Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên Tuấn Sách ngồi dưới đất, dựa vào thành giường phía sau, đôi tay vô lực rũ bên người, lòng bàn tay vẫn nắm chặt đám linh phù vẽ chướng yêu chú, chúng đã bị anh nắm đến dúm dó.

Linh phù vẫn đang ăn mòn yêu lực của anh, nhìn tốc độ những sợi tóc trên đầu rơi xuống, Nguyên Tuấn Sách đại khái cũng đoán được mình đã tiêu hao không ít tu vi. Nhưng đây cũng là biện pháp duy nhất có thể giữ tâm trí anh tỉnh táo, không biến thành ma.

Nếu bây giờ mất lý trí, với cảm xúc hiện tại của anh, có khả năng anh sẽ trực tiếp giết Hạnh Mính. Còn nữa, nếu Nguyên Tuấn Sách muốn thành tiên, anh phải lấy lại phần sức mạnh đã mất.

Nguyên Tuấn Sách vô lực nâng đầu lên, gối đầu lên mép giường. Tròng mắt màu đỏ tươi, làn khói hồng không ngừng cuồn cuộn toát ra.

Cả người Nguyên Tuấn Sách bị một tầng sương đen bọc, giống như ngọn lửa hừng hực lúc bị đập tắt để lại từng tầng khói đen. Đám sương mù tràn ra khỏi thân thể anh, từng chút từng chút một, chậm rãi bao phủ chung quanh. Cảnh tượng thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

“Đó là, cái gì?” Đứng trên lầu 3, bé mèo trắng cẩn thận dò ra đầu ra nhìn xuống lầu hai. Cửa sổ lầu 2 toát ra hơi thở khủng bố cực kỳ mãnh liệt, ngoại trừ còn có hương vị của chướng yêu chú, còn có một cổ sức mạnh cường khiến đám tiểu yêu như cô không dám đến gần.

Mèo trắng thu lại móng vuốt đang bám trên cửa sổ, quay đầu nhìn Hồ Anh Tài đứng lẳng lặng phía sau, lông mày anh ta đã nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi, nhẹ nhàng nói ra mấy chữ: “Không thích hợp.”

“Cái gì không thích hợp?”

“Một nửa yêu hồn kìa đã trở lại, trái tim trong thân thể cậu ta đã hoàn chỉnh, tại sao còn chưa biến thành yêu ma? Cho dù Nguyên Tuấn Sách có dùng chướng yêu chú để áp chế bản thân, thì với bản lĩnh của yêu ma, tuyệt đối không thể bị mấy tấm linh phù nho nhỏ này kiềm chế.”

Mèo trắng rụt rụt đầu, nó không biết Hồ Anh Tài đang nói cái gì, nhưng theo trực giác của nó, Nguyên Tuấn Sách chắc chắn là một con yêu quái khủng bố, cái loại nguy hiểm mà có thể san bằng mọi thứ trong phạm vi trăm dặm trong một cái nháy mắt ấy. Nếu anh thật sự muốn làm vậy, có lẽ đến thần tiên cũng không thể ngăn cản.

Hồ Anh Tài bực bội, bất an cắn móng tay: “Không thành ma thì làm sao thành tiên! Tên nhóc này sao lại thế này?”

Hồ Anh Tài còn tưởng rằng, Nguyên Tuấn Sách sẽ vì cô gái nhỏ kia mà cam nguyện thành ma.

Xem ra, con đường này không thể thực hiện được. Phải đổi một biện pháp khác buộc anh thành tiên.

“Có ý gì? Nguyên Tuấn Sách muốn thành tiên sao?”

Hồ Anh Tài hừ một tiếng nói: “Nguyên Tuấn Sách sinh ra chính là ma vật, muốn thành tiên rất đơn giản. Đâu giống như loại tiểu yêu chúng ta, vừa phải cần cù chăm chỉ, hao hết thọ mệnh, cũng khi chẳng thể thành tiên nổi. Còn Nguyên Tuấn Sách, cậu ta chỉ cần dùng mấy năm cũng có thể nhẹ nhàng thành tiên.”

Mèo trắng khó hiểu: “Vậy vì sao anh nhất định muốn Nguyên Tuấn Sách thành tiên? Tôi cảm thấy, bản thân cậu ta cũng không phải rất muốn thành tiên.”

Hồ Anh Tài đi đến chỗ ghế bập bênh, đặt mông ngồi xuống, hai tay bắt chéo sau gáy, nhẹ nhàng lay động thân ghế: “Em nhìn chỗ nào mà khẳng định là cậu ta không muốn? Không có con yêu quái nào không muốn thành tiên, trừ mèo yêu như em, tự biết bản thân bạc mệnh.”

Mèo trắng không phục nói: “Nếu muốn thành tiên thì cậu ta còn cầm chướng yêu chú mãi như vậy làm gì? Hơn nữa cho dù cậu ta thật sự thành tiên, thì anh cũng không đắc đạo được. Tôi không nhìn ra, con hồ ly xảo trá như anh còn sẵn lòng trợ giúp yêu quái khác cơ đấy.”

Vẻ mặt Hồ Anh Tài nghiêm túc, giờ phút này, anh ta trưng ra gương mặt ngạo nghễ, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh khiến người nhìn chán ghét.

“Trăm năm trước, Hồ tộc của tôi đã từng sinh sống nhàn nhã vô ưu trên núi, thoải mái như ở trong tiên cảnh. Đột nhiên có một hôm, một đám đạo sĩ tu luyện không thành bị nhập ma tới, chui vào trong núi, điên cuồng tàn sát con dân của tôi, dùng da thú và yêu đan của đồng bào tôi để luyện đan.”

“Hiện giờ, tôi đường đường hồ yêu tôn, lại lưu lạc chốn nhân gian, hóa thành hình người, sống một cuộc sống trốn tránh như chuột cống. Còn đám đạo sĩ kia thì được sống dưới ánh mặt trời, thảnh thơi dễ chịu, được mọi người kính yêu. Chỉ cần Nguyên Tuấn Sách thành tiên, nhất định sẽ khiến bọn họ diệt môn, đến lúc đó, tôi sẽ dùng hồn phách của bọn họ để hiến tế, trùng tu lại Hồ tộc.”

Yêu khi nói đến thù hận, đôi mắt sẽ luôn đỏ rực. Đôi đồng tử màu nâu mật ong của Hồ Anh Tài hơi thay đổi, dường như anh ta đã rơi vào nỗi hận trăm năm, ngọn lửa báo thù bùng cháy, cực kỳ đáng sợ.

Mèo trắng ngồi bên cửa sổ, dường như nghĩ tới cái gì, cúi đầu xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Yêu khí cuồn cuộn không ngừng tiết ra, mạnh mẽ tới đáng sợ, lực lượng đó khiến tiểu yêu như nó phải chùn bước.

Bỗng nhiên, nó nghe thấy tiếng kêu của Hạnh Mính, mèo trắng vừa định nhảy cửa sổ trèo vào gặp bạn tốt, lại Hồ Anh Tài nhanh tay túm lấy thịt sau cổ, bắt về phòng.

Nguyên Tuấn Sách quay đầu lại, Hạnh Mính ngồi trên giường, cánh tay run rẩy chống đỡ thân thể ngồi dậy. Nhìn làn sương đen ngòm bao bọc khắp cơ thể Nguyên Tuấn Sách, cô bị dọa đến sởn tóc gáy.

“Hạnh Mính.” Nguyên Tuấn Sách nắm chặt đồ vật trong ta, ngồi dậy, xoay người qua, muốn ngồi gần bên cô.

Hạnh Mính lập tức ôm gối đầu chắn trước ngực, hô to: “Cậu đừng tới đây!”

Nước mắt lạch tạch rơi xuống, giọng nói khàn khàn như rên rỉ, lại như đang run rẩy. Nguyên Tuấn Sách dừng động tác, quỳ gối mép giường, ngơ ngẩn nhìn cô.

“Vì sao mình không thể lại gần?.”

Hai giọt nước mắt vẫn còn vương trên lông mi, muốn rơi lại không rơi xuống, đôi mắt Hạnh Mính rưng rưng khó tin nhìn anh: “Có phải, cậu cố ý đưa mình đến chỗ sư phụ không? Để bọn họ lấy yêu hồn từ trong cơ thể mình ra? Cậu chắc chắn có biết, cậu thậm chí còn ở nơi đó nhìn.”

Cô vốn không tin mấy lời sàm ngôn của yêu hồn trong thân thể, nhưng vì sao cô chỉ ngủ một giấc dậy đã ở bên cạnh Nguyên Tuấn Sách?

Anh biết rõ nếu muốn lấy yêu hồn từ trong cơ thể cô ra, thì cô phải chịu đựng nỗi đau cực kỳ tàn khốc, Nguyên Tuấn Sách lại cam nguyện đứng một bên nhìn, vì sao? Loại cảm giác như bị phản bội này, khiến cô khó chịu đến thế, lại không thể trốn tránh.

“Ngực Hạnh Mính có đau không?” Nguyên Tuấn Sách vươn tay về phía cô: “Có đang đau giống tôi không? Vì sao lại đau vậy, Hạnh Mính?”

“Đừng chạm vào tôi!” Cô đánh lên bàn tay đang vươn tới của Nguyên Tuấn Sách, cúi đầu, hốc mắt nóng lên, hơi nước mờ ảo bao phủ tầm nhìn, từng giọt rơi xuống.

Bàn tay Nguyên Tuấn Sách ngơ ngác dừng giữa không trung, không thu về cũng không tiếp tục vươn ra.

“Hạnh Mính không cần tôi nữa sao?”

Hạnh Mính chẳng những không nín khóc, mà tiếng khóc ê a dần dần lớn hơn, đôi tay đặt trước ngực, cúi đầu thét chói tai: “Tôi ghét cậu! Tôi ghét cậu! Tôi ghét cậu!”

Nguyên Tuấn Sách đứng lên, khí thế âm trầm, làn khói đen chung quanh càng dày đặc hơn, gần như bao trùm cả căn phòng. Ánh mắt lóe lên huyết sắc đỏ tươi, cỗ sát khí thô bạo trong thân thể anh đang điên cuồng kêu gào. Tâm trạng âm u và tình yêu điên cuồng đan xen mãnh liệt trong đôi mắt đỏ đậm của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận