Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

____________________________

Sương khói càng ngày càng nhiều, Hạnh Mính có thể xuyên qua lớp sương này để nhìn ra bên ngoài, nhưng cô cũng có thể cảm giác được một cách rõ ràng, đám sương mù này đang dần ăn mòn, tiến vào thân thể cô, từ trong miệng, cái mũi, đôi mắt, hàn khí lạnh băng dường như đã tìm được đường, lan sâu vào cơ thể.

Tay chân đóng băng, cả người cứ như bị chôn trong hầm băng, toàn thân đông lạnh đến cứng đờ, tứ chi dần dần chết lặng, lạnh đến mức máu cũng bị đông lại.

Bên tai ngoại trừ tiếng gió, còn có tiếng hô hấp thô năng. Xem ra, trong làn sương khói không chỉ có một mình cô, Hạnh Mính muốn xem xem, chủ nhân của đám sương khói này đến tột cùng là ai?

Đôi mắt khẽ mở ra, nhìn sang bên cạnh, lần theo âm thanh tiếng hít thở đến nơi nó phát ra. Cuối cùng Hạnh Mính cũng nhìn thứ ẩn thân trong sương khói, một hốc mắt trống rỗng dữ tợn.

Là hốc mắt, không phải đôi mắt. Tròng mắt bên trong đã không còn, lỗ hổng đen nhánh chung quanh bị xé ra càng rộng.

Mà ngũ quan bên cạnh con mắt, là một gương mặt rất quen thuộc với cô.

Hạnh Mính không thể tưởng tượng, đánh giá gương mặt già nua kia, giật mình nhìn ông ta.

“Sư…… Phụ.” Cô hao hết sức lực toàn thân, giọng điệu kinh ngạc, nghẹn ngào phát ra từ yết hầu: “Sư phụ, sư phụ!”

Đây là sư phụ của cô, người có mái đầu hoa râm, đuôi lông mày bạc trắng, gương mặt hiền từ trong trí nhớ đã biến mất. Tĩnh Đình lúc này, hai mắt vẩn đục, không còn một chút thần thái, gương mặt bị phủ kín bởi các đốm đen, giống như đã trải qua vô số gió táp mưa sa, rơi vào tình trạng sắp chết già.

Đôi mắt trống rỗng xuyên qua làn sương đen nhìn ra bên ngoài, ông ta đang dùng yêu pháp.

Sương khói hội tụ thành một bàn tay, bóp chặt thân thể Nguyên Tuấn Sách, yêu hỏa u lam tự động bao phủ toàn bộ cơ thể anh, xé nát những thứ đen ngòm vặn vẹo giãy giụa bên ngoài ngọn lửa. Yêu khí luồn lách ăn mòn tiến vào trong cơ thể anh, tà khí được tạo thành từ vô số hồn phách, điên cuồng xâm nhập, muốn cướp lấy thân thể của Nguyên Tuấn Sách.

Yêu khí dọc theo đầu ngón tay, mạch máu, một tầng lại một tầng xuyên qua tất cả. Mạch máu dưới da nhô lên, căng trướng như muốn nứt ra, gân xanh đột ngột trồi lên trên da thịt tái nhợt, giống như rắn độc, bò khắp cổ và gương mặt của Nguyên Tuấn Sách.

Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách càng dữ tợn, giận dữ nhìn chằm chằm đoàn hắc cầu, sương khói liều lĩnh chui vào cái miệng đang há to của anh. Yết hầu ngập tràn yêu khí, dẫn đến hít thở không thông, trong đầu trống rỗng, chỉ có đại não bài xích tất cả mọi thứ khiến anh phát ra một gào rống tiếng thê lương.

Ngọn lửa dưới chân Hồ Anh Tài càng thiêu càng mãnh liệt, dường như lúc này Nguyên Tuấn Sách đã không thể khống chế được yêu lực trong cơ thể, ý thức giãy giụa giữa hóa ma và làm người, nhưng yêu khí vẫn liên tục ăn mòn.

Trên mặt Hồ Anh Tài lộ ra một nụ cười tươi đắc ý.

Quyết định mang Hạnh Mính tới nơi này của anh ta thật là đúng đắn, cô quả nhiên là có thể làm vật dẫn, kích thích Nguyên Tuấn Sách trở thành yêu ma.

Tiếng sấm nổ vang.

Một tiếng vang lớn giữa trung, trong làn khói đen, một đoàn bóng người lập loè. Khói đặc đen nhánh giống như chim ưng, mang theo sát khí bay thẳng lên trời! Tốc độ nhanh đến cực hạn, giống như một tia chớp, phá tan thời không, chợt lóe rồi biến mất! Hướng tới viên cầu màu đen, hai bên va chạm.

Một kích này, giống như thiết chùy nặng cả vạn cân, mang theo tiếng gió gào thét, đánh vỡ sương khói, đồng thời để lộ ra mặt người trong sương đen. Hạnh Mính vẫn bị giam giữ bên trong, không hề có dấu hiệu nới lỏng.

Nguyên Tuấn Sách lại một lần nữa xông lên, anh đôi mắt đỏ đậm, gân xanh dữ tợn trên mặt, cả gương mặt đang biến dị từng chút một, bộ xương khô sắp cắn nuốt da thịt.

Anh vươn tay về phía Hạnh Mính đang bị nhốt trong làn sương đen, giống như cầu cứu, vươn tay về phía cô cầu xin hy vọng, cầu xin cô có thể duỗi tay cầm lấy tay anh.

Hắc cầu trên không, sấm sét ầm ầm, thẳng tắp đánh xuống.

Lôi điện trong nháy mắt vây quanh Nguyên Tuấn Sách, mái tóc đen nguyên bản cũng trong một khắc này bị nổ thành tóc bạc xõa dài. Anh căn bản không chịu bất kì ảnh hưởng gì, ngược lại lôi điện tràn ngập yêu khí còn tiếp thêm cho anh yêu lực cuồn cuộn, cơ thể anh tự động phát ra lực lượng khổng lồ, đánh về phía hắc cầu.

Nguyên Tuấn Sách chưa biến thành yêu ma, anh muốn trước khi mình đánh mất thất tình, phải cứu được Hạnh Mính ra.

Lúc này, hai tròng mắt của anh đã chuyển sang màu đỏ đậm, gương mặt tràn ngập vẻ tức giận dữ tợn, răng nanh đã lộ ra bên khóe môi. Anh nghiến răng nghiến lợi, trong tiếng sấm ù ù, nhằm thẳng về phía cô.

Nhưng Nguyên Tuấn Sách rất nhanh phát hiện ra một vấn đề. Yêu lực do anh phóng ra không hề tạo ra bất kì ảnh hưởng gì cho hắc cầu, cho dù anh có xông lên như thế nào, cũng chỉ như hồn phách trong suốt, xuyên qua hắc cầu.

Những yêu khí đó lại hướng thẳng về phía Hạnh Mính, làn sương khói màu đen quay chung quanh Hạnh Mính đã lâm vào hôn mê. Cô nằm thẳng trong hắc cầu, tay chân lạnh lẽo đóng băng, biến thành màu tro tàn, những hàn khí đó sắp khiến máu trong toàn cơ thể cô ngừng chảy.

“Bạn học Hạnh!”

Giọng nói kỳ ảo phảng phất như vang lên từ đáy động, rõ ràng mà dồn dập truyền vào lỗ tai cô.

Trong lúc hoảng hốt, Hạnh Mính nghe thấy giọng nói của Nguyên Tuấn Sách.

Cô mở to mắt, đập vào mắt chính là một mảnh rừng rậm thưa thớt, trụi lủi, đến một phiến lá cây cũng không có. Chắc là nơi này đang ở mùa đông, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên khu rừng lạnh băng.

Nơi này là chỗ nào?

Hạnh Mính muốn quay đầu nhìn xem, nhưng thân thể lại không nghe lời, cứ đi về phía trước.

So với nói là đi, chi bằng nói là phiêu du giữa không trung, cô căn bản không nhìn thấy hai chân, thân thể linh hoạt, phiêu đãng trong đám cây cối khô khốc của cánh rừng.

Hạnh Mính hoảng sợ, còn tưởng rằng bản thân mình đã chết, đang ở thiên đường.

Không bao lâu sau, trong rừng xuất hiện một đoàn sương khói màu đen, sương khói trên người nó không ngừng khuếch tán ra bốn phía, Hạnh Mính cũng bay qua chỗ nó, ngừng trước mặt đoàn sương đó.

Lúc này, Hạnh Mính mới thấy rõ diện mạo của nó, một vật hình cầu chỉ to bằng bàn tay, bên trong dường như có hồng ngọc thạch trong suốt, hồng quang quỷ dị lượn lờ trong từng sợi sương đen.

Đây là, yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách!

“Lạc đường sao?”

Âm thanh linh hoạt kỳ ảo thuần tịnh lại vang lên, Hạnh Mính nâng tay lên, đặt ở phía dưới yêu hồn.

Cái tay trắng như bạch ngọc, thon dài tinh tế, mềm mại không xương, so với tay thiếu nữ còn đẹp hơn. Dưới ánh nắng chiếu rọi có một loại mỹ cảm khó có thể miêu tả. Ngón tay mảnh khảnh mềm mại như tiếng đàn, thon dài như sơi tơ, cuối cùng tổ hợp lại tạo thành một bàn tay ngọc mảnh khảnh.

Hạnh Mính lúc này mới phát hiện, thứ này không phải thân thể của cô, càng không phải giọng nói của cô, cô chỉ là đang bám vào trong thân thể của người này, nhìn mọi chuyển xảy ra trước mắt.

Yêu hồn không có động tĩnh, cứ ngoan ngoãn như vậy dừng lại giữa không trung, tùy ý để bàn tay kia vuốt ve.

Đầu ngón tay uyển chuyển nhẹ nhàng vòng qua sương mù đỏ hồng dày đặc, đụng vào viên hồng ngọc thạch xinh đẹp bên trong, xúc cảm lành lạnh, sương khói tản ra quanh đầu ngón tay, làn sương màu đen đụng lên bàn tay xinh đẹp trắng nõn, đẹp đến mức muốn phá hủy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận