Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính cúi đầu, Y Chi Anh nắm chặt tay cô, sau đó lại thả lỏng, giống như sợ làm sợ cô.

Truyền dịch mất hai tiếng, trên đường về nhà, Y Chi Anh không hề đề cập đến những lời bác sĩ nói một lần nào, đến buổi tối lúc đi ngủ, bà bưng một cốc nước trị ứ thương và thuốc hạ nhiệt, ngồi bên mép giường, ấp ủ thật lâu.

“Chờ đến lúc con muốn nói thì hãy nói với mẹ. Chỉ cần không phải vấn đề bị bạo lực học đường, thì những chuyện cá nhân của con, mẹ tin tưởng con có thể tự mình giải quyết ổn thỏa.”

Hạnh Mính uống thuốc xong, ôm mẹ, cười ngọt ngào: “Khiến mẹ lo lắng rồi, cảm ơn mẹ.”

Khối 12 khai giảng, toàn bộ các lớp bị chuyển xuống phòng học ở lầu một. Mới đầu học kì, giáo viên không có yêu cầu nên học sinh có thể tự chọn chỗ ngồi, Hạnh Mính còn chưa đặt chân vào cửa phòng học, đã bị chủ nhiệm lớp gọi đi.

Cô đã chuẩn bị tốt tâm lý nghe phê bình vì không tham gia tập huấn. Không ngờ thầy Diêm Bằng vốn luôn nghiêm túc, bây giờ lại trưng ra vẻ mặt hòa ái hỏi cô: “Học kỳ trước em cảm thấy thế nào ? Lần này em có đặc biệt muốn ngồi với ai không? Thầy giúp em chuyển vị trí.”

Hạnh Mính kinh ngạc mở to mắt, thầy Diêm khụ một tiếng: “Em chắc là muốn ngồi cùng bàn với Lộ Điệp nhỉ? Hãy là…… Thầy nhớ là hồi học kỳ 1, em cũng rất hòa đồng với các bạn trong lớp nhỉ, có rất nhiều bạn tốt đúng không, chỉ trừ mỗi Tần Nhạc Chí.”

“Nhưng mà em yên tâm, Tần Nhạc Chí đã chuyển trường rồi. Ba mẹ em ấy đưa em ấy ra nước ngoài du học.”

“Sao lại đột nhiên như vậy?” Trong trí nhớ của Hạnh Mính, lần cuối cùng cô gặp Tần Nhạc Chí là khi cô, Lộ Điệp, Vu Tề, bốn người bọn họ cùng nhau đi xem phim. Tần Nhạc Chí bị Nguyên Tuấn Sách cào bị thương phải nằm viện, cô cũng không có thời gian nói lời tạm biệt tử tế với anh.

“Đúng rồi! Các học sinh còn lại trong lớp chúng ta đều có quan hệ khá tốt với em nhỉ? Ngày thường cũng hay chơi bời giúp đỡ lẫn nhau.”

“Thầy Diêm, vì sao thầy lại muốn hỏi mấy chuyện này?”

Diêm Bằng dùng tay chống cằm, ngón tay để dưới chóp mũi, cũng bày ra dáng vẻ nghi hoặc nhìn cô một cái.

“Tối hôm qua mẹ em gọi điện thoại cho thầy, hỏi có phải em ở trong trường học bị bạo lực học đường hay không. Chuyện này khiến thầy rất ngạc nhiên, trong ấn tượng của thầy, em là người hiền hoà, tính tình rộng rãi, chơi với ai cũng rất được hoan nghênh. Có phải có điểm nào thầy chưa nắm bắt được hết không? Em có thể yên tâm nói với thầy.”

Đi ra khỏi văn phòng, Hạnh Mính nhẹ nhàng thở ra, chỉ riêng việc giải thích đã lãng phí thật nhiều nước bọt của cô.

Trên đường đi về phòng học, Hạnh Mính đã nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào bên trong, các bạn học đều đã tới hết. Cô đi từ cửa sau vào, toàn bộ chỗ ngồi đã bị chiếm hết.

“A, Hạnh Mính tới!” Các bạn học ngồi hàng cuối lớp đều quay sang chào hỏi với cô: “Đã lâu không thấy!”

Hạnh Mính vừa đáp lại, vừa tìm kiếm vị trí ngồi còn trống trong phòng học.

“Nơi đó nơi đó! Lớp chúng ta thiếu một bộ bàn ghế, bàn thứ sáu có một chỗ trống chưa ai ngồi, hình như chỉ còn mỗi chỗ đó.”

Hạnh Mính nhìn qua, sắc mặt trắng nhợt.

Nguyên Tuấn Sách.

Các bạn học chung quanh anh đều rất ăn ý mà an tĩnh đọc sách, hiển nhiên rất sợ hãi cái khí tràng lạnh băng người sống chớ gần của anh, tránh còn không kịp.

Vì sao anh vẫn còn tới đi học?

Hạnh Mính không hiểu mục đích anh xuất hiện tại đây, cô cho rằng học kỳ này Nguyên Tuấn Sách sẽ không tới, huống hồ, không phải anh đã quên cô rồi sao?

Đúng, Nguyên Tuấn Sách đã quên cô là ai rồi!

Hạnh Mính hít sâu, căng da đầu trưng ra dáng vẻ như đi chịu chết, cõng cặp sách đi về phía anh.

Nghe thấy tiếng kéo ghế phát ra từ chỗ bên cạnh, Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu khỏi quyển sách, quay đầu sang bên trái.

Tư thái thanh lãnh, sự cao ngạo toát ra từ trong xương cốt, khí thế người sống chớ gần rất rõ ràng. Đầu tóc vẫn là kiểu đuôi sói trái với quy định trường học, hoàn toàn không xứng với bộ giáo phục đỏ trắng trên người anh, làn da trắng nõn như bị bệnh, tròng mắt ngăm đen bắn băng quang.

Nguyên Tuấn Sách chỉ liếc nhìn cô một cái, thậm chí còn không đến một giây đã dời tầm mắt, tiếp tục lật sách giáo khoa.

Hạnh Mính nhẹ nhàng thở ra, đến tận khi ngồi ổn cô mới phát hiện ra lòng bàn tay dính đầy mồ hôi, rất khó chịu. Cô dùng sức cọ cọ, xoa xoa lên ống quần.

“Hạnh Mính, ăn que cay không?” Bạn học ngồi phía sau, lớp trưởng Đinh Vi đưa cho cô một gói que cay bản to.

“Yết hầu mình bị sưng, không thể ăn.” Cô dùng sức nuốt nước bọt đang trực trào khởi khoang miệng, nhìn chằm chằm gói que cay dầy dầu mỡ thơm ngon đang dần rời xa.

“Như vậy à.”

“Lớp trưởng, sao cậu lại mang que cay vào lớp?” Học sinh ba tốt như lớp trưởng cho tới bây giờ luôn tuyệt giao với những thực phẩm rác rưởi như này.

Cô ấy cười hì hì: “Bình thường mình thấy cậu rất thích ăn, lúc nghỉ hè cũng nếm thử một chút, quả nhiên ăn rất ngon!”

Khổ cho Hạnh Mính, nhìn cô ấy mở gói que cay, nhét một thanh vào trong miệng, ánh mắt Hạnh Mính không sao dứt ra được, xem đến mòn con mắt, trong miệng lại tiếp tục tiết ra một đống nước bọt, sắp sửa biểu diễn một màn nước chảy ba trượng rồi.

Ngày khai giảng đầu tiên, Lộ Điệp không tới, Vu Tề rủ cô cùng đến nhà ăn ăn cơm, cậu ta vẫn còn nhớ thương “Ân nhân cứu mạng”, nhất định phải mời cô ăn mấy bữa. Biết yết hầu của cô không thoải mái, còn cố ý đi mua thuốc ngậm giọng ca vàng chuyên trị bệnh cổ họng.

Hạnh Mính xin tan học sớm, cô không học tiết tự học buổi tối, trở về đến bệnh viện truyền dịch.

Trạm dừng giao thông công cộng cách trường học một khoảng, lúc đi ngang qua công viên bên kia đường, Hạnh Mính chợt nhớ tới mấy chuyện kỳ quặc xảy ra lúc trước khi cô tới nơi này với Nguyên Tuấn Sách. Đám cháy vô duyên vô cớ lần đó, hẳn là do Nguyên Tuấn Sách phóng yêu hỏa, cố ý muốn giết chết cô.

Hạnh Mính chà xát cánh tay, thời tiết năm nay có về vào thu sớm, lúc đến trường cô chỉ mặc bộ đồng phục ngắn tay, giờ có hơi lạnh.

Đi đến giao lộ quẹo vào, trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng người cản đường cô. Hạnh Mính kinh ngạc vội lùi lại, thẩm cảm thấy may mắn vị mình chưa đụng vào người ta.

Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Nguyên Tuấn Sách mặt xuất hiện trước mắt.

Gương mặt tái nhợt bệnh trạng của anh, trắng bệch như chẳng còn tí huyết sắc nào, nhưng bù lại là dung nhan tuấn dật, hai tay rũ bên người, thẳng lưng, hóp ẻo, tư thái lịch sự tao nhã.

Hạnh Mính ngửa đầu nhìn anh, gương mặt vì kinh sợ mà nhất thời cũng trắng bệch như sắc mặt của anh, không có huyết sắc.

“Cô là yêu sao?”

Nguyên Tuấn Sách lạnh lùng hỏi, tròng mắt đen nhánh chợt hiện lên hồng quang, hơi thở lạnh lẽo như toà núi băng che dấu đi sức sống trong người.

Hạnh Mính mạnh mẽ giả bộ trấn định: “Tôi không phải.”

Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách gắt gao nhìn chằm chằm trên người Hạnh Mính: “Vì sao chỉ cần tới gần cô, tâm tình tôi sẽ thấy sung sướng, rời xa cô, sẽ khiến tôi sinh ra khổ sở.”

“Cô chắc chắn đang che giấu hơi thở yêu của mình, cho dù không ngửi thấy yêu vị trên người cô, tôi cũng có thể khẳng định cô chắc chắn là yêu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận