Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Các thôn dân ở phụ cận phản ánh lại, trong khoảng thời gian này, không hiểu sao gia cầm tử vong rất nhiều. Trong vòng một tuần, số lượng gia cầm chết đã đạt tới 80 con, bước đầu phán đoán là phản ứng dây chuyền của tai họa tự nhiên lúc trước. Trước mắt đã có chuyên gia trong các lĩnh vực có liên quan chạy tới nơi này, hiện tại là mùa mưa thời tiết hay thay đổi, mong mọi người phòng bệnh thật tốt.”

Y Chi Anh kinh ngạc che miệng: “Tiểu Hạnh, con có biết chuyện này không?”

“Không biết ạ, sư phụ không có nói với con, hơn nữa gần đây con cũng không đến đạo quán.”

Cách thức duy nhất để Hạnh Mín liên lạc với sư phụ là đi lên núi Tu Duyên tìm ông, ngoài ra thì không còn biện pháp nào khác.

“Gần đây con phải chú ý an toàn, không cần quá cậy mạnh.”

Hạnh Mính cười nói: “Mẹ đừng lo lắng quá mà, con sẽ không đi lên núi Tu Duyên nữa. Nếu sư phụ có việc gì thì ngài ấy sẽ tự đi tìm con.”

Y Chi Anh nhẹ nhàng thở ra, tuy bà rất muốn nghiêm túc ngăn cản cô, không muốn cô tiếp tục đến những nơi nguy hiểm như vậy, nhưng bà cho rằng cô đã lớn như vậy, chuyện của mình thì nên tự mình đưa ra quyết định.

Trên đường đến trường học, Hạnh Mính thất thần lướt di động, tin tức có liên quan đến núi Tu Duyên càng ngày càng nhiều, chuyện đám gia súc tử vong một cách ly kỳ. Hơn nữa số lượng tử vong cũng không ngừng nhiều lên, hơn nữa phần lớn đều chết lúc nửa đêm, đột nhiên chết rất đột ngột, không có bất kì triệu chứng bệnh tật gì.

Chuyện này khiến tâm trạng của các thôn dân xung quanh khá hoang mang hoảng sợ, thậm chí còn có người đồn đại, nơi này đang bị yêu ma quấy phá.

Yêu.

Người đầu tiên Hạnh Mính nghĩ đến là Nguyên Tuấn Sách, nhưng nhìn anh thế nào cũng không giống người sẽ phát rồ đi tàn sát gia súc.

Lộ Điệp đứng trên nóc nhà nhìn thấy Hạnh Mính đã bước qua cổng trường, cô ấy vừa định xoay người xuống lầu, đã bị Hồ Anh Tài túm lấy cổ áo.

“Trở về, mấy kiến thức dạy em lần trước, em còn chưa ôn tập cẩn thận đâu.”

“Lần sau lần sau đi mà! Tôi đã có thể thuần thục chuyển hóa giữa hai dạng người với mèo rồi, anh cũng không cần nghiêm khắc như vậy!”

“Em đã bái tôi làm thầy, thì phải nghe sư phụ của mình, chứ cứ với cái tính cách lười nhác như thế này, em cũng chỉ có thể học được một chiêu đó thôi.”

Lộ Điệp bị anh ta túm lấy cổ áo, liên tục lùi lại, Hồ Anh Tài ôm cánh tay, dáng vẻ rất giống giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc dạy học, nâng cằm lên, nghiêm khắc nói: “Niệm chú, nhanh lên, hôm nay phải biến hoa qua lại năm lần mới được.”

Lộ Điệp túm lấy lan can trên nóc nhà, cực kỳ không tình nguyện mà thở dài một hơi: “Không muốn không muốn! Mỗi lần niệm chú ngữ đều quá mệt mỏi, anh tha cho tôi đi. Bình thường là cuối tuần thì thôi đi, mắc gì anh còn tới cái trường này làm giáo viên thực tập hả!”

“Em có thể tới nơi này làm học sinh, lại không cho tôi đến đây làm thầy giáo sao?”

Lộ Điệp tức giận chỉ vào anh ta: “Có phải anh cố ý tới nơi này không? Vì muốn tạo áp lực cho tôi! Nếu không phải tôi trọ trong trường, nhất định mỗi buổi tối anh đều sẽ đi theo tôi về nhà, ép tôi tu luyện.”

Hồ Anh Tài dùng tay ngăn ngón trỏ của cô ấy, chuyển nó sang hướng khác: “Tôi tới nơi này, là vì Yêu Sách, đương nhiên, em muốn nghĩ như vậy, tôi cũng không có ý kiến.”

“Có bệnh! Khi nào thì hai con yêu các người thân thiết đến mức mỗi ngày phải dính với nhau?”

Hồ Anh Tài dựa vào lan can, trên mặt là nụ cười gian trá âm hiểm đặc trưng của loài hồ ly, cười đến khiến người ta chán ghét mà lời nói ra càng khiến lông tơ trên người Lộ Điệp dựng đứng.

“Đó là bởi vì tôi muốn nhìn một chút xem, khi nào cậu ta sẽ chết.”

Mây đen ùn ùn kéo đến, không trung trong nháy mắt biến sắc, phòng học vừa rồi còn được tắm mình trong ánh nắng mặt trời, cả căn phòng sáng ngời, giờ phút này đột nhiên biến thành u ám, rõ ràng đang là ban ngày, nhưng mọi người lại cứ có cảm giác như giờ đang là lúc chạng vạng không bật đèn.

Không trung xám xịt ánh lên tia sáng màu đỏ sậm, có vẻ càng thê lương, âm trầm khủng bố.

Không khí âm lãnh từ cửa sổ thổi vào, nhóm học sinh ăn ý mà phát ra tiếng cảm thán kinh ngạc.

Ngửi thấy mùi vị không giống bình thường, Hồ Anh Tài nghiêm túc quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ầm vang ——

Một đạo sấm sét cắt qua không trung, bầu trời bỗng nhiên sáng lên rồi lại tối sầm, khu dạy học vang lên tiếng la hét của đám học sinh, một số sôi nổi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hồ Anh Tài ném sách giáo khoa đi, chạy ra ngoài cửa.

Lộ Điệp khẩn trương cuộn tròn tay chân, loại khí vị này, khiến cô ấy sợ hãi đến co rúm. Cô ấy nhìn thoáng qua Nguyên Tuấn Sách đang ngồi trong phòng học, rõ ràng vừa rồi anh còn ngồi ở chỗ kia, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, giờ phút này không biết đã biến mất từ khi nào.

Trên sân thể dục, buổi huấn luyện cũng bị dừng lại khẩn cấp, các giáo viên thổi còi, ra hiệu học sinh nhanh chóng chạy về phòng học.

Đây là dấu hiệu trước khi cơn bão táp tiến đến. Hạnh Mính ngẩng đầu nhìn không trung, mây đen nghìn nghịt, khiến cô có ảo giác như chúng muốn nuốt trọn ánh sáng trên thế gian này, bao phủ vạn vật bằng bóng tối vô tận.

Đám mây đen trên đỉnh đầu tụ tập thành một đạo xoáy nước màu đen, cảnh tượng như vậy, trước đây cô đã từng nhìn thấy. Một loại dự cảm bất ổn bắt đầu nảy sinh trong lòng.

Ở nóc nhà phía trên khu dạy học, Nguyên Tuấn Sách đứng trên đỉnh tam giác của mái hiên, góc áo bị gió thổi bay ra phía sau này, chân anh không hề chạm đất, cả người lơ lửng phía trên.

Anh bình tĩnh nhìn xoáy nước tụ tập ở phía xa, đôi tay chắp sau người, trông cứ như một người đứng ngoài cuộc. Gương mặt lạnh lùng nhìn không ra bất kì gợn sóng cảm xúc gì, đáy mắt đen nhánh như bị sương mù che phủ, thâm trầm không thấy ánh sáng, giống như đám mây đen kia, áp lực khủng bố.

Lôi điện lóe sáng trong lớp mây đen, theo sát sau đó là tiếng sét nổ vang khắp không trung. Đám mây đã hoàn toàn bao phủ khu đất bằng này rồi.

Trong xoáy nước dần dần hiện lên một đoàn vật thể màu xám, nó vặn vẹo, càng lúc càng lớn, càng ngày càng sáng, cuối cùng biến thành một viên cầu màu đen, treo giữa không trung.

“Phanh” một tiếng.

Viên cầu đen cực lớn đó cứ như một viên đạn pháo, nổ tung một phát, chung quanh tỏa ra một làn sương khói, dùng tốc độ cực nhanh lao thẳng về phía Nguyên Tuấn Sách.

Ngay một giây trước khi chúng đập trúng anh, người trên nóc nhà cứ như tan biến vào hư không. Quả cầu màu xám nổ tung trên nóc nhà nhưng lại không hề phá hủy bất kỳ thứ gì. Làn sương khói dần tản ra xung quanh, nhưng chốc lát đã tụ tập lại thành quả cầu màu đen lần thứ hai, sương đen quỷ dị không ngừng tràn ra.

Nó chuyển động thân thể, dường như đang tìm kiếm người nào đó.

Người nó muốn tìm, chỉ có một —— Nguyên Tuấn Sách.

Bá ——

Một bóng người đột nhiên xuất hiện sau lưng nó, bộ đồng phục màu đỏ trắng đan xen như một điểm sáng duy nhất giữa khoảng không mông lung đen ngòm này. Nguyên Tuấn Sách một tay chắp sau người, một cái tay khác đặt trước trái tim, trong tay là một đoàn yêu hỏa, lạnh lùng nhìn chăm chú đoàn sương đen quỷ dị kia, nhanh chón ném yêu hỏa về phía nó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận