Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em hỏi tôi? Tôi cũng không có biện pháp, tiên nhân không phải loại tiểu yêu như chúng ta có thể đối phó được, huống chi, Yêu Sách cũng đã không còn yêu lực.”

Lộ Điệp bất an nắm chặt hai tay, lo lắng nói: “Vị tiên nhân kia, lúc trước chúng ta có quen biết, tôi cũng đã từng kể với anh, chuyện tôi có một người bạn là người vô tính ấy. Chính là nó, đời trước nó là nhân loại, đời trước nữa là mèo đen, đời này biến thành hồn phách, bám vào người Hạnh Mính.”

“Tôi cũng không rõ rốt cuộc nó muốn làm cái gì, nhưng nếu Hạnh Mính vì thế mà bị thương thì phải làm sao bây giờ? Tôi không hy vọng trong cơ thể của Hạnh Mính có thứ khác tồn tại, việc này sẽ làm bẩn cậu ấy! Hạnh Mính tốt như vậy, không thể bị thứ này chiếm cứ.”

Hồ Anh Tài phụt một tiếng, bật cười: “Làm bẩn? Em dùng cái từ này không thỏa đáng đâu nhé. Hai bên đều là bạn, xem mặt mũi của em, chắc nó sẽ không thương tổn cô ta đâu.”

“Anh thì biết cái gì! Hạnh Mính là nhân loại tốt nhất, tốt nhất, tốt nhất mà tôi từng gặp! Cậu ấy chính là đại diện cho sự thuần khiết, cậu ấy thậm chí còn không bị đám đạo sĩ rắp tâm bất lương kia ảnh hưởng. Cho dù có là tiên nhân, bám vào người Hạnh Mính cũng chính là làm bẩn cậu ấy!”

Nghe thấy hai chữ đạo sĩ, sắc mặt Hồ Anh Tài khẽ biến.

“Được rồi, được rồi, tôi nói không lại em.”

Anh ta ôm đống đồ vật, mở cửa, đi vào trong. Dị vật nặng nề trong lòng ngực phát ra âm thanh thanh thúy khi hai vật cứng va chạm vào nhau

“Thứ đồ trong ngực anh là ——”

“Phanh!”

Tiếng động này dọa hai người đồng thời giật mình, sợ chết đứng.

Chỉ thấy một tấm ván gỗ trên sàn nhà bị nâng lên, một nửa người Nguyên Tuấn Sách đang từ đi lên từ dưới lòng đất. Cái đầu lộ ra đầu tiên, rồi còn quay phắt sang nhìn về phía bọn họ, trong mắt hình như có sương mù lạnh lẽo.

Hồ Anh Tài nghẹn họng nhìn trân trối.

“Sao tôi không biết, trong nhà anh còn có một tầng hầm nhỉ?”

“Việc em không biết còn nhiều lắm.” Chờ Nguyên Tuấn Sách đi hẳn ra, hai người mới phát hiện, trên bàn tay và ống tay áo của anh toàn là máu.

Ngay cả cái áo khoác gió màu đen trên người cũng loang lổ từng vệt máu lớn, vì bản thân chiếc áo có màu đen nên nhìn không quá rõ ràng, nhưng họ vẫn có thể nhìn thấy những vệt sẫm màu ướt át hơn bình thường, diện tích cực kì lớn.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vậy hẳn là trên người Nguyên Tuấn Sách toàn là máu. Lộ Điệp sợ tới mức lập tức trốn sau lưng Hồ Anh Tài.

“Yêu Sách, cậu đã làm cái gì thế?”

“Giết một tên đạo sĩ không nghe lời.”

Một giây trước Hồ Anh Tài còn đang lo lắng cho thân phận nhân loại của Nguyên Tuấn Sách, sợ anh không tuân thủ quy tắc, lạm sát ngươi vô tội. Một giây sau đã thoải mái cười ha hả: “Giết rất tốt!”

Lộ Điệp không biết Nguyên Tuấn Sách có nghe thấy đoạn đối thoại cô vừa nói với Hồ Anh Tài ở ngoài cửa không, nhưng hình như anh còn không có phản ứng với tiếng đập cửa của cô ấy, chắc là không nghe thấy.

Gần đây Hạnh Mính cảm thấy thân thể có hơi kỳ quái, lúc trước cô không phải người thích ngủ, nhưng dạo gần đây tần suất mệt rã rời lại tăng lên rất nhiều, về đến nhà ngả đầu liền ngủ.

Sau khi tỉnh lại, đồ vật trong nhà còn có chút thay đổi, ví dụ như, chiếc ghế trước bàn học của cô không hiểu sao lại bị kéo ra, còn cửa phòng ngủ, cô nhớ trước khi đi ngủ đã đóng lại, giờ cửa phòng là mở ra.

Cô hoài nghi là do mình mệt rã rời, tinh thần không tỉnh táo, trí nhớ cũng hỗn loạn theo.

Kỳ nghỉ kết thúc, thầy Diêm Bằng thay mặt nhà trường đưa ra lời giải thích về dị tượng trên bầu trời mấy ngày trước. Cục khí tượng nhận định đây là hiện tượng các đám mây tĩnh điện rất hiếm thấy, bởi vì gần đây nhiệt độ xuống thấp, không khí ẩm ướt, gió mạnh bị núi non ngăn cản, không khí không thoát được lại liên tục bị cản lại quận với nhau tạo thành lốc xoáy nhỏ.

Hạnh Mính lên mạng tra một lượt, phát hiện cái hiện tượng đám mây tĩnh điện chẳng có miếng nào liên quan đến thời tiết ngày hôm ấy. Có khả năng các chuyên gia cũng không thể tìm ra nguyên nhân, cho nên dùng một cách nói tương đối, để làm mọi người tin phục mà thôi.

Dù sao thì loại chuyện yêu mà với tiên nhân này, ngoại trừ loại người có thể nhìn thấy hồn phách như cô, chắc là không có người bình thường nào nguyện ý tin tưởng.

Tập huấn kết thúc, Hạnh Mính chạy bộ mệt đến mức rẽ phải, một đường chạy đến chỗ vòi nước, vặn chốt mở đến mức lớn nhất, vốc nước lạnh lên trên mặt, xua tan đi cái nóng và mồ hôi.

Rất nhiều học sinh chuyên thể dục cũng tới đây tắm, có người còn trực tiếp cởi áo, hất nước lên người mình.

“Nè, bên cạnh còn có nữ sinh, mày chú ý chút đi.”

Người nọ dừng động tác, quay đầu nhìn thấy Hạnh Mính, vội vàng ngượng ngùng nở nụ cười xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, nóng quá, vừa rồi mình không thấy cậu.”

“Không sao đâu.” Hạnh Mính cũng là người dễ nói chuyện, vốc nước hất lên cánh tay, liếc mắt nhìn cậu nam sinh kia, kinh ngạc cảm thán nói: “Không ngờ cậu còn có cơ bụng cơ đấy.”

“Ha ha! Xem như cái này để bồi thường nhé, cậu có muốn sờ thử không!” Vẻ mặt cậu nam sinh tràn đầy tự tin, vỗ vỗ cái bụng của mình, tám khối cơ bụng rắn chắc như điêu khắc trên đó, góc cạnh rõ ràng.

Nguyên Tuấn Sách âm thầm đi đến phía sau Hạnh Mính, dùng giọng điệu khàn khàn trầm thấp pháo, gọi tên cô: “Hạnh Mính.”

“Oa! Dọa chết mình rồi, sao cậu đi đường không phát ra tiếng gì thế!”

Nguyên Tuấn Sách không nói không rằng, chỉ nhìn chằm chằm bụng của cậu nam sinh kia.

Bị một nam sinh khác nhìn chằm chằm cái bụng cảm giác cứ quái quái, cậu nam sinh kia nhanh chóng lấy cái áo vừa bị cởi ra mặc lại lên người, cũng không quan tâm sự khó chịu khi quần áo dán lên da thịt ẩm ướt.

Chờ cậu ta đi khỏi, Nguyên Tuấn Sách mới hỏi: “Hạnh Mính thích dáng người như vậy sao?”

“Cũng không phải là cực kì thích, chỉ là cảm thấy rất kinh ngạc thôi. Không ngờ trong trường học cũng có học sinh có cơ bụng, nghe nói để luyện ra thứ này rất khó.”

Nói xong, cô vuốt ve bụng nhỏ của mình, khoa tay múa chân một chút: “Lúc trước mình cũng muốn luyện đường nhân ngư (1), nhưng mà hình như luyện ra thứ đó còn khó hơn luyện cơ bụng.”

“Hạnh Mính không cần luyện mấy thứ đó.”

Nguyên Tuấn Sách vươn tay, ấn lên bụng cô.

Bộ đồng phục màu đỏ khiến xương ống ngón tay trắng nõn của anh có vẻ càng tái nhợt, đôi bàn tay nhìn qua mềm yếu vô lực, giống như chưa từng phải làm việc nặng, nhưng dưới làn da lại là gân xanh uốn lượn.

Ngón tay mang theo dục vọng, khớp xương hoàn mỹ, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên quần áo của cô, sau đó từ từ nắm lại, cực kỳ giống như muốn moi thứ gì đó từ trong bụng cô ra.

Hạnh Mính lại liên tưởng đến bộ móng tay đen dài sắc nhọn khi anh biến thành ma, da đầu liền tê dại.

Động tác vuốt ve đó thực sự rất mềm nhẹ, tựa như lời nói ra từ trong miệng anh, ôn nhu không chút để ý: “Bụng Hạnh Mính, còn có tác dụng quan trọng hơn, nơi này có thể sinh ra đứa nhỏ.”

Cô bị câu nói bất thình lình này làm cho mông lung.

“Tôi đã đọc rất nhiều tư liệu, đàn ông có thể dùng tinh dịch để làm phụ nữ mang thai, bắn tinh dịch vào sâu trong âm đạo, tinh tử bắn ra sẽ thông qua ống dẫn trứng, tiến vào tử cung. Cái quá trình này gọi là thụ thai. Một khi thụ thai thành công, Hạnh Mính sẽ mang thai đứa bé của tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận