Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dù sao Nguyên Tuấn Sách còn nợ ân tình của anh ta, chút tiền này anh không có đạo lý không chịu cho.

Hồ Anh Tài đi dọc theo con đường nhỏ rợp bóng cây xanh đến trước cổng căn biệt thự, trong miệng còn nhàn nhã ngậm cỏ đuôi chó, bỗng nhiên dừng lại.

Đằng trước mặt có một lão già đang lén lén lút lút, ông ta mặc bộ đạo bào màu đỏ đen, nhìn chằm chằm mặt đất, sờ soạng khắp nơi, không biết đang tìm cái gì.

Hồ Anh Tài vội vàng trốn ra sau một thân cây lớn, rút tay ra khỏi túi, nhả cọng cỏ đuôi chó đang ngậm trong miệng, thật cẩn thận dò đầu ra rình coi, trong lòng nổi lên nghi ngờ.

Cái lão già kia đang làm gì?

Nơi này đã được Nguyên Tuấn Sách cô lập bằng kết giới, người bình thường căn bản không thể tìm thấy nơi này.

Lão già ngồi xổm xuống, vẽ vẽ viết viết gì đó trên mặt đất, xem động tác có vẻ rất thành thạo. Hồ Anh Tài híp mắt, mơ hồ nhìn thấy một ký hiệu hình tròn trên mặt đất, hình như là chú.

Anh ta hóa thân thành hồ ly, vòng qua lão già kia, bò vào từ đường phía sau hậu viện.

Sốt ruột tìm Nguyên Tuấn Sách, lầu một tìm một vòng cũng không thấy ai, hồ ly bò lên lầu hai, cửa phòng ngủ không đóng, nó còn tưởng anh đang ở bên trong.

Hồ ly đi tới cửa, liền bị cảnh tượng bên trong doạ cho kinh sợ.

Đây là cái gì!

Tấm thảm vương đầy những vết đỏ nâu trông như hoa văn, vết máu có cả mới cả cũ, vừa đen vừa bẩn, còn tản ra thứ mùi tanh tưởi đặc trưng. Nếu nhìn lướt qua còn tưởng là hồ máu.

Nơi này không biết đã xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa mới dẫn đến thảm trạng thế này. Mặt đất loang lổ vết máu, trong không khí cũng toàn mùi máu tanh, cực kỳ nồng, mép giường có một cái chân thò ra.

Thân hình hồ ly thấp bé, phải ngửa đầu lên để nhìn, cái chân kia chắc chắn là vươn từ trong chăn ra. Hồ Anh Tài nhớ mang máng, cẳng chân gầy yếu này thuộc về ai, thật thương thay, làn da thiếu nữ trơn bóng mịn màng ban đầu, giờ lại biến thành thế này.

Cẳng chân toàn là vết máu và vệt hồng, mấy chục vệt hồng nhìn như bị thứ gì đó đánh, có nơi vẫn đang chảy máu, có vết thương đã hư thối mưng mủ. Vết thương chằng chịt, làn da không còn chỗ nào lành lặn, các vết thương nhỏ rải rác khắp nơi, đến mu bàn chân cũng không tha.

Chuyện mà Nguyên Tuấn Sách làm ra hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ nhân tính. Hồ Anh Tài càng không thể tưởng tượng, rốt cuộc Nguyên Tuấn Sách ôm suy nghĩ gì, lấy tâm thái như thế nào mà lại ngược đãi cô bé kia thành như vậy, hay là ngay từ ban đầu anh đã định giết chết cô?

“Anh ở đây làm gì?”

Hồ ly sửng sốt, không biết Nguyên Tuấn Sách đã xuất hiện trước mặt mình từ khi nào. Anh một tay đút túi, con ngươi đen nhánh lập loè thứ cảm xúc không rõ.

Hồ ly lùi lại phía sau hai bước, chiều cao của hồ ly có hai, hai bên chênh lệch quá nhiều, Hồ Anh Tài đành biến lại thành người. Vừa biến lại đã lảo đảo hai bước, phải vịn vào vách tường bên cạnh mới có thể đứng vững.

“Tới mượn cậu chút tiền.” Giọng Hồ Anh Tài có chút không tự tin.

Nguyên Tuấn Sách nhìn Hạnh Mính vẫn đang nằm trên giường ngủ say, chiếc chăn chỉ đắp trên người, tay chân cô đều duỗi ra bên ngoài. Chắc là cô không thoải mái, nên mới thò tay chân ra ngoài.

Dù sao thì Hạnh Mính cũng đã từng dùng khẩu hình nói qua với anh, cô rất khó chịu, miệng vết thương chỉ cần đụng nhẹ vào vải cotton thô ráp sẽ đau muốn chết, cô xin anh băng bó cho cô.

Nguyên Tuấn Sách vươn tay, cách không mở ngăn kéo trong phòng, một xấp phong thư thật dày bay ra, rơi vào tay anh. Nguyên Tuấn Sách đưa nó cho Hồ Anh Tài.

“Cảm ơn.” Hồ Anh Tài ném phong thư lên một cú rồi bắt lại.

“À, còn chuyện này muốn nói với cậu. Trước cửa nhà có một lão già, cứ lén lút, hình như là đạo sĩ. Lão ta đang vẽ chú trên mặt đất, tôi đoán hẳn là lão ta muốn tìm cậu, cậu cẩn thận một chút.”

Vừa dứt lời, dưới lầu vang lên tiếng đập cửa.

Nguyên Tuấn Sách bất động thanh sắc nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt không hề để lộ chút vẻ lo lắng nào.

“Tôi đi trước đây.”

Hồ Anh Tài lại theo con đường cũ, chạy từ hậu viện ra ngoài.

Chẳng qua, lần này anh ta không chạy xa, mà trốn trên cây, anh ta muốn nhìn xem, rốt cuộc lão già kia muốn làm gì.

Cửa mở, Nguyên Tuấn Sách mặc nguyên bộ đồ ngủ, bên ngoài chỉ khoác thêm một cái áo gió màu đen, cả người tản ra khí thế mạnh mẽ. Trưng ra gương mặt lạnh nhạt, không cảm xúc đứng tại chỗ, không đợi lão già kia cất lời, tay trực tiếp nắm chặt, ngọn lửa yêu nổi lên.

Hồ Anh Tài trốn trên nhành cây, đôi mắt trừng lớn.

Tên nhóc này quả nhiên vẫn không học được ý thức về luật pháp trong thế giới của nhân loại, không ngờ lại trực tiếp đại khai sát giới.

Hồ Anh Tài còn đang do dự xem có nên ngăn cản hay không, thì lại thấy sắc mặt lão già kia đại biến, dường như lão cũng không đoán được Nguyên Tuấn Sách lại hành động quyết đoán như vậy. Vì bảo mệnh, lão ta rút một tấm linh phù từ trong túi ra, thi chú.

Hồ Anh Tài kinh ngạc, không ngờ lão già kia thật sự là một tên đạo sĩ.

Một tên đạo sĩ lớn tuổi, công phu lợi hại, không phải đối thủ của Nguyên Tuấn Sách thì còn ai vào đây.

Cơ mà xem ra lão già này có không bản lĩnh giết Nguyên Tuấn Sách, nếu đã dám đến nơi này, chỉ sợ là nhằm vào Hạnh Mính.

Nghĩ đến đây, Nguyên Tuấn Sách không hề hạ thủ lưu tình, một trận cuồng phong bốc lên từ dưới chân, thổi anh bay lên không trung, ngọn lửa trong tay cùng đồng thời ném ra ngoài.

Ngàn Thanh thầm kêu không ổn, lui về phía sau, lão ta huơ phù tự bảo vệ mình, linh phù tràn ra kim quang, bao bọc cả người lão.

Lại không ngờ tới chiêu này của Nguyên Tuấn Sách. Cuồng phong cuốn lấy lão ta khiến lão ta cũng lơ lửng theo, ngọn lửa lẫn trong cơn gió, mang theo khí thế càn quét mà tới. Cơn lốc xoáy bỗng chốc biến thành lốc xoáy lửa. Ngàn Thanh bị bao vây trong ngọn lửa, tấm phù chú ẩn chứa linh lực cũng bị thiêu hủy.

Mất đi linh phù che chở, ngọn lửa nhờ sức gió mà càng bành trướng thêm, trực tiếp đốt lên cơ thể lão. Chòm râu bị bắt lửa đầu tiên, tiếp đến là quần áo biến thành tro tàn, Ngàn Thanh lăn lộn trên mặt đất, cố gắng chịu đựng cơn đau để thi chú.

Nguyên Tuấn Sách cười nhạo: “Không biết tự lượng sức.”

Nói xong, cát đá trên đất như có ý thức, đồng loạt đánh về phía lão. Vừa bị cát đá lấp chặt khiến Ngàn Thanh hít thở không thông, vừa bị ngọn lửa yêu tấn công, cơ thể bị đốt cháy xém.

Hồ Anh Tài quay đầu, nhàm chán bĩu môi.

Không thèm xem nữa, đám đạo sĩ này làm sao không biết, lại thích bò đến đây chịu chết cơ đấy. Xem ra người già rồi, đầu óc cũng không còn minh mẫn nữa.

Đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ, Hồ Anh Tài quay lại nhìn qua, chỉ thấy Nguyên Tuấn Sách một tay đỡ khung cửa, quỳ gối, một cái tay nắm chặt quần áo trước ngực, gương mặt đau đớn vặn vẹo.

Nguyên Tuấn Sách thở hổn hà hổn hển, mỗi một lần hô hấp đều nôn ra một ngụm máu tươi, máu tươi nhiễm đỏ quần áo của anh. Nguyên Tuấn Sách đau đớn đến run rẩy, miệng không ngừng nôn ra máu, máu nóng chảy xuống, qua cần cổ tái nhợt, chui vào trong cổ áo.

Máu tươi đỏ thẫm quỷ dị, khiến dung mạo của Nguyên Tuấn Sách càng yêu nghiệt, có cảm giác mị hoặc của mỹ nhân bệnh, dường như vô tình lạnh lẽo, lại như hữu tình quyến rũ, khiến người nhìn trầm mê lại sợ hãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận