Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiên âm vang vọng trong không trung, một tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa, trầm thấp cổ xưa, thần linh như đến từ một thế giới khác, buông xuống nhân gian này, mang theo quyền lực vô biên, có thể quyết định sinh tử của nhân loại.

“Yêu vật, lạm sát nhân loại, đánh cắp quyền tự do của các sinh linh, có biết tội chưa?”

Yêu lực đột nhiên tiêu tán khiến sức lực cả người Nguyên Tuấn Sách trong nháy mắt bị rút cạn, anh bò ngã ra đất. Những kí ức vốn đã mất bỗng nhiên quay trở lại, từng hình ảnh của Hạnh Mính dũng mãnh vào trong óc, xâm nhập, đòi lại vị trí vốn thuộc về chúng.

Ngón tay thon dài của Nguyên Tuấn Sách run nhè nhẹ, đầu ngón tay cào lên mặt đất, vẽ ra hai lỗ nhỏ thật sâu.

Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt, nghẹn ngào nói, dùng hết toàn lực: “Yêu vật, biết tội.”

Giữa không trung, Hạnh Mính vẫn ngủ say, an tĩnh cuộn tròn hồn phách trong suốt, thân thể được ánh sáng vàng bao phủ, thanh âm phát ra từ trong lồng ngực cô.

“Niệm tình ngươi không phải là người sống, cũng không phải tự nguyện được sinh ra. Hiện ta tước hết yêu lực của ngươi, giữ lại yêu tâm, cho ngươi thọ mệnh có kỳ hạn của con người, để ngươi lưu lại nhân gian này hai năm, sau đó, tiêu tán khỏi nhân thế.”

Mỗi một câu nó nói đều mang theo một cổ hơi thở thuần tịnh, trang nghiêm lại không thể trái lệnh, khiến tất cả các sinh vật chung quanh đều không tự chủ được mà lui về phía sau, quỳ xuống.

Cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang bị rút ra từng chút một, đầu bạc dần chuyển thành đen, chỉ còn duy nhất yêu tâm đại diện cho thân phận yêu vật. Nguyên Tuấn Sách cẩn thận ôm ngực, giống như đối đãi với trân bảo vô song, thống khổ, thành kính nhắm mắt.

“Yêu Sách, cảm tạ thượng tiên!”

Hạnh Mính mở mắt ra, đập vào trong mắt là trần nhà đặc trưng trong phòng của Nguyên Tuấn Sách.

Lộ Điệp xông tới, ôm chầm lấy cô, cô ấy quỳ gối trên giường, tiếng khóc nghẹn ngào giấu trong tiếng hít thở nhanh ngắn. Hạnh Mính sửng sốt một hồi lâu, mới nhớ ra, vỗ vỗ lưng, an ủi cô ấy.

Cô há mồm, vừa định hỏi chuyện về con mèo trắng, Lộ Điệp đã oa một tiếng, khóc lớn, thở hổn hển: “Làm mình sợ muốn chết, mình còn cho rằng cậu bị cái thứ quỷ quái kia ăn luôn rồi!”

“Không có cậu thì mình phải làm sao bây giờ, Hạnh Mính? Không có cậu thì mình phải làm sao bây giờ đây?” Cô ấy vừa khóc lớn vừa nói, nước mắt ào ạt chảy xuống, cả người mềm nhũn như không xương, ghé lên bả vai Hạnh Mính.

“Mình còn chưa chết đâu.” Hạnh Mính mỉm cười ôm chặt cô bạn, quyết định không vạch trần bí mật của cô ấy.

“Hu hu! Hu hu! Hu hu Mình… Hạnh Mính!”

Nguyên Tuấn Sách không xuất hiện, buổi tối hôm đó Lộ Điệp tâm sự với cô rất nhiều chuyện. Cô ấy kể lại cảnh tượng sau núi, Hạnh Mính được bọc trong một đám sương mù, rẽ mây hạ phàm.

Lộ Điệp kể chuyện sinh động như thật, còn khẳng định chắc nịch với cô, nói đây là hiện tượng tự nhiên siêu kỳ quan của thế giới. Hạnh Mính biết cô bạn không muốn bại lộ thân phận mèo yêu, cũng giả vờ tin tưởng lời cô ấy nói.

Hạnh Mính cũng không quên những chuyện xảy ra sau núi, giọng nói linh hoạt kỳ ảo phát ra từ cơ thể cô, đương nhiên cô cũng nghe thấy rõ ràng.

Sư phụ tẩu hỏa nhập ma, đã chết. Nguyên Tuấn Sách, đã không còn yêu lực.

Kỳ thật cô rất muốn nhìn xem Nguyên Tuấn Sách biến thành nhân loại trông như thế nào, nhưng đêm nay anh mãi không xuất hiện.

Hạnh Mính cảm thấy, có lẽ là trong khoảng thời gian ngắn anh không tiếp thu được chuyện mình biến thành nhân loại tầm thường, nên mới trốn đi, muốn ở một mình một thời gian.

Ngày hôm sau, Hạnh Mính đi đến phòng học từ sớm. Sáng sớm, trong lớp chỉ có một người.

Chỗ ngồi của Nguyên Tuấn Sách là ở bàn thứ năm dãy giữa trong phòng học. Nguyên Tuấn Sách biến thành con người, bề ngoài vẫn như xưa, thanh tuyển yêu nghiệt, da thịt trắng như tuyết, còn ngươi đen láy, sắc bén thần bí.

Dường như Nguyên Tuấn Sách chẳng thay đổi chút gì, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng vậy.

“Hạnh Mính.” Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách có ý cười, khoé mắt cong lên, đến cả con ngươi đen láy sắc bén cũng được phủ một tầng ôn nhu.

Buổi sáng mùa thu, không khí trong phòng học rất lạnh, thời tiết lạnh lẽo ẩm ướt là đặc trưng của mùa thu ở nơi này. Lòng bàn tay Hạnh Mính có chút ướt át.

Cô cong môi, gương mặt nhuộm ý cười, nhanh nhẹn đi qua các dãy bàn trong phòng học, nở nụ cười xinh đẹp với anh.

“Buổi sáng tốt lành.”

Lộ Điệp chạy đến từ phía sau, nhảy lên, dùng một tay ôm chầm lấy Hạnh Mính, nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách cũng đang trong phòng học, đối với con yêu mất hết yêu lực biến thành nhân loại bình thường này, cô ấy tặng anh một nụ cười khiêu khích: “Buổi sáng tốt lành nhé, Nguyên Tuấn Sách.”

Trên mặt Nguyên Tuấn Sách là ý cười không rõ, còn làm xao xuyến nhân tâm hơn nụ cười vừa rồi, khiến người nhìn sởn tóc gáy: “Chào.”

Tuy đã mất đi yêu lực, nhưng con yêu này vẫn cho người ta cảm giác không bình thường.

Giữa trưa, buổi tập huấn kết thúc, Nguyên Tuấn Sách chờ Hạnh Mính ở khu nghỉ ngơi, trong tay anh hình như còn cầm cơm hộp.

Nguyên Tuấn Sách đã không còn yêu lực, không thể nào dịch chuyển tức thời được nữa, anh làm cách nào trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà vừa về nhà nấu cơm, rồi lại mang đến đây?

Hạnh Mính đang định đi qua chỗ anh thì thầy thể dục gọi tất cả mọi người lại, vỗ tay nói: “Bắt đầu từ cuối tuần ngày mai, trường học cho các em nghỉ một tuần, các em không được chểnh mảng luyện tập. Thứ tư tuần sau quay trở lại tập hợp, nhớ lấy, không được phép lười biếng! Ở nhà cũng phải chăm chỉ luyện cho thầy!”

“Thầy ơi, sao nhà trường lại đột nhiên cho nghỉ ạ?”

“Chuyện ngày hôm qua các em cũng thấy rồi đấy, thời tiết ở khu vực trường chúng ta có hơi khác thường, đã có chuyên gia tới trường học điều tra. Vì an toàn của các học sinh, nhà trường quyết định cho các em trở về nghỉ ngơi một tuần.”

Cả đội giải tán, Hạnh Mính chạy tới chỗ Nguyên Tuấn Sách. Ngay cả khi anh ngồi ở khu nghỉ ngơi, dáng ngồi vẫn rất tiêu chuẩn, thẳng lưng, ngẩng cằm, hai chân khép lại, giống như học sinh ngoan hiền. Anh cười khanh khách nhìn cô chạy tới, giống như một chú chó con đang ngoan ngoãn chờ đợi chủ nhân.

“Hạnh Mính.”

“Cậu tự làm cơm sao?”

“Không phải, mua ở nhà ăn.”

Hạnh Mính bừng tỉnh đại ngộ, ngồi xuống bên cạnh anh: “Mình đã nói rồi mà, cậu không thể dịch chuyển tức thời nữa, thì làm sao trở về nhà rồi quay lại nhanh thế được.”

Vừa dứt lời, Hạnh Mính lại cảm thấy mình không nên nói như vậy, Nguyên Tuấn Sách đã không còn yêu lực, nhắc tới chuyện này sẽ khiến anh đau lòng.

“Mình không có ý đó! Mình chỉ hơi tò mò……”

“Lần sau tôi sẽ làm cơm hộp vào buổi sáng, rồi mang cho Hạnh Mính ăn.” Nói rồi, anh mở hộp cơm ra, bên trong là món cơm cà ri thịt bò được mua từ cửa sổ số 2 trong nhà ăn.

“Tôi nhớ là cậu thích ăn cái này.”

Rất lâu trước đó trước Hạnh Mính từng thuận miệng nhắc đến, khi đó cô còn không biết Nguyên Tuấn Sách là yêu.

“Cảm ơn, cậu ăn không?”

Nguyên Tuấn Sách lắc đầu: “Không thích.”

“Cậu chỉ thích ăn lá cây nhỉ?” Hạnh Mính không cảm thấy mấy thứ xanh lục đó có thể mang đến dinh dưỡng gì đáng kể cho thân thể.

“Đã biến thành nhân loại rồi, thì cậu nên nếm thử đồ ăn của nhân loại. Tuy có thể lúc đầu sẽ có chút không quen, nhưng trên thế giới này có rất nhiều món ăn ngon, cậu nhất định có thể tìm được thứ cậu thích ăn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận