Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lộ Điệp cứng đờ.

Hạnh Mính đứng dậy, đầu ngón tay lạnh lẽo đặt lên cổ Lộ Điệp, luồn ra sau vuốt ve hai cái bánh quai chèo của cô ấy, lại sờ dọc theo cô cánh tay, một đường đi xuống. Động tác mềm nhẹ, chậm rãi dò xét sự thay đổi trên gương mặt của Lộ Điệp.

“Sau khi ta quen biết ngươi, mới dần dần hiểu rõ quy tắc của thế giới con người. Yêu, là loài sinh vật có địa vị thấp kém nhất, chúng nó vì thành tiên mà không từ thủ đoạn. Nhưng chúng nó thậm chí còn không biết rằng, chúng nó vĩnh viễn cũng không thể thành tiên, bởi vì thần tiên, từ đầu đến cuối, chỉ có một.”

Từ khi chùa linh đồ bị sét đánh khiến đạo quán bị huỷ hoại nghiêm trọng, nơi này đã không còn mở cửa tiếp tục kinh doanh. Nửa tháng này đều giành để tu sửa, không chiêu đãi du khách.

Nguyên Tuấn Sách từ trên cây nhảy xuống nóc nhà, không có yêu lực cũng không thể dịch chuyển tức thời, anh phải học theo các động tác của nhân loại, thử hai lần liền thuần thục, tay chân cũng linh hoạt hơn.

Đây là lần đầu tiên từ khi chiếm hữu thân thể này tới nay, anh cảm nhận được rõ ràng sự tiện dụng của thân thể, mặc dù thứ này còn lâu mới tiện bằng nửa phần của yêu lực.

Nguyên Tuấn Sách đứng trên nóc nhà, chạy đến một nóc nhà khác trong khu tứ hợp viện.

Hai tay anh chắp sau người, tư thái bình thản không chút hoang mang, còn có tâm tư nhìn những công nhân đang làm việc trong viện.

Cũng có vài công nhân phát hiện ra anh, chỉ vào anh gọi thêm các công nhân khác đến thì thầm.

Vẻ ngoài của Nguyên Tuấn Sách cực kỳ điển trai, khí chất trầm ổn, tư thế ung dung, mỗi một bước chân đều duy trì khoảng cách giống nhau. Công tử hiên ngang, khí chất như ngọc, cứ như mọi sự vật trước mắt đều là không khí, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến chuyện của anh. Tư thái rất có phong phạm của đại tướng quân.

Chuyện này có liên quan rất lớn đến hoàn cảnh sinh tồn của anh trong nghìn năm qua. Nguyên Tuấn Sách vĩnh viễn là kẻ bề trên, một người khống chế vạn người, cho nên tất cả mọi thứ chẳng là gì, trong mắt anh toàn là vẻ khinh miệt.

Nhóm công nhân thấy diện mạo khí chất của anh như vậy, còn tưởng là lãnh đạo tới thẩm tra, sôi nổi cúi đầu làm việc, không một ai dám chậm trễ công việc trong tay.

Có người nhìn thấy anh trực tiếp nhảy từ một nóc nhà xuống, la lên một tiếng: “Mẹ nó, không bị ngã sấp mặt chứ? Sao mà liều thế!”

“Xùy xùy! Mau đi làm việc đi, bọn tao không muốn bị trừ tiền lương đâu.”

Nguyên Tuấn Sách đỡ tường đá, một bàn tay chống eo, đứng lên, phần đầu gối của chiếc quần đen loang lổ tro bụi, lông mày anh nhíu chặt, vẻ mặt ẩn nhẫn. Sự đau đớn của cơ thể nhân loại khi bị ngã, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được nó.

Là một con yêu đã ngàn năm tuổi, dù mất hết yêu lực như khí vị tràn ngập trong không khí thế này, anh vẫn có thể ngửi ra được.

Nguyên Tuấn Sách đi theo con đường đá xuyên qua rừng trúc phía trước, không mất bao lâu, đã nhìn thấy một gian nhà cỏ.

Hình như nơi này đã bị bỏ hoang một thời gian, miệng giếng ngọc trong viện mọc đầy rêu xanh, cỏ dại thì cao đến ngang mắt cá chân, nhưng bậc thang trước cửa lại có dấu vết của người đi qua lại. Trên thềm đá phủ đầy bụi đất, có vài dấu chân.

Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, nhưng vẻ mặt bí hiểm sâu không lường được, như loài rắn rết, trong bóng tối cất giấu vô số thanh đao.

Ngón tay tái nhợt đẩy cửa gỗ ra, một tầng tro bụi từ trên nóc nhà rơi xuống trước mắt anh, thậm chí còn có một ít rơi trên má anh.

Bàn ghế gỗ trong phòng đều đóng một tầng bụi dày, sàn nhà có vết máu, một giọt lại một giọt hình thành một con đường dưới chân, dẫn đến trước giường.

Kiểu dáng của cái giường kia rất cổ xưa, mang lại cảm giác tang thương của thời đại. Mùi rỉ sắt, mùi thuốc đắng, còn có mùi hôi thối như xác chuột chết tỏa ra từ đó.

“Vị trưởng lão tự cho mình là siêu phàm, vì sao lại lưu lạc đến tận đây? Đến một tiếng hô hấp cũng không dám phát ra?”

Nguyên Tuấn Sách đi về phía chiếc giường, giọng điệu sâu kín.

“Treo nửa hơi tàn sống đến bây giờ, chỉ sợ Tĩnh Đình cũng không ngờ đến mạng ngươi lại cứng như vậy. Nhưng mà cũng thật may mắn, chỉ có ta biết ngươi còn tồn tại.”

Nguyên Tuấn Sách xốc chiếc chăn cũ mèm ố vàng lên, một bàn tay nhanh chóng vươn ra từ dưới chăn, níu chặt chiếc chăn bông, gắt gao che gương mặt.

Đôi bàn tay này, quả nhiên là Hoằng Hậu.

Mặt đất chung quanh toàn là bụi, dường như chúng đang động đất, đáng tiếc hiện giờ pháp lực của lão ta quá yếu, đã không thể làm ra chuyện gì uy hiếp đến anh.

“Chắc là ngươi còn không biết, Tĩnh Đình đã chết rồi.”

Đôi bàn tay đang túm chặt mép chăn của Hoằng Hậu càng run rẩy mạnh hơn, sự sợ hãi toát ra từ trong lồng ngực lão ta, lắp bắp nói không rõ: “Cái gì, lúc nào?”

“Trước đó vài ngày, tẩu hỏa nhập ma, bị tiên nhân giết.”

“Tiên…… Tiên nhân, ha hả, cho tới bây giờ, ta đều tin.”

Nguyên Tuấn Sách lơ đãng nhướng mày, cười như không cười. Nếu nhìn kỹ, gương mặt này theo thẩm mĩ của nhân loại, có thể nói là tuyệt mỹ.

“Nguyên nhân chính là vì như thế, cho nên ngươi mới không thể thành ma, tà ác bị trấn trụ trong lòng ngươi, cho nên ngươi mới có kết cục như bây giờ, bị lão ta ám toán.”

“Ngươi rốt cuộc, muốn làm cái gì!”

Cơ thể Hoằng Hậu trên giường kịch liệt chấn động, giọng nói tức giận phát ra từ lồng ngực, hẳn là lão ta chẳng thể dùng miệng để nói chuyện như bình thường. Theo Nguyên Tuấn Sách quan sát được, Tĩnh Đình đã thiêu cháy gương mặt của lão ta, toàn bộ da thịt ngũ quan đều hòa tan, kết dính vào một chỗ.

Anh phủi tay, chắp sau người: “Ta cũng không muốn ngươi chết, ta cần đạo hạnh của ngươi.”

“Năm trưởng lão đã chết, Tĩnh Đình cũng đã chết, ngươi đương nhiên không dám để ta chết. Nếu ta mà chết, chẳng phải ngươi cũng quy tiên luôn sao!”

Nguyên Tuấn Sách không trả lời vấn đề này của lão ta, mà chỉ nhìn chằm chằm vào trái tim trong lồng ngực lão.

“Ta sẽ không nuôi một ông lão có thể chết bất kỳ lúc nào. Nếu không muốn ngươi chết, thì chỉ cần duy trì cho trái tim này liên tục nhảy lên, ngoại trừ trái tim, ý thức, thân thể hay suy nghĩ của ngươi đều là phế vật.”

“Ta thấy là ngươi điên rồi! Ngươi cho rằng, một con yêu như ngươi, cho dù ăn trái tim của ta thì có thể đạt được vĩnh sinh sao! Quả là si tâm vọng tưởng!”

“Si tâm vọng tưởng? Sao Hoằng Hậu trưởng lão lại hồ đồ như thế? Quả nhiên là lớn tuổi nên lú lẫn. Chẳng lẽ ngươi không nhớ, cái lồng sắt đã nhốt một nửa yêu hồn của ta trên núi Tu Duyên cả ngàn năm kia sao?”

Nguyên Tuấn Sách không chút để ý nghiêng đầu: “Ta đã phải tốn không ít thời gian, mới đào ra từng mảnh nhỏ của cái lồng sắt đó trong đống phế tích, người đừng làm cho ta thất vọng.”

Lộ Điệp chạy đến căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách, nơi này đã không còn kết giới tạo thành từ yêu lực, cô ấy chẳng tốn chút công sức nào đã tìm được. Lộ Điệp gõ cửa một hồi, lại không có ai ra mở cửa.

Lộ Điệp ngồi ngoài cửa hai tiếng đồng hồ mới nhìn thấy Hồ Anh Tài đang ôm một đống đồ được bọc trong túi vải, lững thững đi tới.

“Em ở đây làm gì thế?”

“Sao bây giờ anh mới trở về!”

Hai người đồng thời nói chuyện, Hồ Anh Tài vừa định há mồm giải thích, Lộ Điệp đã đánh gãy lời anh ta: “Hạnh Mính bị tiên nhân bám vào người, nên làm sao bây giờ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận