa yêu hồn kìa đang ở gần đây, người đó đang nhìn đấy, anh tận mắt nhìn ngươi bị bọn họ tra tấn, sống dở chết dở.”

Trong mắt Hạnh Mính phủ kín một tầng hơi nước long lanh, đầu rũ xuống, khoang miệng toàn là máu tươi, từng chữ như rít ra từ khẽ răng: “Câm miệng, ngươi cái đồ ác độc, kẻ lừa đảo……”

Sáu vị trưởng lão đứng phía sau các đạo sĩ, cầm kiếm bày trận pháp, mũi đao huơ loạn trên không trung, phù chú dần hiện ra, kiếm quang lập loè, dệt thành một chiếc võng chặt chẽ.

Trong vòng một trượng, đao kiếm đan chéo tạo thành thiên la địa võng, tầng tầng lớp lớp, kín không kẽ hở.

Mọi người đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị, một tay cầm kiếm, một tay kia đặt trước ngực. Kiếm vẽ một vòng trong không trung, chiếc võng vàng được dệt thành từ kiếm quang càng lúc càng lớn. Đao kiếm chợt thu về, rồi ngay lập tức đâm ra phía trước, võng vàng thuận thế bây về phía trước, bao chặt cả người Hạnh Mính.

Tùng Nhai rũ mắt, trong lòng dâng lên sự sợ hãi, nhìn về phía Tĩnh Đình, ông vẫn không ngừng niệm chú.

Hạnh Mính chỉ có thân thể phàm nhân, làm sao có thể chịu nổi liệt chú như vậy. Bọn họ định giết chết thể xác của cô, để bức yêu hồn chui ra sao?

“A a a!” Người bị hành hình phát ra tiếng kêu thảm thiết, một búng máu lại bị khạc ra. Hạnh Mính giật nảy người một cái, cả người mất sức, không động đậy, giống như đã chết.

Tùng Nhai cuống quít hô lên: “Sư phụ!”

Tĩnh Đình dừng động tác thi pháp, Hoằng Hậu đứng bên cạnh, cất giọng hô to, át cả tiếng gió: “Đồ đệ của ngươi không đành lòng xuống tay sao? Muốn bức yêu hồn chui ra trước, chỉ có thể khiến con bé chết giả, rồi sau đó mới kéo hồn phách của con bé về!”

Tĩnh Đình hít sâu một hơi, tay tiếp tục chuyển động, trước bụng dần tụ tập một đoàn linh quang chói mắt, ánh sáng tựa như tơ tằm, đan xen loá mắt, như thật như huyễn.

Tĩnh Đình dùng sức đẩy quả cầu ánh sáng ra, nội lực ngưng tụ thành linh khí, bay tới, đập thẳng vào ngực Hạnh Mính, yêu hồn bành trướng hợp nhất trong tâm hồn cô cũng cùng lúc nổ tung!

“Mở nắp giếng ra!”

Các đệ tử đứng xung quanh tuân lệnh, cầm lấy một sợi dây thô, dùng sức lôi kéo, Hạnh Mính bị trói chặt cũng cùng lúc rơi vào trong đó. Đáy giếng được phủ kín bằng kết giới và chướng yêu chú, Hạnh Mính đang mang yêu hồn trong người, rơi xuống chỉ có một con đường chết.

Một khối ngọc thạch được bao quanh bởi một đám khí đen hồng, bay lên từ đáy giếng, mấy người đứng phía xa nhìn thấy, vui vẻ hô to: “Là yêu hồn!”

Mọi người động tác nhất trí đứng lên bày trận. Trong phút chốc, một cổ sát khí lạnh băng ập đến trước mặt, một đám đạo sĩ bị hất văng, ngã trên mặt đất.

Trên miệng giếng dính đầy bùa chú chợt xuất hiện một bóng người, dường như không gian xung quanh bị anh xé toạc ra một viết rách cực lớn, sương đen mà quái quỷ dị cuồn cuộn như sông nước, mang theo sức mạnh khổng lồ, ào ạt trút ra từ khe hở không gian. Cả ngọn núi Tu Duyên trong nháy mắt bị một tầng mây đen che đậy.

Hoằng Hậu ngã trên mặt đất che ngực, sốt ruột hô to to: “Mau! Mau lên!”

Cả người Nguyên Tuấn Sách bị làn sương đen bao bọc, gió lạnh hình thành một tấm chắn hoàn mỹ, che chở anh trong làn sương đen.

Nguyên Tuấn Sách vươn tay về phía đáy giếng, cơ thể Hạnh Mính chậm rãi bay lên, trong đáy mắt chỉ có một mảnh lạnh lùng, đôi đồng tử đen nhánh như lốc xoáy, mang theo toàn thứ sức mạnh diệt vong, như đầm lầy đen không gợn sóng không ánh sáng. Trong đáy mắt chỉ phản chiếu một ảnh ngược duy nhất, đó là yêu hồn đang không ngừng khuếch tán yêu khí.

Đây là một nửa yêu hồn còn lại, là thứ mà anh đã anh chờ đợi hơn ngàn năm.

Đạo sĩ bãi trận huơ kiếm, nắm chặt kim võng, biến nó to ra rồi đánh về phía anh. Một quầng sáng đột nhiên toả ra từ người Nguyên Tuấn Sách, lấy anh làm trung tâm, điên cuồng khuếch tán ra bốn phía. Kim võng lợi hại kìa trực tiếp bị đốt thành tro, biến mất trong không trung.

Nguyên Tuấn Sách không nhanh không chậm, nâng tay lên, khớp xương hoàn mỹ, ngón tay thon dài nâng yêu hồn. Tâm trạng cực kỳ kích động khiến đáy mắt anh biến thành màu đỏ, tròng mắt đỏ tươi của yêu ma chậm rãi hiện lên, khóe miệng mang theo ý cười, cả người tản ra hơi thở thị huyết hung ác.

Lòng bàn tay nâng lên, đưa yêu hồn vào ngực, động tác uyển chuyển nhẹ nhàng như nước. Lồng ngực xuất hiện từng đợt gợn sóng, cảm nhận được khoảng trống trong khoang ngực chậm rãi được lấp đầy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận