Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồ Anh Tài nhịn cơn đau trên mu bàn tay lại, tiếp tục bụm miệng mèo trắng, còn tiện thể túm bốn cái móng vuốt của nó vào trong tay.

Nguyên Tuấn Sách lặng im nhìn chăm chú, Hồ Anh Tài thấy trong mắt anh hiện lên một tia sát khí.

“Có ý tứ. Chưa có con yêu nào dám tuyên chiến trực diện với ta như vậy. Kim mộc thủy hỏa thổ, không bằng để ta ban cho ngươi được phép chọn một cách chết.”

“Tôi nói chờ đã!” Hồ Anh Tài gào thét, một dự cảm cực xấu.

“Yêu Sách, chẳng lẽ cậu cứ định duy trì hình dạng con người như vậy mãi à? Cậu không nghĩ thành tiên sao! Không hóa ma thì làm sao cậu thành tiên được. Yêu hồn đã trở về cơ thể, đây là chuyện mà cậu đã đợi cả ngàn năm! Hiện tại cậu chỉ vì một nhân loại lại muốn chính mình hoàn tục, biến mình trở thành nhân loại sao?”

Nguyên Tuấn Sách trầm mặc, Hồ Anh Tài hiểu anh, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra anh do dự.

“Cậu điên rồi! Cậu là đồ cái gì vậy? Nếu cậu vẫn muốn thành tiên thì mau chóng tu luyện đi, sau khi thành tiên rồi không phải vẫn có thể ở bên cô bé kia sao? Đến lúc đó, đừng nói thế gian này là của cậu, lấy công lực của cậu, cả Tiên giới cũng là của cậu! Cậu còn sợ cô ta chết trước mình chắc?”

Nguyên Tuấn Sách thu lại ngọn lửa, cánh tay rũ xuống bên người, sát khí vừa rồi dường như đã biến mất, cả người yếu ớt vô lực.

Anh đúng là không tin tưởng bản thân mình. Nguyên Tuấn Sách sợ, sau khi mình trở thành yêu ma, thất tình lục dục mất hết, anh sẽ giết chết Hạnh Mính mất.

Nếu đến khi anh khôi phục ý thức, mà nhìn thấy thi thể Hạnh Mính nằm trước mắt mình. Loại trường hợp này, anh đến nghĩ cũng không muốn nghĩ đến.

“Cậu đang do dự, cậu không muốn?” Hồ Anh Tài cao giọng chất vấn: “Vậy ước định lực trước giữa hai chúng ta tính là cái gì! Tôi thuyết phục cậu rời núi, còn giúp cậu lấy lại yêu hồn! Kết quả là bây giờ cậu lại không muốn giúp tôi? Để tôi uổng công chờ mười mấy năm!”

Hồ Anh Tài đứng lên, rống giận, mèo trắng bên cạnh cũng bị cảm xúc kích động của anh ta dọa cho giật mình.

“Cậu không thành tiên, thì sao có thể san bằng bảy lão đạo sĩ bất tử kia, còn có đám đồ đệ đông như kiến cỏ của bọn họ! Hiện giờ, không chừng mấy lão già đó đã nghĩ ra biện pháp khác để đối phó với cậu, nếu chẳng may thật sự đám đó cầu được thượng tiên hạ phàm, vậy cậu nhất định phải chết! Cậu muốn để mấy năm nay tôi ở bên cạnh cậu, mọi sự chờ mong cố gắng của tôi đều thành lãng phí hết sao!”

Hồ Anh Tài nhắm mắt lại, lông mi run rẩy, nhờ vào thính giác nhạy bén của mình, anh ta cảm nhận tiếng hít thở cực nhanh từ trên lầu truyền đến.

Hạnh Mính đã tỉnh, có lẽ còn đang khóc.

“Yêu Sách!”

“Đi ra ngoài.” Anh lạnh nhạt nói: “Không cho phép phát ra tiếng động trong căn nhà này. Không được phép làm phiền cô ấy, tất cả đều đi hết ra ngoài.”

“Cậu thật là, không có thuốc nào cứu được!” Hồ Anh Tài tức đến run cả người.

Nguyên Tuấn Sách nắm tay, ngọn lửa nhỏ bùng lên, ném về phía con mèo trắng trên mặt đất kia. Nguyên Tuấn Sách phát động công kích bất ngờ khiến cho không ai trong hai người còn lại đoán trước được. Mèo trắng phát ra một tiếng thét chói tai cực kỳ tàn nhẫn, phần lông trên chân sau bị thiêu rụi, da thịt cũng bị đốt đèn sưng đỏ, ngay sau đó, dây xích trên cổ bỗng rời ra

Nguyên tách làm người của Nguyên Tuấn Sách từ trước đến nay là có thù oán tất báo, không thèm nghe bọn họ nói chuyện nữa, anh xoay người lên lầu, còn ném lại một câu lạnh băng: “Nhanh chóng đi ra ngoài.”

Hồ Anh Tài ôm bé mèo trắng, che miệng nó lại, nhìn cái chân sau bị thương của nó. Ngọn lửa đã thiêu rụi bộ lông trắng muốt mà mèo ta vẫn luôn tự hào, da thịt nung chảy đến đỏ rực. Ngọn lửa còn đốt đến cả phần đuôi, nơi đó cũng lộ ra thịt đỏ, sưng tấy, cực kỳ đáng thương.

Anh ta ôm mèo trắng đứng dậy, đi ra ngoài cửa. Vừa rồi mèo trắng còn rất kiêu ngạo, lúc này hơi thở thoi thóp, cuộn tròn trong lòng ngực anh ta, móng vuốt đặt lên cánh tay, nước mắt từ trong tròng mắt xanh thẳm chảy xuống, cái đuôi rũ trong không trung, hoàn toàn không còn tinh thần.

Hạnh Mính nghe thấy tiếng hét của Lộ Điệp, cô giãy giụa, từ trên giường ngồi dậy, lúc nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách, kích động dùng khẩu hình hỏi anh, Lộ Điệp đang ở đâu?

Nguyên Tuấn Sách cố ý làm bộ như nhìn không hiểu khẩu hình của cô. Con yêu thành thật ngày nào, đây là lần đầu tiên anh dùng ánh mắt nói dối.

Vươn tay duỗi đến nơi đau nhức giữa hai chân cô, hỏi: “Tôi nói để thời gian cho Hạnh Mính nghỉ ngơi. Hạnh Mính lại nhiệt tình quấn lấy tôi như vậy, là vẫn muốn làm tình với tôi sao?”

Nếu yết hầu không thể phát ra tiếng động, miệng cũng chỉ là bộ phận bài trí. Hạnh Mính sốt ruột nhìn chằm chằm anh, lòng nóng như lửa đốt, hốc mắt chẳng mấy chốc đã lên men, nước mắt đảo quanh.

Hạnh Mính thất bại thả tay xuống, cong đầu gối lên, vòng tay ôm lấy chính mình, để mặt vùi vào giữa hai chân, nước mắt không ngừng rơi xuống, thấm cào trong chăn. Chất lỏng ướt nóng hoàn toàn đối lập với nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của cô.

Cô không thể phát ra âm thanh, bả vai run rẩy biểu đạt sự thương tâm đau lòng của cô lúc này.

Nguyên Tuấn Sách không thể đồng cảm với những cảm xúc bi thương trong các giọt nước mắt, anh càng không hiểu chúng có nghĩa là gì. Anh vuốt ve tấm lưng của Hạnh Mính, trong đầu suy nghĩ một biện pháp vẹn toàn, làm sao để khi anh trở thành yêu ma, vẫn có thể bảo vệ Hạnh Mính bình an vô sự.

Đầu ngón tay tái nhợt vừa động, câu lấy một lọn tóc, trong đầu Nguyên Tuấn Sách chợt lóe ra một ý tưởng.

Nếu nhốt cô dưới mặt đất thì thế nào? Dùng kết giới phong ấn, như vậy cô có chạy cũng không thoát.

Nhưng Nguyên Tuấn Sách lại thấy khó khăn, trên thế giới này không có loại kết giới nào anh không phá được. Khi đó Hạnh Mính run bần bật trốn trong tầng hầm, sẽ giống như một con chim trong lồng giam, mặc anh xâu xé.

“Tôi nên khiến cậu làm thế nào mới tốt đây, Hạnh Mính.”

—————————

Đạo quán bị san bằng, người chết người bị thương, nằm la liệt khắp nơi.

Mọi người chuyển dời đến dưới chân núi Tu Duyên. Dưới chân núi có một gian tứ hợp viện (1) cũ nát đến không tưởng, nơi này vốn là nơi ở của các thôn dân trụ, hiện giờ cỏ cây mọc thành cụm, muỗi bay loạn, cảnh tượng hoang vắng, nhưng cũng là căn nhà duy nhất dưới chân núi phù hợp cho họ ở.

Tứ hợp viện: hay còn được gọi là “Tứ hợp phòng”, là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc. Nhà Tứ hợp viện được xây bao quanh một sân vườn theo bốn hướng Đông Tây Nam Bắc. Thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang hai hướng Đông – Tây và nhà đối diện với nhà chính. Bốn nhà đều bao quanh sân vườn ở giữa, cho nên được gọi là Tứ hợp viện.

Mấy người đạo sĩ không bị thương hợp lực kéo người bệnh vào trong phòng. Có mấy người vỡ đầu chảy máu, thần chí không rõ, các trưởng lão phải vận nội lực, trấn an linh hồn của bọn họ.

“Phương trượng!”

Ngoài cửa, hai tiểu đạo sĩ đang nâng một khối thi thể lớn tuổi vẫn còn nguyên thanh kiếm cắm trên lồng ngực. Sát khí trong thất tinh kiếm đã khiến vong hồn của vị trưởng lão này hồn phi phách tán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận