Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên Tuấn Sách nghiêm trang nói ra những lời này, ngữ khí nghiêm túc cứ như chỉ đang truyền thụ tri thức vậy. Nhìn ngón tay tràn ngập hơi thở tình dục, Hạnh Mính không nhịn được mà liên tưởng đến hình ảnh tàn bạo khi anh làm tình với cô.

Cô vô thức muốn lùi về phía sau, thoát khỏi bàn tay to nhìn như yếu ớt mà cực kỳ tà ác kia. Nguyên Tuấn Sách xòe tay, năm ngón tay xòe tay ra, đột nhiên chộp lên bụng cô!

“A!” Hạnh Mính đau đến khom lưng, bắt lấy cánh tay anh: “Buông tay!”

Eo Hạnh Mính rất nhỏ, một bàn tay anh có thể ôm gọn, thậm chí với sức lực của anh, có thể dễ như trở bàn tay bẻ gãy nó.

Không biết vì sao, Nguyên Tuấn Sách phát hiện ra chút cảm xúc không thoải mái vừa rồi lại đột nhiên xông ra, anh muốn cứ véo như vậy, thậm chí tăng mạnh lực hơn, khiến cô đau đớn đây là sự trừng phạt cho hành động vừa rồi của cô. Nguyễn Tuấn Sách muốn nghe Hạnh Mính cầu xin, chỉ khi cô cầu xin cảm xúc của anh mới có thể bình lặng lại.

“Nguyên Tuấn Sách!” Hạnh Mính há mồm hô hấp gấp gáp, mồ hôi lạnh toát ra thấm đẫm vầng trán, giọng nói khàn khàn như tờ giấy ráp cọ lên mặt đất: “Cầu xin cậu, buông tay, buông tay! Mình thật sự thở không nổi nữa rồi, đau quá.”

Nguyên Tuấn Sách đột nhiên buông tay, Hạnh Mính che bụng ngồi xổm xuống, giọt nước chảy dọc theo gương mặt xuống, không biết đó là nước do vừa mới rửa mặt hay là mồ hôi.

“Không sao chứ, Hạnh Mính.”

Hạnh Mính ngẩng đầu, nhìn nụ cười mỉm vừa thản nhiên vừa ôn nhu kia, cả người phát lạnh. Rõ ràng là gương mặt anh rất dịu dàng, nụ cười cũng rất ấm áp, nhưng Hạnh Mính vẫn không thể tha thứ cho Nguyên Tuấn Sách.

Nguyên Tuấn Sách không có khả năng đồng cảm, cho dù anh là yêu hay là nhân loại, đều không thể.

Mèo trắng đi theo hồ ly, nhảy lên trên cây, hai con đuổi nhau tán loạn, nhảy hết ngọn cây này đến cây khác.

“Anh là giáo viên đấy, lôi kéo học sinh trốn học, có chút đạo đức nghề nghiệp nào không hả?”

Hồ ly nhanh nhẹn thoăn thoắt bò lên thân cây, cười nhạo nói: “Mèo con, em có thể dung nhập vào thế giới của con người, nhưng đừng quá nghiêm túc, nhớ kỹ thân phận của chúng ta, chúng ta vĩnh viễn là yêu.”

“Nếu không phải anh nói, anh có thể đuổi tiên nhân trong cơ thể Hạnh Mính đi, tôi còn lâu mới theo anh chạy khắp nơi.” Mèo trắng vung vẩy cái đuôi xua lũ ruồi bọ đáng ghét: “Rốt cuộc anh muốn mang tôi đi đâu!”

“Sắp đến rồi!”

Nơi này là một ngọn núi khác cũng ở phía sau trường học, hai con yêu chạy rất xa. Lộ Điệp thân là mèo, trước nay chưa từng bôn ba mệt nhọc như vậy.

Đến tận khi hồ ly dừng lại bên một gốc cây, hóa thân thành hình dạng nhân loại, vịn thân cây đứng lên, nhìn mèo trắng nhỏ bé dưới chân, đôi mắt hẹp dài mỉm cười nheo lại, trong mắt ẩn chứa vẻ xảo trá.

“Mèo con, có muốn hợp tác với tôi không? Chỉ cần em đồng ý với tôi, tôi sẽ giúp cô bé kia.”

Lộ Điệp cũng hóa thành người, cao ngạo ngẩng cao đầu, hừ một tiếng: “Tôi đường đường là Lộ Điệp, thân là một con mèo yêu có tu vi trăm năm, đương nhiên nói chuyện giữ lời!”

“Được!” Hồ ly nhảy lên cành cây trên đỉnh đầu, gỡ một cái tay nải được bọc bằng vải bố xuống, lấy từ bên trong ra một thứ, rồi ném xuống.

Lộ Điệp vội vàng duỗi tay tiếp được, thứ vũ khí lạnh lẽo nặng đến mức thiếu chút khiến cô quỳ xuống đất.

Nhìn kỹ, không ngờ thứ vũ khí trong tay lại là một thanh pháp kiếm của Đạo giáo, trên chuôi kiếm còn có khắc âm dương đồ: “Anh lấy thứ này ở đâu ra thế?”

“Đương nhiên là Hồ tộc chúng ta lấy ra từ các đạo quán.”

Hồ Anh Tài nở nụ cười cuồng vọng tự đại, nắm lấy thanh kiếm cổ xưa còn loé ánh vàng, giơ lên, nhìn ra xa xa, hướng về mảnh rừng rậm, trầm giọng nói: “Hỡi các con dân của ta, thời khắc báo thù tới rồi, chúng ta đã đợi thời khắc này thật lâu. Trận chiến tranh này, chúng ta nhất định phải giành thắng lợi!”

Rừng cây trống vắng yên tĩnh bỗng xôn xao ào ạt, vô số hồ ly không biết từ đâu chui ra, có mấy con chưa trưởng thành chỉ dài khoảng một tấc, đủ loại màu lông khác nhau. Chúng chỉ có một điểm chung duy nhất, trong mắt tràn ngập hung tàn. Nhóm hồ ly ngẩng đầu rống to, khí thế rào rạt như muốn cắn nuốt trời cao, động tác nhất trí, giương nanh múa vuốt, hung thần ác sát.

Tiếng kêu bén nhọn quanh quẩn khắp đỉnh núi. Trên lưng nhóm hồ ly là huyết hải thâm thù, tiếng gầm gừ vang vọng toàn bộ cánh rừng.

Còn chưa đến thời gian nghỉ trưa, Hạnh Mính đã cảm thấy mệt rã rời, mí mắt chực chờ sụp xuống. Cô dùng địa lý chí cuối cùng cuối cùng, nắm lấy bút, vùi đầu viết bài, hai mắt mơ hồ đã không thấy rõ chữ của mình, không biết cái bút pháp rồng bay phượng múa kia cuối cùng là chữ gì.

Mí mắt lúc đóng lúc mở, hình như có ngôi sao xuất hiện trong mắt. Giây tiếp theo, cô trực tiếp gục xuống, đầu đập vào sách giáo khoa.

Không quá hai giây, Hạnh Mính lại lần nữa ngẩng đầu, đôi mắt tỉnh táo nhìn ra ngoài cửa sổ, thần thái hoàn toàn tương phản với vừa rồi. Hạnh Mính lúc này cực kỳ bình tĩnh, ánh mắt chuyên chú, không có chút vẻ trì độn nào, giống như một con rắn độc vừa thức tỉnh Sau giấc ngủ đông dài, không thể giấu được vẻ sắc bén.

Hạnh Mính nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía sau núi, đến khi cô thu hồi ánh mắt quay lại, thì lại phát hiện, vừa rồi Nguyên Tuấn Sách vẫn luôn nhìn chằm chằm cô.

Mặc dù đã trở thành nhân loại, nhưng tính cảnh giác của loài yêu vẫn còn giữ lại. Cặp mắt kia có tỏa ra ánh nhìn nguy hiểm, không thể khinh thường.

________________________________

Vào một ngày nào đó của tháng 11, lễ quỷ tiết thứ hai trong năm bắt đầu, đây cũng là thời điểm yêu lực mạnh mẽ nhất.

Nguyên Tuấn Sách đi vào tầng hầm, trông thấy trái tim trong lồng sắt, thứ đó được anh “Nuôi” rất tốt, so với lúc ban đầu chỉ còn thoi thóp, hiện tại nó đã hoàn toàn khỏe mạnh, không khác gì trái tim bình thường.

Anh thậm chí còn có thể cảm giác được, bởi vì trái tim này đang mạnh mẽ nhảy lên, cho nên yêu lực ẩn sâu trong cơ thể cũng đang dần dần sống lại.

Nguyên Tuấn Sách buông tay che ngực, trước khi rời khỏi tầng hầm còn liếc mắt nhìn nó một cái.

Trong ánh mắt là sự mong đợi mãnh liệt, sự điên cuồng cố chấp lấp đầy cõi lòng anh.

Hai năm thọ mệnh, sao anh có thể cam tâm? Nếu số mệnh nhất định không cho anh phép vĩnh viễn ở bên Hạnh Mính, vậy thì anh sẽ trở thành chúa tể của thế giới này, tân thần.

Có người gõ cửa.

Nguyên Tuấn Sách kéo tấm thảm qua, che con đường đi thông xuống tầng hầm.

Anh ra mở cửa, nụ cười tươi cười tự nhiên hiện hữu trên mặt: “Hạnh Mính.”

Dưới chân núi Tu Duyên, một tòa phủ đệ cũ nát được trùng kiến thành một đạo quan. Trong điện có một phòng linh đường, ngonn nến trên linh đài sáng lập lòe, trong phòng treo đầy lụa trắng.

Người được cung phụng trên đó là mấy vị đạo trưởng đã chết, Tĩnh Đình là vì tẩu hỏa nhập ma mà chết, ông ta tàn hại sinh linh vô tội, giết chết gia súc của nông dân, về lý không được phép mang lên linh đường, nhưng vẫn có mấy tên đạo sĩ muốn cung phụng ông ta, để báo ân.

Có người trộm khắc linh bài cho ông ta, đang định để lên linh đài, một giọng nói vội vàng vang lên từ ngoài cửa.

“Yêu quái tới! Mọi người nhanh lên, màu đi ra ngoài giúp Tùng Nhai sư huynh! Nhanh lên đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận