Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh có vẻ không biết mình đang rơi vào chữ “Thích”, Hạnh Mính khẩn trương dò hỏi: “Vì, vì sao có thể khẳng định tôi là yêu?”

Nguyên Tuấn Sách nháy mắt, sống mũi cao thẳng, đôi môi phấn nộn xinh đẹp giống cánh hoa hồng. Giờ khắc này, anh cực kỳ giống một soái ca nhân loại bình thường, hệ cấm dục lạnh lùng.

“Bởi vì nếu là nhân loại bình thường, ngay vào lúc tôi hỏi câu đầu tiên, đã mắng tôi rồi.”

Hạnh Mính nghĩ nát óc cũng không hiểu, còn yêu quái ngàn năm Nguyên Tuấn Sách này, sao lại còn có khuynh hướng M* chứ!

*khuynh hướng M: Máu M” là cách gọi “bí hiểm” giới trẻ dành cho những người có khuynh hướng Masochism (khổ dâm, thống dâm)

Vì thế cô lấy hết can đảm, nắm chặt tay, nín thở, giận dữ trừng mắt chửi ầm lên: “Cậu là cái đồ bệnh tâm thần! Đồ đại ngốc!”

Cuối cùng cũng có thể nói ra những lời chôn tận sâu trong đáy lòng.

Hạnh Mính còn không kịp chạy, một ngọn lửa đã bùng lên dưới chân, ngọn lửa nóng cháy liếm qua giày, dường như muốn leo lên.

“Yêu Sách.”

Yêu hỏa biến mất.

Hồ Anh Tài đột nhiên xuất hiện cứu Hạnh Mính một bàn thua trông thấy. Hạnh Mính bị đẩy ngã, quỳ rạp trên mặt đất cũng không rảnh lo, nhanh chóng sờ soạng kiểm tra chân của mình. May mắn, ngoại trừ trên đế giày có dấu vết bị cháy, thì da thịt cô vẫn hoàn hảo.

Nguyên Tuấn Sách lạnh nhạt nhìn Hồ Anh Tài vừa chạy tới.

“Cậu đang làm gì thế?” Hồ Anh Tài thở dài, tên nhóc Nguyên Tuấn Sách này đúng là không khiến anh ta bớt lo: “Chỗ này rất nhiều người đi qua, đừng có phát động yêu lực ở đây, nếu không tôi lại phải hao hết tu vi giúp cậu chùi mông.”

Nguyên Tuấn Sách liếc mắt nhìn Hạnh Mính đang ngã ngồi trên mặt đất, lạnh nhạt hỏi: “Cô ta là ai? Vì sao ngày hôm qua lại xuất hiện trong nhà tôi?”

“Ngày hôm qua quá vội vàng, quên giới thiệu với cậu, đây là một người bạn nhân loại của tôi.”

“Không phải anh nói, không thể để nhân loại biết sự tồn tại của yêu sao?”

“Cô ta không giống những người khác! Cô ta có thể thấy hồn phách, là nhân loại nhưng cũng không giống nhân loại.”

Nguyên Tuấn Sách xoay người đối mặt với Hạnh Mính: “Vậy vẫn là yêu.”

Hạnh Mính hoảng sợ rồi, cái logic quần què gì vậy! Hồ Anh Tài nhanh chóng ngăn trước mặt Nguyên Tuấn Sách: “Cô ta không phải! Cô ta chỉ là một nhân loại tay không tấc sắt mà thôi, là bạn của tôi, đừng thương tổn cô ta.”

Hạnh Mính cảm kích, nước mắt nước mũi rơi tùm lum. Ngay giây phút này, ấn tượng của cô với hồ yêu này đã tăng lên tận đỉnh.

Nguyên Tuấn Sách nhìn chằm chằm Hạnh Mính, mí mắt rũ xuống, tròng mắt đen nhánh ngoại trừ không vui cũng chỉ còn không vui.

Dường như anh có chút nể mặt Hồ Anh Tài, không thể trực tiếp động thủ với cô, chỉ có thể bày ra vẻ mặt lạnh nhạt nhìn cô, nhịn xuống cảm xúc không phục.

Chuyển sang hình thái nhân loại, lúc này anh thoạt nhìn không khác gì thiếu niên đến tuổi phản nghịch.

Nguyên Tuấn Sách xoay người, giây tiếp theo trực tiếp dịch chuyển tức thời, biến mất tại chỗ.

Khóe miệng Hồ Anh Tài giật giật: “Cái tên nhóc này, tôi đã nói không được dùng yêu lực ở nơi có nhiều người mà.”

“Cảm ơn anh.”

“Không có gì. Nhưng không phải lần nào tôi cũng có thể kịp thời tới giúp cô, lần sau cô thông minh lên chút.”

“Ừm.” Hạnh Mính đứng lên, vỗ vỗ tro bụi trên ống quần: “Tôi có thể hỏi anh một chuyện không? Vì sao Nguyên Tuấn Sách lại quên tôi?”

Hồ Anh Tài đút tay trong túi quần tây, dáng người cao ráo mảnh khảnh, khí chất mê người chỉ thuộc về tộc hồ ly.

“Loài yêu chúng ta đều có một kỹ năng, có thể dùng tu vi của bản thân, để xóa đi ký ức của người khác. Tôi phỏng đoán, hẳn là cậu nhóc đó đã dùng năng lực này với chính mình, nếu như cậu ta biến thành yêu ma, mất đi thất tình, thì nhất định sẽ làm tổn thương cô.”

Hạnh Mính trầm mặc trong chốc lát.

Chuyện Nguyên Tuấn Sách thương tổn cô đã đủ nhiều, cô sẽ không tha thứ cho anh.

“Trên đường trở về nhớ cẩn thận một chút, ngày mai gặp lại.”

Đến khi Hạnh Mính ngẩng đầu lên, Hồ Anh Tài đã mở cửa xe ô tô đang đậu ven đường, ngồi vào trong xe rồi.

Cô nghi hoặc, cái gì mà ngày mai gặp lại?

Ngày hôm sau, tiết tự học buổi sáng trôi qua, Hạnh Mính lại nhìn thấy Hồ Anh Tài trên bục giảng.

Anh ta vẫn mang dáng vẻ tuấn tú bảnh bao đó, áo sơ mi trắng quần tây, tư thái ưu nhã. Tóc dài màu nâu được buộc đuôi ngựa kiểu thấp, anh ta chỉ đứng đó cũng đủ hấp dẫn ánh mắt của các bạn học khác.

“Xin chào các bạn học lớp ba, năm nay là năm đầu tiên của tôi trên cương vị giáo viên thực tập. Mong các em chiếu cố tôi nhé, tôi sẽ dẫn dắt các em cùng đi tới vinh quang, các em cứ gọi tôi là thầy Anh Tài là được.”

Hồ Anh Tài đứng đắn nghiêm túc lên cũng ra dáng ra hình, anh ta nhàn nhã đứng trên bục giảng, cười đến hòa ái dễ gần. Diêm Bằng đứng bên cạnh cứ như phông nền còn anh ta mới là chủ nhiệm lớp.

Các học sinh trong lớp đều tự động vỗ tay hoan nghênh, các bạn học nhiệt tình ồn ào gọi: “Chào thầy Anh Tài ạ!”

Sắc mặt thầy Diêm thay đổi, dùng mắt thường cũng có thể thấy được ông đang không vui.

“Được rồi được rồi, chào mọi người! Còn có bạn học nữ ngồi trong góc không cười đằng kia, chào em nhé!” Ánh mắt Hồ Anh Tài nhìn đến góc cuối cùng trong lớp, nâng cằm lên, híp mắt cười như hồ ly tinh.

Bút trong tay Lộ Điệp rơi trên mặt đất, lăn đến chân bàn, trợn mắt há hốc mồm.

Diêm Bằng nhắm mắt, hít sâu một hơi, hạ giọng, cảnh cáo anh ta: “Trước khi nhập học, không có ai bảo anh, không được phép lộ ra loại tư thái này trước mặt học sinh sao! Chứng nhận tư cách giáo viên của anh lấy được bằng cách nào thế.”

“Thật xin lỗi, thầy Diêm, đây là lần đầu tiên tôi đảm nhiệm lớp 12, quá hưng phấn thôi.”

Từ đầu đến cuối, Nguyên Tuấn Sách chưa từng ngẩng đầu lên, Hồ Anh Tài cũng không phải loại người thích tìm cái chết, không dám chủ động trêu chọc anh.

Ngày đầu tiên Hồ Anh Tài dùng danh nghĩa giáo viên thực tập tới trường làm việc, ngoại trừ việc phô tô bài thi thì vẫn là đang phô tô bài thi. Nửa ngày đều làm bạn với cái máy in, không thể di chuyển, quan hệ với các thầy cô trong văn phòng cũng rất tốt đẹp. Haizz, có thể là do mị lực của anh quá lớn, bọn họ cũng không hề giấu diếm mà chia sẻ hết những chuyện hay ho giữa các học sinh.

Tới giờ nghỉ trưa, Diêm Bằng thả cho anh ta đi ăn cơm.

Đi xuyên hết khu dạy học đến sân thượng, khóa phòng trộm đã bị cạy ra, Hồ Anh Tài dựa vào lan can, ăn sandwich trong tay, lại đưa một cái khác cho Nguyên Tuấn Sách.

“Đừng cả ngày gặm cây cỏ nữa, tới ăn thử cái này đi, hương vị cũng không tồi.”

Nguyên Tuấn Sách không nhận, chăm chăm mở cơm hộp của mình ra: “Vì sao lại tới đây?”

“Vậy còn cậu? Vì sao cũng tới đây? Đừng nói là do cậu muốn đi học, lí do này trẻ con ba tuổi cũng không tin”

Nguyên Tuấn Sách lãnh đạm trả lời: “Không biết.”

Mở hộp cơm anh tự chuẩn bị ra, nhìn những lá rau xanh mượt được cái thái gọn gàng, anh lại không thể nào xuống tay. Ánh mắt cô đơn, rũ xuống nhìn chiếc đũa đang cầm trên tay, anh đặt hộp cơm sang bên cạnh: “Chỉ là tôi cảm thấy, nơi này có một đồ vật rất quan trọng đang chờ tôi, tôi không thể không tới.”

Hồ Anh Tài thở dài: “Thói quen thật đúng là một thứ đáng sợ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận