Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trúc Đàm trưởng lão đã chết, bị yêu hồn tự tay giết chết.

Hiện giờ, thân thể già nua nằm trên mặt đất, chết không nhắm mắt, đôi mắt trợn trừng, tóc trắng xoá, nằm im không nhúc nhích, thật sự là cực kỳ thê thảm.

Sáu vị trưởng lão đang yên lặng đả tọa bên ngoài căn tứ hợp viện hoang tàn, nhìn tử trạng chết không nhắm mắt của lão ta, đều cảm thấy run sợ. Người tiếp theo bị giết sẽ là ai, không ai dám trả lời câu hỏi này.

“Hiện giờ việc đã đến nước này, chúng ta đều không thoát khỏi can hệ, yêu hồn đã có quan hệ với đồ đệ của Tĩnh Đình ngươi, vậy ngươi cũng nên đi thuyết phục đồ đệ của mình, chúng ta lại liên hợp lại một lần nữa để giết nó!”

Tĩnh Đình tĩnh tọa tại chỗ, nhắm mắt không nói chuyện.

Hoằng Hậu hừ lạnh: “Chẳng lẽ là đạo quán của ngươi bị thiên lôi đánh sập rồi, nên cũng không còn tâm trạng đối phó với yêu hồn? Hiện giờ biến thành như vậy, còn không nghĩ xem là sai lầm của ai!”

“Không phải ta không có tâm trạng đối phó với yêu hồn.” Tĩnh Đình mở mắt, giọng nói già nua vẫn tràn ngập nghị lực và sự kiên định: “Chẳng hay các vị ở đây có đã nghĩ ra một chủ ý vẹn toàn nào sao? Đồ đệ của ta ở trong tay yêu quái đã dữ nhiều lành ít. Lần trước lợi dụng con bé để đâm chết yêu hồn cũng không thành công.”

“Hiện giờ thực lực của chúng ta đã không bằng lúc trước, tùy tiện hành động chỉ có kết cục bỏ mạng.”

“Vậy ngươi có ý gì! Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi không chờ chết, xem yêu ma mang tai họa cho nhân gian!”

Ánh mắt Tĩnh Đình trống rỗng, ngẩng đầu nhìn nửa ngọn núi xa xa đã bị chẻ làm đôi, lo lắng sốt ruột nhắm mắt lại: “Việc cấp bách trước mắt chính là, ta muốn cứu đồ đệ của ta ra trước.”

Hoằng Hậu như vừa nghe được một câu chuyện hài hước nhất thế gian.

“Ngươi còn muốn cứu đồ đệ của ngươi? Ngươi đã suýt chết một là lần, còn có tên đồ đệ Tùng Nhai này của ngươi cũng đã suýt chết dưới tay con yêu kia không biết bao nhiêu lần! Có một lần con yêu kia khiến cậu ta bị hủy dung, nếu không phải nhờ Ngàn Thanh có trị liệu giúp cậu ta, hiện tại cậu ta đã sớm mất mạng. Tĩnh Đình ngươi và những đồ đệ ngươi bồi dưỡng ra, con mẹ nó hoàn toàn vô dụng!”

Tùng Nhai xúc động muốn tiến lên phản bác, Tĩnh Đình ngăn lại anh ta lại, cánh tay chắn trước người anh ta.

Ngàn Thanh phương trượng vuốt ve chòm râu dài đến ngực của mình, chòm râu lay động, lão ta buông tiếng thở dài: “Tĩnh Đình muốn cứu đồ đệ cũng là chuyện hợp tình hợp lý, yêu ma có vẻ cực kỳ yêu thích cô bé đó, không muốn buông tay. Nếu có thể cứu con bé ra, nói không chừng cũng có lợi cho chúng ta.”

“Cứu như thế nào? Ai dám đi cứu!”

Ngàn Thanh: “Chúng ta đều đã gặp con yêu kia, nếu lúc này tự mình ra mặt thì quá gây chú ý, không bằng để cho các đồ đệ khác làm đi. Yêu ma chưa từng gặp mặt bọn họ, hơn nữa pháp lực của nhóm đồ đệ cũng yếu ớt, chỉ cần không thi chú, yêu ma sẽ không thể nhìn ra bọn họ là đạo sĩ, cũng dễ ẩn núp bên cạnh yêu hồn.”

Ngàn Thanh quay đầu nhìn các đồ đệ yếu ớt đang run rẩy đứng một bên: “Các ngươi, ý như thế nào?”

Mọi người sôi nổi cúi gằm, nâng đạo sĩ bị thương, không có một ai nói chuyện.

Hoằng Hậu tức giận phất tay áo, đi nhanh ra ngoài cửa.

Một tên đạo sĩ lấy hết can đảm nói: “Các trưởng lão, không phải chúng con không muốn cống hiến sức lực, mà thực lực của yêu hồn đã rõ như ban ngày. Một khi chúng con bị phát hiện, thì ngoại trừ cái chết làm gì còn lựa chọn bào nữa đâu. Cho dù chúng con nguyện ý dâng tánh mạng để trừ yêu, nhưng bản thân chúng con cũng rõ ràng thực lực của mình có mấy cân mấy lượng.”

Ngàn Thanh vẫy vẫy tay: “Haizz, thôi thôi, việc này để ta tới.”

Trong căn biệt thự có một tầng ngầm cất rượu, từ trước đến nay Nguyên Tuấn Sách chưa từng động đến nơi này.

Hai vị chủ nhân trước của căn biệt thự này, có vẻ rất thích rượu, nên mới đào một căn hầm riêng dưới biệt thự để cất rượu.

Ấn vào cơ quan trên bức tường đặt lò sưởi trong phòng khách, bước tường sẽ tự động bật ra, tấm ván gỗ được hạ xuống, đó là bậc thang đi thông xuống hầm rượu.

Tầng hầm rượu không lớn, chắc chỉ tổ bằng căn phòng ngủ, nơi này đã mấy năm không có người quét tước, nền đất ẩm ướt, bậc thang phủ một tầng tro bụi thật dày, không khí ẩm thấp khiến nơi này cứ có cảm giác âm trầm, mạng nhện giăng khắp nơi.

Cái tủ bát trước kia vốn dùng để đựng rượu đỏ thời gian dài không được tu sửa, giờ tủ gỗ đã mục ruỗng, bị hơi ẩm thấm vào nên toả ra mùi rất khó chịu, còn có cả một mùi ẩm mốc lâu năm.

Hệ thống đèn điện và các vật trang trí trong tầng hầm cũng chẳng thể sử dụng được nữa. Từ khi mua nhà, Nguyên Tuấn Sách chẳng đoái hoài gì đến nơi này, dù sao anh cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ dùng đến căn phòng này.

Nhưng hiện tại, anh cần phải quét tước nơi này thật sạch sẽ, chỉ cần nghĩ đến mình đang trang trí nơi này vì Hạnh Mính, trang trí một căn phòng nhỏ thuộc về cô, nội tâm liền dâng lên sự chờ mong vô hạn, đủ để cho anh vui vẻ cả ngày.

Thu dọn xong tầng hầm, anh bắt đầu cắm rễ ở đây cả ngày, ngày ngày thi pháp, chế tạo kết giới.

Các pháp thuật mà anh biết hoặc có thể sử dụng, đều liên quan đến bảy vị trưởng lão, người sáng tạo ra yêu hồn. Bất kể bọn họ tu luyện cái gì, yêu hồn là tà niệm của bảy người, vì vậy nó đều biết, Nguyên Tuấn Sách cũng theo đó mà biết cách dùng.

Nguyên Tuấn Sách muốn sáng tạo ra một kết giới mà bản thân anh không thể phá được, dùng để nhốt Hạnh Mính.

Như vậy, chờ đến khi anh hóa thành yêu ma, mất lí trí và thất tình lục dục, Hạnh Mính cũng có thể bình an vô sự.

Ba ngày trôi qua, anh không ngừng tạo ra các loại kết giới, nhưng không có cái nào có thể ngăn được anh.

Trên lầu vang lên tiếng động như ai đó té ngã, Nguyên Tuấn Sách dịch chuyển tức thời khỏi tầng hầm, xuất hiện ở mép giường trong phòng ngủ.

Hạnh Mính bị giật mình, cũng sợ tới ngã ngồi dưới đất, tay bắt lấy thảm, cô muốn bò dậy chui về ổ chăn, nhưng cô lại nhớ ra, anh đã dạy cô không thể dùng hai chân đi đường, bởi vì cô phải biến thành một con chó thuộc về anh.

“Muốn đi toilet sao?” Trước mặt cô, Nguyên Tuấn Sách vĩnh viễn mỉm cười, cho dù là nụ cười giả dối hay chân thật vui vẻ, anh luôn cong môi mỉm cười nói chuyện với cô. Cũng vì thế mà Hạnh Mính chẳng thể phân biệt nổi biểu cảm vui buồn tức giận chân chính trên mặt anh.

“Để tôi giúp Hạnh Mính.”

Anh bế cô lên, đi đến phòng toilet, đứng trước bồn cầu, tách hai chân Hạnh Mính ra, để mỗi chân gác lên một cánh tay anh, môi âm hộ rộng mở, dáng vẻ cứ như xi tiểu cho trẻ con, nói với cô: “Đi tiểu đi.”

Hạnh Mính bắt lấy cánh tay Nguyên Tuấn Sách, giãy giụa trong ngực anh, muốn xuống dưới, Nguyên Tuấn Sách lại uy hiếp: “Không đi tiểu thì phải trở về trên giường.”

Cô há mồm nhưng lại không thể phát ra âm thanh, sự tuyệt vọng và thẹn thùng luân phiên thay đổi trên gương mặt, điểm mấu chốt yếu ớt cũng dần dần sụp đổ.

Cuối cùng Hạnh Mính phải chịu thua, bụng cô đã trướng rất lâu rồi, thật sự rất khó chịu. Nếu không mau chóng xả lũ, cô thật sự sẽ tiểu trên giường mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận