Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng cô có thể khẳng định, đây là phiên bản Nguyên Tuấn Sách ôn hòa dịu dàng nhất mà cô từng tiếp xúc.

“Chúng ta còn xem bộ phim tiếp theo nữa không?” Nguyên Tuấn Sách hỏi, trong tay vẫn cầm tấm thẻ đen quyền lực, đứng lên, định mang cô đi.

“Chờ đã.” Hạnh Mính túm chặt cổ tay áo của Nguyên Tuấn Sách: “Hôm nay không thể xem tiếp nữa, còn xem tiếp, mình nhất định sẽ nôn ra rạp chiếu phim mất.”

Nguyên Tuấn Sách nhìn ra cô còn điều khác nói muốn, anh đứng trước mặt Hạnh Mính, cánh tay bị cô túm lấy vẫn ngừng giữa không trung, cúi đầu nhìn cô, yên tĩnh chờ cô mở miệng.

“Mình muốn đi lên núi Tu Duyên một chuyến, thăm các sư huynh khác.”

“Cho nên hôm nay Hạnh Mính chịu đồng ý đi ra ngoài xem phim điện ảnh với tôi, là vì trong lòng còn muốn làm chuyện khác sao?”

Hạnh Mính không nhìn ra sắc mặt hiện giờ của anh là tốt hay xấu. Nguyên Tuấn Sách không còn là yêu, hai người ở chung một chỗ cũng không đáng sợ như lúc trước, ngược lại bây giờ cô cũng can đảm hơn.

“Cũng có thể nói như vậy.”

“Bóng! Bóng! Cẩn thận!”

Một đứa bé chạy nhanh về phía bọn họ, vừa chạy vừa hô to, quả bóng vẽ ra một đường cong parabol tuyệt đẹp trên không trung, nhằm thẳng về phía bọn họ.

Nguyên Tuấn Sách theo bản năng giơ hai tay, giây tiếp theo, sắc mặt anh biến đổi, anh dùng sức ôm lấy Hạnh Mính, che trước người cô.

Hạnh Mính đang chống tay bên cạnh đài phun nước, bị anh tác động nên trượt một cái, cả người ngã ra phía sau. Cơ thể nặng nề của Nguyên Tuấn Sách đè nên cơ thể nhỏ bé của cô, hai người cùng bị rơi vào đài phun nước.

“Thình thịch ——” Mọi người chung quanh nghe tiếng động đều quay qua nhìn bọn họ.

“Bóng! Bóng! Bóng của em!” Quả bóng đập vào bệ đỡ bên cạnh bọn họ, rồi nảy lên rơi trên mặt đất. Đứa bé trai mặc quần yếm lại vất vả đuổi theo quả bóng đang lăn.

Bể nước dưới đài phun nước cũng không sâu lắm, nước còn chưa đến mắt cá chân của bọn họ. Hạnh Mính chống tay xuống nền gạch men sứ, sau ót còn có một bàn tay bảo vệ của Nguyên Tuấn Sách. Làn gió thu chẳng chút lưu tình thổi qua hai người, cái lạnh khiến cô run lên, nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh.

“Xin lỗi, tôi quên mình đã không còn yêu lực.”

“Không, không…… Không sao.” Cô khẳng định, lần này cô nói lắp, là vì lạnh đến run cầm cập.

Nguyên Tuấn Sách quỳ gối trong hồ nước, lật người, rời khỏi người cô, ánh mắt lạnh lẽo, nghiêng đầu nhìn thoáng qua mặt đất phía sau. Bên dưới nền gạch của công viên là một tầng đất cát.

“Hạnh Mính, cậu có thể tự về nhà không? Mình chợt nhớ ra, mình còn có việc cần làm.”

Hạnh Mính vẫn còn ngồi trong hồ nước, nhất thời không kịp phản ứng lại, nước bắn lên mặt rồi lại chảy xuống cằm: “…… Có thể.”

Lộ Điệp cầm một đống đồ ăn vặt, miệng thì vui vẻ hát ca, chạy từ lầu một lên lầu hai, vất vả đồn đống đồ ăn vặt qua hết một tay, để dành một tay gõ cửa phòng.

“Hạnh Mính ~ Hạnh Mính ~”

Một lát sau, cửa phòng mở ra, Lộ Điệp mặc váy, tóc vẫn là kiểu bện bánh quai chèo hai bên, cười hắc hắc, giơ túi đồ ăn vặt lên, lắc lắc trước mặt cô: “Nhìn xem mình mang theo đồ ăn ngon gì nè! Chờ mãi mới được nghỉ, chúng ta phải bồi dưỡng tình cảm chứ! Mình đã chuẩn bị xong đồ đạc để ở nhà cậu suốt một tuần, có hoan nghênh mình không?”

Đáp lại thái độ hào hứng của Lộ Điệp, là bóng lưng lạnh lùng của Hạnh Mính. Cô mặc bộ áo ngủ con thỏ, vừa mở cửa xong liền xoay người đi vào phòng.

Khí thế của Lộ Điệp trong nháy mắt sụp xuống: “Hạnh Mính……?”

Cô ấy cầm túi đồ ăn vặt vào nhà, dạo khắp nhà một vòng, quả nhiên cha mẹ của Hạnh Mính không có nhà.

Lộ Điệp đóng cửa lại, chạy vào phòng Hạnh Mính: “Hạnh Mính, có phải cậu không khỏe ở đâu không?”

Mới bước đến phòng cửa, hai túi đồ ăn vặt lớn trong tay cô ấy đã rơi tự do trên mặt đất.

Trong phòng. Hạnh Mính thoải mái ngồi bắt chéo chân, dựa vào mép giường, cô vừa tắm xong, đuôi tóc hãn còn ẩm ướt, vài giọt nước rơi xuống, khóe miệng mỉm cười, sóng mắt lưu chuyển, cho người ta ảo giác như rơi vào mộng ảo, trong vẻ lười biếng lại lộ ra một cổ mị hoặc.

Gương mặt Hạnh Mính lúc này có một loại cảm giác thần bí mị hoặc, khiến người khác không nhịn được mà muốn nhìn trộm.

“Ngươi không phải Hạnh Mính.”

Trên người cô có luồng hơi thở quen thuộc, nhưng mở miệng vẫn là giọng điệu của Hạnh Mính, nó nói: “Mèo trắng.”

Lộ Điệp đột nhiên hít sâu một hơi: “Mèo đen.”

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì? Ngươi là mèo, hay là người vô tính? Hoặc là thần? Ngươi bám vào người Hạnh Mính có mục đích gì!”

“Đừng kích động như vậy, hình như ngươi có vẻ không muốn ôn chuyện cũ với ta nhỉ?”

Lộ Điệp hoảng sợ lắc đầu: “Ta rất muốn cùng ôn chuyện với ngươi nhưng không phải trong tình huống như bây giờ! Ngươi mau ra khỏi cơ thể của cậu ấy! Ngươi không thể chiếm đoạt thân thể của Hạnh Mính, ta không cho phép ngươi làm như vậy.”

Hạnh Mính cúi đầu nhìn thân thể của mình, trên mặt lại nở một nụ cười khinh miệt, đôi mắt nai đen bóng, ánh mắt của nó hoàn toàn khác ánh mắt của Hạnh Mính.

“Ta cũng không có mục đích gì. Chỉ là ta đã làm hồn phách lưu lạc rất lâu rồi, giờ chỉ muốn bám vào thân thể mấy hôm, trải nghiệm thử sinh hoạt của nhân loại bình thường thôi. Không lâu nữa, ta sẽ biến mất.”

“Ta không rõ.” Vẻ mặt Lộ Điệp giống như sắp khóc.

“Rốt cuộc ngươi là thứ gì? Ngày ấy ở sau núi, người ở trên trời là ngươi đi! Ngươi giết một yêu ma, cũng có năng lực cướp hết yêu lực của Nguyên Tuấn Sách, ngươi là thần sao? Lúc ta gặp ngươi, là thần tiên hạ phàm thể nghiệm nhân gian sao?”

Trong mắt Hạnh Mính có ý cười khinh miệt, càng ngày càng nồng đậm, ngón tay đặt lên ngực, nhấn nhẹ một cái, tư thái thướt tha.

“Thần?”

“Hình như dùng cái danh xưng này để gọi ta cũng không có gì vấn đề, chẳng qua, về mặt bản chất, ta và yêu ma là cùng một loại sinh vật, đều không phải là người sống, là thứ đáng lý ra không nên xuất hiện ở thế giới này. Chỉ khác ở một chỗ, ta được sáng tạo ra từ tín ngưỡng của nhân loại, hoàn toàn tương phản với yêu ma được tạo ra từ tà niệm. Ta cũng là “Thiện niệm” theo cách gọi của các ngươi.”

“Từ khi thế giới này có sinh vật, ta cũng được ra đời. Ta đã tồn tại từ trăm triệu năm trước, xâm chiếm thân thể của nhân loại này với ta mà nói cũng không có tác dụng gì, cho nên ngươi không cần khẩn trương như vậy.”

Lộ Điệp gắt gao nhìn chằm chằm Hạnh Mính, dường như muốn xuyên qua lớp da thịt bên ngoài, nhìn sâu vào hồn phách bên trong.

Nó ra vẻ nghi hoặc, nhún vai dò hỏi: “Ta dùng cách nói của người hiện đại các ngươi để giải thích, mà ngươi vẫn không thể nghe hiểu sao? Đây chính là quy tắc của thế giới loài người, thứ mà ta học được từ trên người Hạnh Mính, người bạn tốt của ngươi. Ta chỉ ở trong cơ thể của cô ta một ngày đã vận dụng được ngôn ngữ, lợi hại không?”

“Ngươi mau chóng ra khỏi cơ thể của cậu ấy, ra ngoài!”

“Ta nói rồi, ta sẽ không ở lại quá không lâu. Rất nhanh thôi ta sẽ biến mất, đến lúc đó, ta tự nhiên liền rời đi.”

Lộ Điệp dậm chân: “Ngươi không sợ ta nói cho Hạnh Mính sao!”

Hai ngón tay nó đặt lên môi, gương mặt giễu cợt, đôi mắt nhíu lại: “Vậy ngươi muốn cho cô ta biết, thân phận thật sự của ngươi là yêu sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận