Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuẩn xác mà nói, khối thân thể đó vẫn là hình người chỉ có khuôn mặt là hình dạng bộ xương khô mặt mà thôi. Mái tóc dài màu trăng sáng quỷ dị tung bay giữa không trung, ba người ngẩng đầu, trên mặt đều lộ ra vẻ hoảng sợ, không khỏi cùng lùi lại một bước.

Nguyên Tuấn Sách khống chế đoàn sương đen bao bọc xung quanh mình, tròng mắt đỏ như máu mở to nhìn đám người phía dưới, đầu lâu không có da người nên không thể bộc lộ bất kỳ cảm xúc giác, giống như đó chỉ là một khối tử thi.

Một giây sau, trên mặt đất đột nhiên bốc lên một ngọn lửa, dần lan về phía ba người!

“Sư phụ!” Tùng Nhai vội vàng chạy đến chỗ Tĩnh Đình, che trước mặt ông ta.

Chỉ có Hoằng Hậu biết, cái thứ quỷ quái trước mặt này là yêu hồn!

Lão ta và Tĩnh Đình, nguyên tố tu luyện của hai người bọn họ là thổ và hỏa, bây giờ năm người kia đều đã chết, chỉ sợ, yêu hồn cũng chỉ còn dư lại hai loại nguyên tố này.

Tuy có hai nguyên tố này, nhưng thế là quá đủ để Nguyên Tuấn Sách đã hóa thành yêu ma giết chết bọn họ.

Yêu ma ra đời, vạn vật trên thế gian sẽ bị hủy trong tay anh.

Yêu hồn bị giam cầm suốt một ngàn năm, ân oán cũng tích tụ suốt một ngàn năm, giờ nó muốn bọn họ chết, bọn họ tuyệt đối không thể sống.

Chùa Linh đồ bị đốm lửa này thiêu thành một bãi đổ nát, đến cả thi thể của ba vị trưởng lão đã tự sát cũng tiện thế được hoả táng luôn tại chỗ.

Các đồ đệ trong đạo quán chạy tán loạn, kêu la thảm thiết, trong phạm vi trăm dặm, chỉ cần là nơi ngọn lửa thiêu đến, không một ngọn cỏ nào có thể sống sót, có mấy người đạo sĩ vô tội cũng táng thân trong biển lửa.

Hai vị đạo trưởng chỉ có thể dùng linh phù bảo vệ bản thân, chống lại sự hủy diệt của ngọn lửa. Bên ngoài đạo quán, lửa lớn thiêu mọi thứ thành tro tàn, bọn họ trốn trong thiên điện, nhất thời không nhìn thấy bóng dáng của yêu ma đâu.

Tùng Nhai cầm thanh pháp kiếm trên bàn, nói với Tĩnh Đình: “Sư phụ, để đồ đệ đi ra ngoài dụ anh ta đi! Còn phải triệu tập thật nhiều đệ tử tới nơi này, tuy anh ta là yêu ma, nhưng năm vị trưởng lão kia đã chết, chỉ cần số lượng người đủ nhiều, chúng ta nhất định có thể giết anh ta!”

Tùng Nhai cầm kiếm chạy ra.

Tĩnh Đình vẫn giữ nguyên dáng vẻ bình tĩnh, Hoằng Hậu thấy đạo quán của mình bị ngọn lửa thiêu thành phế tích, lão ta quay đầu nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của Tĩnh Đình. Nhớ tới khi mọi chuyện xảy ra, Tĩnh Đình cũng vẫn là bộ dạng bình tĩnh thong dong như vậy, hai tay lão ta nắm chặt thành quyền.

Hoằng Hậu cất giọng già nua, giận dữ hét lên, giọng còn hơi nghẹn ngào, xông lên nắm chặt cổ áo đạo bào của Tĩnh Đình.

“Chuyện tới nước này! Ngươi còn ở đây giả vờ cái gì! Nơi này giờ cũng chỉ còn hai người chúng ta thôi, ngươi nên lộ gương mặt thật đi, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì!”

Tĩnh Đình phong đạm vân khinh, cho dù phát bất kỳ chuyện gì thì sắc mặt ông ta vẫn như vậy, không hề thay đổi.

“Ngươi muốn nói đến chuyện gì?”

“Đạo quán của ta bị hủy! Là ngươi, là ngươi, là ngươi!”

“Chỉ giáo cho? Lúc trước khi núi Tu Duyên bị san thành bình địa, ta có từng oán giận ngươi không?”

“Ngươi đừng có diễn kịch nữa, Tĩnh Đình!” Hoằng Hậu tức giận đến gương mặt đỏ bừng, thọ mệnh của lão ta đã sắp đạt tới cực hạn, lúc này có thể sống sờ sờ mà bị tức chết cũng nên.

Lão ta lấy ra hai vật trong tay áo đạo bào, ném đến trước mắt Tĩnh Đình, hai tấm linh phù nhẹ nhàng lượn lờ trong không trung, rồi dùng một tốc độ vô cùng thong thả, lắc lư rơi xuống mặt đất.

“Đây là hai tấm linh phù mà ta phát hiện được trong chùa Linh Đồ của ta, và cả ở Thương Khang đạo quán! Bên trên là chữ viết của Tĩnh Đình ngươi, ngươi dẫn lôi oanh đỉnh, mấy đạo quán còn lại bị sét đánh, cũng là ngươi làm đi!”

“À?”

Tĩnh Đình vẫn bình tĩnh nhẹ nhàng ồ một tiếng, trong mắt hình như có nghi vấn: “Vì sao ta phải làm như vậy?”

Nhưng ông ta rõ ràng đang cười, cười mấy vị đạo trưởng kia ngu xuẩn, cười lão già Hoằng Hậu này phát hiện quá muộn, cười vì năng lực của chính mình.

Tĩnh Đình lặng lẽ giấu bàn tay ra phía sau, thẳng lưng, đối diện với đôi mắt tràn đầy lửa giận của Hoằng Hậu. Hai người bốn mắt nhìn nhau.

“Hoằng phúc hậu trường, mấy người chúng ta sống lâu như vậy, sớm đã nên chết. Bêu danh kia ta đã đeo trên lưng ngàn năm, ai có thể nghĩ đến, ta cư nhiên là người cuối cùng sống sót trong bảy người đây?”

Hoằng Hậu buồn bực: “Ngươi đang nói cái gì thế? Ngươi muốn bọn họ chết đến vậy sao! Bọn họ chết thì ngươi được lợi ích gì chứ? Hãy là trong nghìn năm qua, ngươi vẫn luôn cất chứa oán hận, để bụng mấy lời chúng ta đã trách mắng ngươi!”

Vừa dứt lời, bàn tay sau lưng Tĩnh Đình đột nhiên hiện lên một ngọn lửa, nhanh chóng đánh úp, nhằm thẳng vào mặt Hoằng Hậu!

“A a a a a!”

Năm ngón tay cắm sâu vào tận xương, Tĩnh Đình cực kỳ âm độc, năm ngón tay tương xứng ngũ quan, áp mạnh xuống, mà ngọn lửa trong tay, càng thiêu càng mãnh liệt, dường như đã ngửi thấy mùi thịt cháy khét.

“Ngươi nói sai rồi, ta không chỉ muốn bọn họ chết, còn có ngươi.” Tĩnh Đình vẫn tiếp tục duy trì dáng vẻ ưu nhã, một tay chắp sau người, bình tĩnh, đối phó với đám đất dưới lòng bàn chân do Hoằng Hậu điều khiển.

Linh phù tạo thành một vòng bảo hộ xung quanh Tĩnh Đình, nắm đất vây kín bên ngoài vòng bảo hộ, không ngừng công kích, nhưng không thể làm gì được Tĩnh Đình.

Hoằng Hậu tuyệt vọng thét chói tai, nắm cổ tay nóng rực của Tĩnh Đình, nhưng lại không thể giãy dụa, không làm cách nào dời mặt mình khỏi trong lòng bàn tay Tĩnh Đình, bị ép thừa nhận nỗi đau đớn do bị ngọn lửa một ngàn độ C thiêu đốt.

“Nếu không phải nhờ có con yêu kia nghĩ ra biện pháp này, ta còn phải tự tay giết chết một đám các người. Hiện tại thì khoẻ rồi, toàn bộ người trong Đạo giáo đều biết các ngươi vì ngu xuẩn mà chết, bị tiên nhân khiển trách, lương tâm bất an tự sát. Tĩnh Đình ta, không thẹn với lương tâm, sau này, đạo giáo khắp thế gian này, một mình ta là chúa tể!”

Cánh tay Hoằng Hậu cuối cùng vô lực mà rũ xuống.

Tĩnh Đình thẳng tay ném người trước mặt đi, thi thể Hoằng Hậu rơi xuống đống đất, tro bụi bay tứ tung. Gương mặt lão ta đã hoàn toàn thay đổi, mắt mũi miệng đều bị thiêu cháy xém, chảy ra hòa tan vào nhau, da thịt có màu màu nâu.

Tĩnh Đình buông tay mỉm cười, hai tay chắp sau người, phủi phủi đạo bào, bước nhanh ra ngoài điện.

Một đoàn sương đen chậm rãi hiện ra giữa không trung, yêu ma cũng đang ẩn thân trong đó, lơ lửng trước mặt Tĩnh Đình.

“Là ta sáng tạo ra ngươi, ngươi còn muốn giết ta sao?” Tĩnh Đình ngẩng đầu, nhìn về phía yêu ma, cười đến hiền từ: “Hiện giờ ngươi đã trở thành yêu ma mạnh nhất thiên hạ, còn ta cũng là người có đạo hạnh cao nhất, có thể làm chủ đạo giáo, đây là hợp tác cùng có lợi.”

Sương đen vẫn từ từ tiến đến trước mặt Tĩnh Đình, gương mặt đầu lâu kia cực kỳ dọa người, hốc mắt còn tỏa ra khói hồng. Tĩnh Đình đứng thẳng tắp, một bước cũng không lui, đến tận khi bộ xương kia đi đến trước mắt ông ta, gần trong gang tấc, sương mù dày đặc phiêu tán, chạm lên gương mặt Tĩnh Đình.

Giọng nói của yêu ma đến từ lồng ngực, linh hoạt kỳ ảo quanh quẩn khắp không gian, tiếng cười dài khủng bố.

Bình luận (0)

Để lại bình luận