Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cái lão già này ——”

Lão giả đánh gãy lời Hoằng Hậu: “Sau này ta sẽ không xuất hiện nữa, chỉ còn một ngày nữa là tới lễ quỷ tiết. Qua hôm nay, ngày mai là lúc quyền lựa chọn đã không còn trong tay các vị nữa.”

Lão già xoay người rời đi.

Phía sau, truyền đến một giọng nói thê lương già nua.

“Ta, Tổ Nguyên tội nhân! Sáng chế ra ác quỷ yêu nghiệt, thực xin lỗi tiên nhân trên trời cao, phạm tội khinh nhờn nhân thần, tội không thể tha! Vạn vật quy không, chấp nhận hiến tế! Lấy cái chết, tạ tội!”

Vừa dứt lời, Tổ Nguyên nắm thanh pháp kiếm, kề lên cô, hung hăng xoẹt một nhát. Một kiếm chém xuống, đầu rời khỏi cổ, miệng vết thương toang hoác, máu chảy thành sông, thi thể ngã xuống, chết không nhắm mắt.

Lão giả cũng không quay đầu lại, phía sau liên tiếp vang lên từng tiếng xưng tội, tiếng kiếm sắc bén cắt qua đã thịt. Lão già chậm rãi rời khỏi đạo quán, lúc này mới thong thả bóc lớp mặt nạ da người ngụy trang trên mặt ra.

Lớp da người từ từ bị lột khỏi cổ, đến cằm, sau đó lộ ra một đôi mắt hồ ly trẻ trung mê người.

Khoé môi Hồ Anh Tài cong lên, nụ cười như ẩn như hiện, ném mặt nạ da người kia vào bãi cỏ bên cạnh. Rũ rũ bộ hoàng bào to rộng, một con mèo trắng chui ra từ sau lưng chui anh ta, nhảy lên vài anh ta ngồi vắt vẻo, tấm lưng còng trong nháy mắt đã không còn.

“Đây là kế hoạch báo thù của anh? Anh cũng thật lợi hại.”

“Đó là đương nhiên! Nếu lần này không phải trời cao trợ giúp ta, giáng sấm sét xuống bổ lên mấy cái đạo quán kia, tôi đúng là sắp diễn không nổi nữa.”

Mèo trắng chuyển động tròng mắt xanh lam tuyệt đẹp: “Anh nói xen, trên đời thật sự tồn tại thượng tiên sao?”

“Xuy, thật buồn cười! Cái gì thượng tiên hay không thượng tiên? Hồ Anh Tài tôi đã sống một ngàn năm, là tôn hồ yêu đánh khắp thiên hạ không địch thủ, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua thượng tiên gì hết! Lúc trước, khi mời Yêu Sách rời núi, tôi cũng từng cho rằng trên đời thật sự có tiên nhân, nhưng mấy năm nay, tôi phát hiện, tiên nhân chẳng qua chỉ là tin đồn vô căn cứ, là tín niệm do con người dựng lên mà thôi.”

“Ý của anh là, anh đang lừa Nguyên Tuấn Sách thành tiên?”

Hồ Anh Tài cởi hoàng bào, vừa đi vừa ném đồ, buồn cười nói: “Tôi đã nói rồi, tôi cũng từng cho rằng trên đời này có tiên nhân. Tuy giờ có thể khẳng định không có thần tiên, nhưng yêu ma thì lại thật sự tồn tại.”

————————————

“Ta, Tổ Nguyên tội nhân! Sáng chế ra ác quỷ yêu nghiệt, thực xin lỗi tiên nhân trên trời cao, phạm tội khinh nhờn nhân thần, tội không thể tha! Vạn vật quy không, chấp nhận hiến tế! Lấy cái chết, tạ tội!”

Tổ Nguyên trưởng lão nhặt thanh pháp kiếm trên mặt đất, mặc kệ đám đồ đệ ngăn cản, trong tiếng hét nhốn nháo, lão ta quát lớn một tiếng, xong liền cắt đầu mình.

Cùng lúc đó, Nguyên Tuấn Sách đang đả tọa, trái tim cũng chợt đau nhức, một ngụm máu tanh phun ra khỏi miệng. Cơn lốc che chở xung quanh bỗng biến mất, nhóm hồn phách tràn đầy quay chung quanh anh, không ngừng dùng chính thân thể hư vô của mình xuyên qua anh, phát ra tiếng thét bén nhọn vang trời.

Bọn họ không ngừng xuyên qua cơ thể Nguyên Tuấn Sách, vờn quanh bên tai anh, muốn dùng tiếng thét căm phẫn của mình xé rách màng nhĩ của anh.

Nguyên Tuấn Sách lại giống như không hề cảm thấy gì, ôm lấy vị trí trái tim trong lồng ngực, tròng mắt dần dần bị bao phủ bởi màu đỏ tươi, dáng vẻ hung thần dần lộ ra, tức giận! Răng nanh bên môi càng dài càng nhanh, quanh thân tản ra hơi thở thị huyết khiến đám người xung quanh phải sợ hãi.

“Ta, Linh Tề tội nhân! Tội đáng chết vạn lần, vạn vạn không nên sinh ra tà niệm, lại để yêu hồn chạy thoát, gây nguy hại cho thế gian. Hiện giờ cúi đầu cầu xin thượng tiên tha thứ, lấy cái chết tạ tội!”

Lại thêm một vị trưởng lão cầm lên huyết kiếm, phẫn nộ nhắm mắt, kề mũi kiếm lên trên cổ, hung hăng xoẹt một nhát!

Theo sát sau đó là một lão già đầu đầy tóc bạc, hai chân run rẩy xông lên phía trước. Trên gương mặt già nua là nỗi sợ hãi không thể che giấu, nhưng lão ta vẫn cứ cầm lấy thanh pháp kiếm đã cắt đầu hai người trước đó, nhìn lên trời cao, run rẩy rống to.

“Ta, Lưu Bách tội nhân! Tội ác tày trời! Cầu tiên nhân khoan thứ, kiếp sau ta nhất định sẽ thành tâm tu tiên dưỡng tính. Hiện giờ ta phạm phải tội lớn ngập trời, lấy cái chết tạ tội!”

Lưỡi dao cắt qua cơ bắp.

“Phụt!” Nguyên Tuấn Sách cong lưng, lại phun ra một ngụm máu đen.

Lúc này, thất khiếu đổ máu, mũi và trong mắt giàn giụa toàn là máu, từng giọt máu thi nhau chảy xuống cằm, tích lại ở đó. Trong cổ họng như có ngọn lửa đang cháy rực, nhiệt độ nóng bỏng chạy xuống lồng ngực, mỗi một lần hô hấp, đều khiến ngọn lửa bùng lên mạnh hơn, đau đớn vô cùng.

Nguyên Tuấn Sách cảm nhận được sức lực trong thân thể đang từ từ rời bỏ anh mà đi, giống như không khí, dùng cách nào cũng không thể cầm nắm hay bắt lại. Anh chỉ cảm thấy bản thân mình sắp biến thành một cái xác khô.

Hồn phách đã hợp nhất trong thân thể trỗi dậy, tà niệm không còn bị khống chế, trong đầu như có một giọng nói xa xăm, đang không ngừng lặp lại, nói cho anh:

“Ngươi còn đang đợi cái gì? Còn có chuyện gì quan trọng hơn việc thành ma? Bọn họ đã nghĩ ra biện pháp đối phó với ngươi, còn không nhanh lên, đến cơ thể này của ngươi cũng sẽ tan thành tro bụi.”

Nguyên Tuấn Sách tức giận, gân xanh bạo nộ hiện hết lên trên gương mặt, uốn lượn khúc chiết tuyến, từ cổ đến cằm, cực kỳ giống như lục xà đang kích động, lan tràn đến trên cái trán anh.

Ranh giới lấy ở giữa sống mũi cao thẳng, một nửa gương mặt lại bắt đầu biến đổi, má trái đã hoàn toàn trở thành dáng vẻ của yêu hồn. Mất đi lớp da con người, chỉ còn một bộ xương khô trắng hếu, sương mù dày đặc đen đỏ toát ra từ hốc mắt trống rỗng, trong miệng cũng phun ra luồng yêu khí.

Giọng nói xa xăm như u linh không ngừng nói với anh: “Còn không nhanh lên? Chẳng lẽ ngươi muốn chờ đến khi nhân loại kia đi ra, nhìn thấy ngươi hồn phi phách tán sao?”

Nguyên Tuấn Sách mở to tròng mắt đỏ đậm, phần da thịt bên nữa gương mặt người không ngừng bị sương khói màu đen cắn nuốt từng chút một. Cả khuôn mặt dần biến thành dáng vẻ bộ xương khô, đến khi xương khô trắng hếu hoàn toàn thay thế da thịt con người, cũng là lúc lý trí của anh biến mất.

Kết gió dưới tầng hầm biến mất.

Hạnh Mính vươn tay, năm ngón tay xuyên qua bức tường khí mỏng manh, cô híp mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, mí mắt uể oải ỉu xìu gục xuống, vách tường đã không còn làn sóng khí đại diện cho kết giới lưu động nữa.

Cô khoác khăn trải giường trên người, vịn vào bức tường, từng bước một đi lên bậc thang, mở cánh cửa trên đỉnh đầu ra.

Chân nhỏ đạp lên thảm, vết thương trên mu bàn chân thượng đã kết vảy thành sẹo, dấu vết uốn lượn đó bị roi quất trải dọc theo cẳng chân, một đường hướng lên trên, ngang dọc đan xen.

Tiếng kêu thét chói tai của hồn phách vang lên sau lưng.

Hạnh Mính quay đầu, cách lớp cửa kính, cô nhìn thấy đám mây đen dày đặc do nhóm hồn phách tạo thành đang lơ lửng trong viện.

Chúng nó quay chung quanh một cái đồ vật gì đó, đang không ngừng xuyên qua. Sương khói màu đen tỏa ra từ bên trong, Hạnh Mính đi đến trước cánh cửa sổ sát đất, đụng vào tấm pha lê trước mặt, lại thấy kết giới không hề có phản ứng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận