Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ cần cô thống khổ, cô sẽ không hận anh.

“Hạnh Mính không thích làm tình với tôi, là bởi vì không thích tôi sao? Nhưng tôi rõ ràng thích Hạnh Mính như vậy, vì sao em không thể thích tôi?” Mỗi lần Nguyên Tuấn Sách cắm vào, đều sẽ nghiêm túc lặp lại câu hỏi đó, chất vấn cô.

“Vì sao không thể, vì sao!”

Hạnh Mính một tay che lại bụng, bên trong dường như đang xảy ra sông cuộn biển gầm, dạ dày chịu kích thích liên tục, khiến cô muốn nôn mửa, những giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt tái nhợt, tẩm ướt gối đầu của cô.

“Hô…… Hu hu hu.”

Sợi tóc bên tai dính đầy mồ hôi, dán sát lên làn da, tiếng hít thở nghẹn ngào tắc trong yết hầu, gương mặt khiến người nhìn trìu mến lại tràn ngập oán hận, đan xen với vẻ nhu nhược của Hạnh Mính, khiến anh càng hận càng ngứa ngáy.

Nguyên Tuấn Sách rất muốn bóp chết cô, cần cổ non mịn còn chẳng to bằng bàn tay của anh, gương mặt này cũng không lớn bằng bàn tay anh. Dục vọng ngược đãi không tiếng động tràn vào trong tâm trí, anh thật sự muốn nhìn thấy gương mặt này chật vật xin tha, nói với anh những lời tốt đẹp.

Nguyên Tuấn Sách há mồm, cắn xuống môi cô, cạy khớp hàm của cô ra, tùy ý chà đạp đôi môi Hạnh Mính, khiến nó vừa đau vừa sưng.

Đầu lưỡi của anh tựa như rắn độc, xâm nhập càn quấy, gợi lên dục hỏa, dùng cây gậy phía dưới vô tình không ngừng chà đạp cơ thể bé nhỏ. Thân thể nhỏ bé bị cố định chặt chẽ, chỉ có thể đong đưa qua lại để né tránh, giường gỗ kẽo kẹt như muốn tan thành từng mảnh.

Nguyên Tuấn Sách chỉ muốn đè cô dưới thân, chặn kín oxi của cô, như vậy cô sẽ hít thở không thông mà chết.

Hai chân Hạnh Mính đá loạn bên sườn eo Nguyên Tuấn Sách. Dưới tình thế cấp bách, Hạnh Mính hung hăng cắn lên môi anh một cái, Nguyên Tuấn Sách bị đau, ngẩng đầu lên, Hạnh Mính nhân cơ hội cào lên cổ anh. Hạ thể Nguyên Tuấn Sách phát lực, thúc mạnh về phía trước, tử cung bị dị vật xâm nhập, đau đớn muốn chết.

“Tôi sắp bắn vào, Hạnh Mính.” Vẻ hạnh phúc không hề che giấu tràn ngập trong mắt Nguyên Tuấn Sách, giọng nói khàn khàn.

Dương vật ở bên trong âm đạo run rẩy, bắn vào chỗ sâu nhất trong tử cung. Cả người Hạnh Mính cứng đờ, trong khoang miệng toàn là mùi máu tươi, nước mắt chảy dọc theo gương mặt của cô xuống, giống như một cỗ thi thể bị rút cạn máu, nằm im ở đó không nhúc nhích.

Nguyên Tuấn Sách chậm rãi rút dương vật ra, trên trụ thịt có một tầng tơ máu, quy đầu vẫn còn rỉ ra chút tinh dịch. Âm đạo mất đi vật chắn ngang, tinh dịch bên trong phun trào ra ngoài, không thể khống chế được.

Anh hoảng loạn nhéo dương vật, lại nhét vào một lần nữa: “Không được, không thể chảy ra.”

“A a a!” Hạnh Mính giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng cơ thể yếu ớt mất sức của cô lại vẫn Nguyên Tuấn Sách cầm tay ấn xuống.

“Cứ rót đầy như vậy, rót đầy đến Hạnh Mính mang thai mới thôi!”

“Đồ, đồ điên, hu hu, kẻ điên.”

Nguyên Tuấn Sách nhét dương vật vào trong âm đạo, ôm Hạnh Mính, nằm bên cạnh cô, anh xoay cả người cô lại, đặt một chân của cô lên trên người anh, ôm eo ấn xuống, không cho phép cô lộn xộn.

Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách tràn ngập chờ đợi nhìn Hạnh Mính: “Chỉ cần ngủ một giấc, Hạnh Mính sẽ có thể mang thai nhỉ? Nhất định có thể mang thai.”

Chỉ có mình anh đắm chìm trong sự ảo tưởng này, chôn dị vật cực đại trong đường hầm nhỏ bé. Mỗi một đợt hô hấp của Nguyên Tuấn Sách, dương vật cũng sẽ theo đó mà bành trướng.

Lúc Hạnh Mính tỉnh lại, cô đang ở trong căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách.

Còn đang nằm trên cái giường mang cho cô toàn ác mộng kia. Cô vẫn nhớ rõ hình ảnh bản thân khi ở chỗ này, bị anh dùng eo thao đến cả người toàn là huyết.

Hạnh Mính xuống giường, “Phanh” một tiếng, hai chân mất sức quỳ trên mặt đất, cú ngã khiến cô đau nhe răng trợn mắt.

Bên dưới váy ngủ, hai má đùi dính đầy tinh dịch giàn giụa, có chỗ đã khô cứng, cũng có chỗ đang cuồn cuộn không ngừng chảy ra từ trong cơ thể cô.

Hai chân Hạnh Mính phát run, đứng lên, đỡ vách tường, khi mở cửa ra lại nghe thấy tiếng nói chuyện dưới lầu.

“Tôi tới này, chính là muốn cậu giúp đỡ cứu nó. Mèo con bây giờ đã không chịu được bao lâu nữa, biện pháp gì tôi đều đã thử qua hết rồi, ngay cả thú y tôi cũng đã đi tìm! Nhưng hiện tại em ấy vẫn chưa tỉnh lại.”

Cầu thang lầu xoắn ốc gập ghềnh, cô nghe được câu nói kia, cả người chấn động, ngã sấp xuống.

Hạnh Mính quỳ rạp trên cầu thang, lúc cô sắp quay cuồng lăn xuống, thì được một trận gió tiếp được.

Nguyên Tuấn Sách ngồi trên sô pha, anh nghiêng đầu, chẳng hề để ý đáp lại: “Dựa vào cái gì mà muốn tôi cứu nó?”

“Lộ Điệp làm sao vậy? Có phải Lộ Điệp đã xảy ra chuyện không!” Hạnh Mính ghé vào cơn gió lốc vô hình nói với lại, Nguyên Tuấn Sách muốn đưa cô về căn phòng trên lầu, cơn gió cuốn lấy thân thể của cô, từ từ bay lên cầu thang.

“Nguyên Tuấn Sách! Nói cho mình biết, Lộ Điệp làm sao rồi! Có phải cậu ấy đã xảy ra chuyện gì? Cậu nói cho mình đi!”

Hồ Anh Tài nói: “Em ấy bị đạo sĩ dùng linh phù đâm xuyên qua ngực, yêu tâm khó giữ, đã hôn mê một ngày, vẫn chưa tỉnh lại.”

“Vì sao chứ……” Hạnh Mính hữu khí vô lực, đôi mắt trừng lớn, nhìn chăm chú Hồ Anh Tài.

Cơn gió nâng đỡ cơ thể cô dần dần hạ xuống rồi biến mất, Hạnh Mính quỳ rạp trên mặt đất, tay chân chết lặng đứng lên, chạy về phía hai người kia.

“Bởi vì cô.” Hồ Anh Tài lạnh nhạt, không cảm xúc nói: “Em ấy biết cô bị hồn phách bám vào người, muốn cầu xin tôi giúp cô, vì thế đồng ý cùng tôi đi giết đám đạo sĩ, lại bị trúng gian kế của tên đạo sĩ kia.”

“Đó là bởi vì anh! Là bởi vì anh!” Hạnh Mính kích động bắt lấy cổ áo của anh ta rống to, mái tóc dài lòa xòa xõa xuống khuôn mặt: “Vì sao anh lại đồng ý với cậu ấy! Anh biết rõ cậu ấy chỉ là con mèo, không có bản lĩnh gì. Là anh khiến cậu ấy lâm vào nguy hiểm!”

Một cổ lực lượng vô hình bám lên eo cô, lôi cô ra. Hạnh Mính bay về phía sau, đụng vào lồng ngực của Nguyên Tuấn Sách.

Anh vuốt ve đầu cô, cẩn thận che chở cô trong lòng, ấn đầu cô dựa vào bả vai anh. Nở nụ cười ôn nhu quái dị, như ác ma thì thầm dụ dỗ.

“Muốn cho tôi cứu nó không? Ngoại trừ tôi, trên đời này không còn ai cứu được cô ta cả. Nhưng mà, Hạnh Mính phải đồng ý với tôi một chuyện mới được.”

Hạnh Mính chết lặng, gương mặt tái nhợt mất đi huyết sắc, mấy sợi tóc lòa xòa che khuất gương mặt, ánh mắt chẳng còn ánh sáng, trống rỗng nhìn chằm chằm phía trước.

Cô không nhìn Hồ Anh Tài, nhưng bản thân Hồ Anh Tài cũng không đành lòng quay đầu nhìn cô, không dám đối diện với cô.

____________________________________________

Vô số hộp que thử thai rơi xuống trước mắt, Nguyên Tuấn Sách đảo ngược cái giỏ hàng, khiến toàn bộ những thứ đó rơi trên mặt đất.

Anh ngóng trông nhìn Hạnh Mính, trong ánh mắt là sự cố chấp không cho phép phản bác nói: “Từ hôm nay trở đi, tôi cho Hạnh Mính ba mươi ngày. Mỗi ngày chúng ta đều phải kiểm tra một lần.”

Điều kiện mà Nguyên Tuấn Sách đưa ra cho Hạnh Mính là, chỉ cần trong vòng ba mươi ngày, cô ngoan ngoãn ở lại chỗ này, đến khi kết thúc, Lộ Điệp sẽ được cứu, mà cô cũng có cơ hội mang thai đứa bé của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận