Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được.”

Hạnh Mính xúc một thìa cơm, cho vào trong miệng, động tác hơi ngừng một chút.

Hôm nay Nguyên Tuấn Sách thật nghe lời.

“Muốn cùng Hạnh Mính đi xem phim điện ảnh.” Nguyên Tuấn Sách nói.

Anh lấy ra một tấm thẻ màu đen “Khách siêu VIP của rạp theo năm”.

“Cái thẻ xem phim này, là cái lần trước cậu làm đúng không? Đừng nói từ đó tới giờ cậu chỉ dùng một lần đó nhé?”

“Ừ.”

Hạnh Mính cảm giác đáy lòng đang chảy máu, đồ phá gia chi tử: “Xem, cuối tuần chúng ta cùng đi xem! Còn mấy tháng nữa lận, chúng ta nhất định phải xem hết tất cả các phim để hồi vốn!”

Nguyên Tuấn Sách che ngực, Hạnh Mính vội vàng hỏi: “Sao thế? Chỗ này của cậu không thoải mái sao?”

“Không phải.”

Anh cúi đầu, giọng điệu có chút rầu rĩ: “Vừa rồi khi Hạnh Mính đồng ý với tôi, nơi này đập rất nhanh. Nó rất thích Hạnh Mính, giống như tôi, cũng rất thích Hạnh Mính.”

“Nhưng mà, tôi thích Hạnh Mính nhiều hơn, tôi thích Hạnh Mính nhiều hơn nó rất rất nhiều.”

Nguyên Tuấn Sách lặp lại, nói rõ ràng rành mạch từng chữ một. Hình như anh thực sự coi đây là một cuộc thi đấu, nhất định phải chiến thắng tất cả, ngay cả yêu tâm của mình cũng không tha.

“Cậu là…… Đồ ngốc sao? Trái tim của cậu đại diện cho chính cậu, chỉ khi trái tim nhảy lên, đập thật nhanh, chính là thể hiện cậu thích mình.”

Anh bừng tỉnh ngẩng đầu, trong ánh mắt lóe lên khát vọng được giải đáp, giống như Hạnh Mính trước mặt chính là đáp án mà anh tìm kiếm bấy lâu.

“Mặt Hạnh Mính thật hồng.”

Cô lập tức xoay đầu, dùng mu bàn tay lạnh băng sờ lên gương mặt đỏ rực nóng bỏng, đôi mắt nai long lanh chứa đầy cảm giác thẹn thùng.

Ngón tay Nguyên Tuấn Sách run rẩy, nắm chặt quần áo trước ngực, nơi này.. dường như càng đập nhanh và mạnh hơn.

Hình như có thứ gì đó đang ngọ nguậy trong đám đất dùng để luyện tập nhảy xa.

Đến khi Nguyên Tuấn Sách nhìn qua, thì đã không còn động tĩnh gì nữa.

Hồ Anh Tài đi đến bên cạnh Lộ Điệp, nhìn theo tầm mắt của cô ấy.

“Em không đi qua đó sao?”

Lộ Điệp nhét hai tay vào túi áo khoác đồng phục, tức giận bĩu môi: “Qua đó làm gì? Xem bọn họ liếc mắt đưa tình sao?”

Tuy rằng bây giờ Nguyên Tuấn Sách chỉ là một nhân loại bình thường, nhưng anh cũng không phải nhân loại, hoàn toàn không giác ngộ được đạo lý làm công dân tốt tuân thủ pháp luật. Nếu anh muốn giết người, thì thật sự có thể giết người, mà con yêu bên cạnh cô ấy còn đi theo dọn dẹp hậu quả nữa.

“Anh cầm thứ gì trong tay thế?” Lộ Điệp nhìn thấy Hồ Anh Tài ôm một đống đồ vật.

“Giáo án dùng cho tiết học buổi chiều.”

“A a ~ con hồ yêu chết tiết nhà anh, diễn đến nghiện rồi hả? Càng diễn càng lão luyện, tôi thấy anh thích vai diễn này như thế, không bằng anh làm giáo viên cả đời đi, cũng khá thích hợp với anh đó.”

Hồ Anh Tài xoa xoa mi tâm: “Mèo con, em không cần dùng giọng điệu trẻ con này nói với tôi, tôi không biết là nên vui vẻ hay nên khổ sở.”

“Anh mới là đồ con nít! Sao nào? Chưa từng nghe thấy mèo con nói chuyện hả!” Lộ Điệp bỗng nhiên nghĩ đến chuyện tối hôm qua: “Đúng rồi, tối hôm qua hai người đi đâu? Sau khi Nguyên Tuấn Sách mang Hạnh Mính về căn biệt thự kia, là đã không thấy tăm hơi.”

Hồ Anh Tài nâng cằm, ý bảo Lộ Diệp nhìn Nguyên Tuấn Sách: “Cậu ta, ngày hôm qua ngồi trên cây ngốc một đêm, tôi trông chừng ở phía dưới, sợ cậu ta làm ra việc gì ngốc nghếch. Có khả năng là hôm qua nghiền ngẫm suốt một đêm, những chuyện cần nghĩ đều đã nghĩ kỹ rồi đi.”

“Cậu ta còn nghĩ chuyện gì? Không phải đã không còn yêu lực rồi sao?”

Hồ Anh Tài cười.

“Đương nhiên là nghĩ xem, hai năm cuối cùng này, nên sống như thế nào.”

________________________

Bước ra khỏi rạp chiếu phim, Hạnh Mính ngồi bên đài phun nước trong công viên, hai chân duỗi thẳng, ngẩng đầu nhìn không trung, há miệng thở hổn hển.

Từ bé đến giờ, Hạnh Mính chưa bao giờ biết, xem liên tiếp ba bộ phim điện ảnh cũng sẽ khiến cô ghê tởm đến buồn nôn.

“Hạnh Mính.” Nguyên Tuấn Sách mở sẵn chai nước khoáng trong tay rồi đưa cho cô.

“Cảm ơn.”

“Phim điện ảnh có hay không?” Anh hỏi.

Sắc mặt tái nhợt của Hạnh Mính đủ để nói lên tất cả, nhưng Nguyên Tuấn Sách dường như vẫn chẳng bị ảnh hưởng gì.

Chuẩn xác mà nói, bắt đầu từ buổi sáng hôm nay, từ lúc nhìn thấy Hạnh Mính, trên gương mặt anh luôn treo nụ cười vui vẻ. Khóe miệng của Nguyên Tuấn Sách chưa từng gương cao đến thế, dường như anh đang cực kì vui vẻ khi ở bên cô. Hạnh Mính cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cô có ma lực gì, mà có thể cho anh vui vẻ đến nhường đó?

“Cũng tạm, xem xong liền quên, mình còn chẳng nhớ bộ phim điện ảnh đầu tiên nói về thứ gì.”

Thấy Nguyên Tuấn Sách vẫn nhìn chằm chằm mình, Hạnh Mính nuốt một ngụm nước, dùng mu bàn tay lau khô vệt nước bên khóe miệng, hỏi anh: “Cậu thì sao? Cậu thấy chúng có hay không?”

“Có một vấn đề tôi không hiểu.”

Thật hiếm lạ, không ngờ Nguyên Tuấn Sách cũng có vấn đề không hiểu, Hạnh Mính gấp không chờ nổi: “Vấn đề gì? Nói nghe một chút.”

Tầm mắt đen láy rơi xuống bụng Hạnh Mính.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác len, áo lông màu vàng khiến cả người cô đều bừng bừng sức sống, ánh mắt anh không thể rời khỏi người cô dù chỉ một giây. Quần jean màu lam kết hợp với đôi giày thể thao màu trắng.

“Một người rốt cuộc làm cách nào để khiến người khác mang thai?”

Trong đầu Hạnh Mính nhanh chóng hiện lên một vài hình ảnh trong bộ phim điện ảnh vừa rồi: Người mẹ nằm phòng bệnh, bị khó sinh, màn ảnh đặc tả biểu cảm trên gương mặt bà ấy, vẻ mặt thống khổ, mồ hôi đầy đầu, ngay sau đó vang lên tiếng khóc nỉ non của trẻ con, tiếng hô kinh ngạc của các bác sĩ trong phòng sinh. Sau đó, màn ảnh lại chuyển đến đứa bé mới sinh đó, nó bé tí, nước ối trên người còn chưa được lau khô.

“Khả năng sinh sản của nhân loại, thực thần kỳ. Dùng phương pháp mang thai để duy trì chủng tộc, chỉ khi hai người cùng hợp sức mới có thể khiến một người mang thai, rồi một sinh mệnh mới chui ra từ trong bụng. Chuyện này khiến tôi cảm thấy rất thú vị.”

Hạnh Mính nắm chặt bình nước khoáng, tầm mắt nhanh chóng rời khỏi gương mặt anh, lắp bắp nói.

“Mình, mình, mình không biết nói chuyện này với cậu như thế nào. Loại chuyện này, cậu có thể tìm sách để đọc. Tuy mình cũng biết khá nhiều kiến thức về “lĩnh vực” này, nhưng còn chưa kỹ càng tỉ mỉ đến mức có thể giải thích cho người khác. Hơn nữa, chuyện này có thể, hơi khó…… Mở miệng.”

Cô vội vàng cúi đầu che mặt, nâng chai nước lạnh lẽo dán lên gương mặt: “Tóm lại là không biết nói với cậu như thế nào! Tuy một sinh mệnh mới ra đời không phải chuyện đáng xấu hổ, nhưng mà, mình không muốn nói. Hơn nữa, chuyện này còn liên quan mật thiết với chuyện làm tình, mình càng không muốn nói! Mình không muốn nói!”

“Như vậy à? Vậy tôi sẽ tự học, sau đó sẽ nói cho Hạnh Mính đáp án.” Dáng vẻ khi Nguyên Tuấn Sách cười rộ lên hoàn toàn tương phản với gương mặt lạnh lẽo trước kia. Ánh mắt anh nhìn Hạnh Mính, dần dần có ánh sáng, là ánh mắt đơn thuần, trong sạch nhất, tràn đầy cảm giác ấm áp, mây mù trên gương mặt anh mấy ngày nay cũng bị đuổi đi hết.

“Đừng đừng! Cậu đừng nói với mình!”

Hạnh Mính đã không phân rõ, gương mặt cô hồng rực như vậy, rốt cuộc là bởi vì cô cảm thấy thẹn, hay là bởi vì nụ cười của anh đẹp đến mức khiến cô xuân tâm nhộn nhạo?

Bình luận (0)

Để lại bình luận