Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cầu trục hình tháp cao 40 mét bỗng dưng lay động, toàn bộ máy móc như vừa chịu một vật nặng đâm vào, bắt đầu đong đưa.

Y Chi Anh vội vàng nắm chặt điều khiển cần cẩu đừng lại, bộ đàm vang lên giọng nói khẩn trương dò hỏi: “Cần cẩu số 2, đã xảy ra chuyện gì!”

Y Chi Anh kinh hồn táng đảm nhìn ra ngoài cửa kính, cầm bộ đàm lên, buộc lại dây an toàn, mở một bên cửa khoang.

“Cần cẩu số 2! Cần cẩu số 2! Cần cẩu số 2, nghe thấy không?”

Vẻ mặt Y Chi Anh hoảng sợ mà ngẩng đầu lên, nhìn lên trên khoang điều khển, đưa bộ đàm đến trước mặt: “Cần cẩu số 2 nghe rõ, xin tạm dừng công tác. Trên cần trục hình tháp có một người bị ngã, làm phiền cho người lên trợ giúp.”

“Cái gì? Một người bị ngã!”

Hạnh Mính lại mơ thấy cánh rừng kia, là cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách.

Chỉ là lần này, cô sử dụng góc nhìn của yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách, thấy được cái thứ tự xưng là thần tiên kia. Đó là một hình người được chắp vá từ nhiều bộ xương, nó mặc một tấm vải bố không biết nhặt được ở nơi nào, tạm coi là trên người cũng có quần áo. Hồn phách phiêu đãng trong không trung, đầu lâu trên mặt chỉ sợ cũng là thi cốt nó tùy ý nhặt được đi?

Chỉ có hai bàn tay kia, được phủ một lớp da người hoàn mỹ, ngón tay đẹp đến không gì sánh được, vuốt ve yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách.

Một màn này làm Hạnh Mính sởn tóc gáy, ít nhất lúc đầu cô cho rằng, thần tiên sẽ thật xinh đẹp. Nhưng nhìn dáng vẻ này của nó, cũng có khác gì Nguyên Tuấn Sách đâu? Khối thân thể này, cũng là được khâu lên!

“Ngươi không phải người sống, là yêu vật do tà niệm tạo thành. Ngươi lý ra nên lưu lạc trên thế gian này như linh hồn, nhưng ngươi vốn vô tội, không bằng cứ ở trong ngọn núi này, tĩnh tâm ngàn năm, áp chế tà niệm của ngươi.”

Vẫn là giọng nói linh hoạt kỳ ảo như tiên âm kia, theo dòng thời gian trôi đi, tốc độ càng lúc càng nhanh, hình ảnh chuyển tới khi yêu hồn thành công xâm chiếm một khối thân thể của nhân loại, rồi yêu hồn lại gia công khối thân thể đó với thi cốt động vật và túi da mà nó nhặt được, biến thành bộ dạng “Nguyên Tuấn Sách”.

Hạnh Mính cảm thấy, quá nửa là do anh thích cái tay kia, cho nên mới cố ý khiến da trên người mình biến thành tái nhợt như vậy. Dù sao, tay của Nguyên Tuấn Sách cũng rất đẹp.

Hạnh Mính bám vào tngười Nguyên Tuấn Sách, không ngờ lại có thể nghe hiểu bọn họ đoạn đối thoại không dùng ngôn ngữ của nhân loại.

“Vì sao ngươi lại ở nơi này?”

Tiên âm nói: “Ta không biết, ta cũng không phải không có chỗ đi, nhưng ở cạnh một thứ không phải người sống như ngươi còn an tâm hơn việc đi phiêu đãng khắp nơi.”

“Ngươi đã sớm biết ta sẽ đến nơi này sao?”

“Không phải, ta thậm chí còn không biết, vì sao ta lại xuất hiện tại khu rừng này, nhưng ta tới thế giới này là vì mang theo sứ mệnh. Ngươi có khả năng chính là sứ mệnh mà ta phải hoàn thành.”

Nguyên Tuấn Sách mê mang mà lắc đầu: “Ta nên làm cái gì?”

“Cái gì cũng không cần làm, cứ giống như ta vậy, lưu lạc trong thế gian này, chờ đợi ngày hoàn thành sứ mệnh.”

“Không rõ.”

Nó dùng linh hoạt kỳ ảo thanh âm cười rộ lên: “Ta cũng không rõ, ở trong thế giới nhân loại, hình như ta được xưng là thần tiên, nhưng ta cái gì cũng làm không được, cũng không thể trở thành chúa tể của mọi thứ, thành”Thần” trong miệng của bọn họ. Ta chỉ là, ngẫu nhiên có thể biết trước một chút tương lai.”

“Vậy tương lai của ta thế nào?”

“Ngươi sẽ đi ra khỏi khu rừng này.”

Nguyên Tuấn Sách đã đợi trong khu rừng có cả ngàn năm có lẻ, không phải anh không muốn đi ra, mà là anh căn bản không biết nên đi ra ngoài như thế nào.

Rồi đến một ngày, một con hồ ly đi vào trong rừng: “Ta nghe nói trong khu rừng này có truyền thuyết về một yêu hồn, không nghĩ tới thật sự có thật, lại còn để cho ta tìm được ngươi, lại không ngờ ngươi còn có dáng vẻ của nhân loại.”

Hồ ly hỏi anh: “Ngươi có muốn đoạt lại một nửa yêu hồn kia của ngươi không? Đến lúc đó, ngươi sẽ trở thành chúa tể của tất cả yêu ma trên thế gian.”

Muốn. Sao Nguyên Tuấn Sách lại không muốn cơ chứ?

Hạnh Mính có thể cảm nhận được khát vọng của anh, anh đã cô độc trong cả ngàn năm, anh khát vọng muốn đi tìm hiểu về thế giới này, giải thoát chính mình, tìm được giá trị tồn tại, nắm giữ quyền lực lớn hơn khu rừng này.

Càng không muốn chỉ là một thứ gì đó không sống không chết, chỉ có thể cô độc một mình, chờ đợi ngày hoàn thành sứ mệnh.

Lúc Hạnh Mính tỉnh lại, cô đang nằm trước cửa nhà Nguyên Tuấn Sách.

Cần cổ tê mỏi nhói đau, lúc cô đang giãy giụa muốn ngồi dậy, vô tình đụng trúng da thịt trên cô, đau đến mức khiến cô trực tiếp gục xuống trên mặt đất, rớt nước mắt.

Cô duỗi tay vuốt ve nơi cảm giác đau đớn phát ra, vừa chạm vào làn da, cảm giác châm chích lập tức truyền đến.

Hạnh Mính không rõ đã xảy ra cái gì, càng không hiểu vì sao mình lại ở chỗ này. Theo trí nhớ, cô hẳn là nên ở trong nhà ngủ rồi mới đúng.

“Đau quá!”

Hạnh Mính không dám chạm lên cổ nữa, ngay cả nuốt nước bọt, yết hầu cũng sẽ nhói đau, cô còn cảm nhận được vị tanh của máu.

Việc cấp bách bây giờ là phải rời khỏi nơi này.

Hạnh Mính từ từ bò dậy, nghiêng ngả lảo đảo chạy trốn khỏi căn biệt thự, rời khỏi cái nơi khiến cô hít thở không thông này.

Về đến nhà, thấy mẹ đang bận rộn trong phòng bếp.

“Tiểu Hạnh, hôm nay là cuối tuần, con đi đâu vậy? Sao vẫn còn mặc đồng phục ra ngoài?” Y Chi Anh bưng một bát cháo nóng đi ra, vừa nhìn thấy cô đã bị dọa đến tay run lên, bát cháo nóng rơi xuống dưới chân.

“Cổ con làm sao vậy? Ai véo con!”

Y Chi Anh vội vàng buông bát cháo, chạy đến quan sát vết thương của cô.

Hạnh Mính né tránh: “Mẹ, đau đau đau.”

“Sao lại thế này? Có phải trong trường học có người bắt nạt con không? Lần trước cổ con bị thương, có phải cũng do người đó bắt nạt con?”

Hạnh Mính lắc đầu: “Con không biết, khi con tỉnh lại thì đã thành ra như vậy.”

Hạnh Mính đưa tay, hơi che đi cần cổ của mình, tránh để mẹ bị đụng tới, lại vô tình liếc mắt thấy trong nồi đang nấu cháo nóng. Y Chi Anh ngồi xổm trước tủ, tìm kiếm hòm thuốc: “Hôm nay con phải đến bệnh viện khám thử xem. Cho dù con lấy lý do như thế nào, thì cái vết đó nhìn vẫn giống như con bị người khác bắt nạt, con thành thật nói cho mẹ đi, có phải các bạn học trong lớp bắt nạt con không?”

“Không phải.”

Tuy rằng Hạnh Mính không biết vì sao cái vết thương này lại xuất hiện, nhưng để vết thương đạt tới trình độ này, hung thủ chỉ có Nguyên Tuấn Sách.

“Mẹ, sao hôm nay mẹ lại đột nhiên về nhà thế? Con nhớ là hôm nay mẹ phải làm việc mà.”

Y Chi Anh mở hòm thuốc ra, nói: “Trong công trường đột nhiên xuất hiện một việc rất lạ. Lúc mẹ đang điều khiển cần trục, lại có người ngã từ trên trời xuống. Người thì đã đưa đến bệnh viện kiểm tra rồi, không bị sao cả. Trên đường đi thì cậu ta tỉnh lại, nói muốn về nhà cùng mẹ, mẹ thấy bộ dạng cậu ta đáng thương, cho nên mới mang cậu ta về, kết quả vừa đến nhà thì người lại ngất xỉu.”

Y Chi Anh nhìn về một gian phòng: “Người nọ đang nằm ở bên trong đó, chờ cậu ta tỉnh lại, thì mẹ sẽ nhờ ba con đưa cậu ta về nhà. Hẳn là tối nay ba con sẽ trở về.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận