Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói linh hoạt kỳ ảo kia lại lần nữa vang lên, lạnh thấu như nước suối, như thật như giả.

“Ngươi không phải người sống, là yêu vật do tà niệm tạo thành. Ngươi lý ra nên lưu lạc trên thế gian này như linh hồn, nhưng ngươi vốn vô tội, không bằng cứ ở trong ngọn núi này, tĩnh tâm ngàn năm, áp chế tà niệm của ngươi.”

Tay ngọc mảnh khảnh rút về, yêu hồn tựa hồ nhớ mãi không quên với bàn tay này, thật cẩn thận tới gần Hạnh Mính.

Nhưng cô cũng không duỗi tay ra vuốt ve nó nữa, mà cho dù Hạnh Mính có muốn sờ nó cũng không được.

“Đợi đến ngàn năm sau, sẽ có yêu đón ngươi ra khỏi ngọn núi hoang vu này. Đến lúc đó, ngươi sẽ biến mất khỏi cõi đời, chấm dứt số mệnh vốn không nên sinh ra ở cái này thế gian của ngươi.”

Biến mất?

Hạnh Mính kinh ngạc, thân thể này vừa nói cái gì thế.

Yêu hồn trước mắt, không phải một nửa bị nhốt trong núi Tu Duyên kia, mà là một nửa trong thân thể Nguyên Tuấn Sách trong thân thể.

Nhưng khối thân thể mà cô đang bám vào rốt cuộc là của ai? Nếu những thứ trước mắt này là cảnh tượng trong quá khứ, như vậy, theo như lời khối thân thể này vừa nói, nó đã tính toán ra vận mệnh sau này của Nguyên Tuấn Sách.

Chẳng lẽ, khối thân thể này là của thần tiên sao? Chỉ có thần tiên trong truyền thuyết, mới có thể biết trước tương lai.

Hạnh Mính dùng khối thân thể này, nhìn thấy rất nhiều hình ảnh.

Yêu hồn kia cô độc lưu lạc trong ngọn núi này mấy trăm năm, mỗi ngày nó đều trải qua giống nhau, thoạt nhìn có vẻ rất nhàm chán nhưng cũng khá tự tại.

Nó dường như rất có hứng thú với đống thi cốt của các động vật chết trong núi, tích cóp được rất nhiều, đặt hết trong một sơn động. Yêu hồn không biết nói, không có ý thức của nhân loại, Hạnh Mính cũng không nhìn ra nó muốn làm cái gì.

Khi dùng khối thân thể này, tốc độ dòng chảy thời gian dường như càng lúc càng nhanh, cảnh tượng chung quanh cũng nhanh chóng biến hóa, lá cây từ xanh biếc đến khô vàng, rồi lại xanh biếc.

Sau đó, có một nhân loại đi vào trong núi, khi yêu hồn này phát hiện ra có thể xâm chiếm thân thể của nhân loại, nó liền tiến vào thân thể của nhân loại, sử dụng biện pháp giết chết linh hồn của nguyên chủ, độc chiếm khối thể xác. Nó dùng những thi cốt động vật đã thu thập được, học theo bề ngoài của nhân loại, chế thành một dáng vẻ mới mẻ của riêng mình.

Da thịt trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo nhỉ động vật, ánh mắt sắc bén như dã lang, tóc đen mềm mượt giống như lông của loài vật nào đó

Dần dần tổ hợp lại, thành dáng vẻ của Nguyên Tuấn Sách.

Hạnh Mính còn chưa xem đủ, không biết anh dùng khối thân thể này sinh hoạt ở trong núi như thế nào, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi, cô bị dời đến một nơi khác, là trên nóc nhà của một căn nhà cỏ.

Căn nhà này đại khái là nơi ở của một nông hộ, bên cạnh nhà chất đầy củi lửa, trong viện nuôi gà vịt ngỗng, chúng đều đang tung tăng nhảy nhót.

Thân thể Hạnh Mính khẽ động đậy, khi một cái móng vuốt màu đen xuất hiện trong tầm mắt, cô phát hiện ra mình lại biến thành một con mèo đen.

Trong tầm mắt, một con mèo trắng lười biếng ghé lên mặt phẳng nghiêng của nóc nhà, cái đuôi vung vẩy ra chiều không kiên nhẫn.

“Mèo đen từ đâu ra? Đây là địa bàn của ta, trước khi ta còn chưa động thủ, thì mau mau biến đi.”

“Meooo ~” Giọng nói của Hạnh Mính vẫn là âm thanh linh hoạt kỳ ảo như tiên âm vừa rồi, tròng mắt màu lam của con mèo trắng chuyện động, nhìn chằm chằm cô. Nó rất giống con mèo trắng mắc kẹt trên cây mà cô đã cứu hai lần trong quá khứ.

“Ngươi không có tu vi sao? Không biết nói chuyện à?”

“Ngươi muốn ta nói gì đây?”

Âm thanh này dọa bé mèo trắng nhảy dựng, vội vàng chống tứ chi đứng lên: “Âm thanh của ngươi cũng khá đặc sắc đấy, ai bảo ngươi nói như vậy?”

Hạnh Mính cảm giác được chính mình hình như đang cười: “Vì sao ngươi lại nằm ở đây? Ngươi tên là gì?”

“Ta không có tên, nhân loại nói ta là mèo trắng, ngươi kêu ta là mèo trắng cũng được. Giờ ta cũng chẳng có chuyện gì, đương nhiên là ở chỗ này nằm ngủ.”

“Ngươi thì sao? Ngươi từ đâu tới đây?” Mèo trắng hiếu kỳ hỏi.

“Ta đến từ một nơi rất xa xôi, tới nhân gian đi dạo khắp nơi một chút.”

Cái đuôi sau lưng mèo trắng hếch cao, chòm râu rung động hừ hừ: “Nhóc mèo nhà ngươi nói chuyện chẳng thể hiểu được, còn bày ra một bộ cao cao tại thượng, khinh thường mèo hả.”

“Có sao?”

Thời gian trước mắt lại như tua nhanh, lần này, trong mắt Hạnh Mính đều là con mèo trắng này, hình như nó mang theo cô chơi đùa khắp nơi, đi săn, đi ăn cơm.

Đột nhiên trong nháy mắt, thời gian dừng lại, cảnh tượng trước mắt là ở một rừng cây, mèo trắng dường như nổi điên, kêu to tên mèo đen. Hạnh Mính ngã trên mặt đất, có thể cảm giác được cả người bị đâm rách, ý thức đang dần dần rút đi, mí mắt run rẩy cụp xuống, khép kín.

Hạnh Mính rơi vào bẫy rập của một thợ săn, một mũi tên xuyên qua thân thể cô, một sinh mạng cứ như vậy biến mất.

Trước khi chết, con mèo trắng kia còn nói chuyện với cô, Hạnh Mính cũng muốn nói chuyện với nó, chỉ là bởi vì quá đau, cô không nghe rõ hai con mèo đang nói cái gì.

Một luồng sáng trắng hiện lên, cảnh tượng lại lần nữa thay đổi, cô đang ở trong bệnh viện.

Một đám bác sĩ và hộ sĩ đang quay chung quanh cô, có người nâng thân thể cô lên, không ngừng đánh giá. Hạnh Mính nhìn thấy tay chân mình, cô đã biến thành một đứa trẻ con, nắm tay nhỏ xíu gắt gao nắm chặt vào nhau.

Trên mặt những người này lộ ra vẻ khiếp sợ, biểu cảm khó tin kinh ngạc, có người nói: “Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy, trời ạ.”

“Thì ra trên thế giới thật sự có người vô tính, chẳng lẽ đây không phải quái vật sao!”

“Làm sao bây giờ? Muốn đăng báo không? Đứa nhỏ này nhất định sẽ được quốc gia coi trọng.”

Một hộ sĩ đứng một bên che miệng: “Hay là thôi đi, nó chỉ là một đứa trẻ con, cái gì cũng đều không hiểu. Nếu đăng báo, kết cục của nó phỏng chừng sẽ rất thảm, trở thành vật thí nghiệm không ngừng bị rút máu.”

Sau khi đám người đó thương thảo sau, Hạnh Mính được đặt vào lồng giữ nhiệt của trẻ con, cuối cùng cô được đưa về phòng bệnh, rơi vào vòng ôm của một người phụ nữ đang khóc thút thít, người này hẳn là mẹ của khối thân thể trẻ con này.

Thời gian lại một lần nữa gia tốc, Hạnh Mính lại nhin thấy con mèo trắng kia. Sau khi cô xuất viện, nó vẫn luôn làm bạn bên cạnh Hạnh Mính, không rời không bỏ.

Nó nói: “Sao ngươi lại được trọng sinh thành nhân loại? Thật tốt nhỉ, trở thành mèo giống như ta, còn phải tu luyện cả trăm năm mới có thể biến thành người. Ngươi thì khen ngược, vừa sinh ra đã là nhân loại.”

“Người vô tính? Ngươi trọng sinh thành thứ gì thế? Ngươi rốt cuộc là nam hay nữ? Mà nói đi cũng phải nói lại, đời trước lúc ngươi còn là mèo, ta cũng không biết ngươi là đực hay cái đấy.”

“Nhưng mà, ta nghe những người chăm sóc ngươi nói, thọ mệnh của người vô tính rất ngắn. Số mạng ngươi thật không tốt, đời trước bị một mũi tên giết chết, đời này lại thành quỷ đoản mệnh.”

Hạnh Mính mới sinh ra, còn chưa thể nói chuyện, nhưng hiển nhiên, khối thân thể trẻ con này có thể nghe hiểu mèo trắng đang nói cái gì, nháy mắt đáp lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận