Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu em không thể thích tôi giống như thích những người khác, tôi sẽ không giúp Hạnh Mính, em đi đi.”

Anh vô tình hạ lệnh đuổi khách, thậm chí đi lướt qua Hạnh Mính, mở cửa nhà đi vào, rồi đóng lại.

Hạnh Mính một mình lẻ loi ngồi trên bậc thềm, thất hồn lạc phách nhìn nơi nào đó, mãi lâu sau cô mới gian nan đứng dậy, hoạt động cơ thể, hạ thể vì phải chịu quá trình ngược đãi lâu dài, nên dù chỉ là ngồi lâu một chút cũng trở nên đau nhức.

Cô chịu đựng đau đớn, cúi đầu đi đường, dùng mu bàn tay cọ đôi mắt đau nhức, chóp mũi ê ẩm, dường như có thứ gì sắp chảy ra. Tay cô càng cọ càng dùng sức, cực lực muốn áp chế loại cảm giác này.

Một cổ cuồng phong đánh bay cửa căn nhà, gào thét xông ra từ căn phòng phía sau, hút cả người Hạnh Mính vào trong. Hạnh Mính mất cân bằng, ngã mạnh vào một lồng ngực cứng rắn.

Một cánh tay vươn ra, khoác trước ngực cô, gắt gao thít chặt cô, cần cổ có thêm một cái đầu đầy tóc xù xù. Khoảnh khắc này, cho dù chỉ có một con bướm bay qua, Nguyên Tuấn Sách cũng lo sợ Hạnh Mính sẽ bị nó cướp đi.

“Vì sao thế? Vì sao lại không muốn? Cho dù Hạnh Mính chỉ gõ cửa một cái, tôi cũng sẽ cam tâm tình nguyện quỳ dưới gối Hạnh Mính. Cho dù em dùng thủ đoạn của nhân loại, lừa gạt nói dối tôi, tôi cũng sẽ yêu Hạnh Mính, đến chết không phai.”

“Nhưng vì sao? Chỉ là một câu cầu xin, đến bây giờ em cũng không chịu nói?”

Dường như đa quên mất ai mới là người yêu cầu năn nỉ, ngữ khí của Nguyên Tuấn Sách tràn ngập vẻ khẩn cầu đau thương. Anh vô cùng sợ hãi sẽ như vậy mà mất đi Hạnh Mính, giọng nói càng ngày càng mỏng manh, nhỏ nhẹ đến mức chỉ còn tiếng hô hấp, giọng điệu khàn khàn.

“Anh không phải là yêu quái sống ngàn năm sao? Vì sao không chịu buông tha cho tôi? Cho dù anh không thể lý giải tình cảm cất chứa trong nước mắt của tôi, nhưng ít ra anh cũng từng chịu đựng nỗi đau đớn đến muốn chết đi? Là anh huỷ hoại tôi! Sẽ không có ai hận anh hơn tôi đâu. Anh có thể trực tiếp cho tôi câu trả lời thống khoái đi, hoặc giết chết tôi.”

Nếu cô đã từng nảy sinh một chút hảo cảm với Nguyên Tuấn Sách, thì đó cũng chỉ là vì sợ hãi, vì bị anh uy hiếp mà cúi đầu thần phục, hoặc là bởi vì anh biến thành nhân loại bình thường, đồng cảm với sự yếu ớt của anh.

“Tôi sẽ không để Hạnh Mính chết.”

Nguyên Tuân Sách sử dụng năng lực dịch chuyển tức thời, cảnh sắc trước mắt biến hóa mười mấy lần, cuối cùng hai người đi đến một rừng cây.

Nơi này là địa bàn của tộc hồ yêu, bên cạnh gần núi lớn, dùng nơi thế ngoại đào nguyên trong rừng sâu làm tổ, nơi nơi đều có cây ăn quả sinh trưởng khỏe mạnh, và các sào huyệt do tộc hồ ly xây dựng.

Lúc đó, đang có mấy con hồ ly thoăn thoắt trên cây, trong miệng còn ngậm quả tươi mới hái từ trên cây xuống chạy về sào huyệt. Mấy con hồ ly vừa chạy đến miệng hang thì lại bị một con mèo từ đâu lao tới đánh ngã trên mặt đất, quả rơi rụng đầy đất, nhóm hồ ly cũng bị đánh đến choáng váng.

Đó là một con mèo có bộ lông màu trắng mắt như ngọc thạch, thân thủ nhanh nhẹn chạy nhảy trái phải tán loạn trên cây, nhanh đến độ mắt người không thấy rõ. Hình như nó đã rất nhiều ngày không được vận động, tinh lực dư thừa đến mức hận không thể một hơi nhảy đến hơn trăm mét, đứng trên thân cây không ngừng cào móng vuốt.

Một con hồ ly đuổi theo ra, hiển nhiên đó là Hồ Anh Tài, nó vừa đuổi theo vừa kêu: “Mèo con! Đừng chạy loạn, vết thương của em còn chưa khỏi hẳn đâu. Chờ thêm hai ngày rồi anh lại đưa em đi tìm cô ta không được sao?”

Mèo trắng một bên gãi móng vuốt một bên thở hổn hển: “Phiền chết đi được, phiền chết đi được! Bây giờ đến hình người tôi cũng không biến lại được, tôi còn làm cách nào đi gặp Hạnh Mính chứ? Phiền chết mất! Tôi còn muốn cùng Hạnh Mính vào một trường đại học mà, phiền chết mất, a, a a!”

Vỏ cây bị cào đến lộ ra thịt bên trong, thịt cây tươi mới xanh non. Hồ Anh Tài đuổi theo, nhảy đến nhánh cây trên đỉnh đầu của mèo trắng, nhìn dáng vẻ ai oán của nó, kiên nhẫn khuyên bảo.

“Lại chờ thêm mấy ngày nữa, không phải anh đã dạy em khẩu quyết rồi sao? Hiện tại yêu lực của em còn quá yếu, ăn nhiều hoa quả một chút, từ từ bổ sung lại. Anh bảo đảm không tới một tháng, em nhất định có thể biến lại thành hình người.”

“Lúc trước anh còn nói nửa năm đấy! Hiện tại lại nói một tháng, lại muốn lừa tôi sao! Tên hồ ly chết tiệt, tôi mới không thèm nghe cái miệng thối của anh! Lần trước anh cũng lừa tôi như vậy!”

“Chuyện lần trước không phải anh đã xin lỗi em rồi sao?”

Mèo trắng ôm cây, hùng hổ nói: “Lần trước lần trước! Đàn Hồ tộc các anh không có cái giống gì tốt, qua trăm năm mà vẫn cái xấu tính xấu nết mãi không chừa, rặt một lũ xảo trá như nhau!”

Nó nói mơ mơ hồ hồ, Hồ Anh Tài dựng dựng lỗ tai, sợi râu rung động, đôi mắt híp thành một đừng mảnh như sợi chỉ: “Em đang thừa nhận, em chính là con mèo trắng mà anh đã gặp trăm năm trước trên núi hồ yêu sao? Giấu anh lâu như vậy, còn giả vờ không biết nói nữa chứ.”

Mèo trắng nhảy khỏi cái cây, cái đuôi kiêu ngạo cong lên, bộ dạng cao ngạo không coi ai ra gì, ưu nhã bước về phía trước: “Tôi mới khinh thường chơi với đám sinh vật hôi nách như các anh.”

“Bổn tọa đường đường hồ yêu tôn, nào có mùi hôi nách! Anh rõ ràng đã giấu kĩ rồi mà.”

Mèo trắng chạy về phía trước, còn bỏ lại một câu: “Hương vị lúc các ngươi động dục thối muốn chết.”

Hồ Anh Tài thẹn quá thành giận, đuổi theo bé mèo phía trước: “Em động dục mới phiền chết người! Nhưng anh cảnh cáo em, nếu em muốn tới gần động dục thì tốt nhất nên báo trước với anh, hồ ly trên ngọn núi này có tám phần đều là công!”

Nguyên Tuấn Sách ôm bả vai Hạnh Mính, hôn lên vành tai cô, nhẹ giọng cưng chiều hỏi: “Hạnh Mính, như vậy đã có thể yên tâm chưa? Em sẽ không muốn chết nữa, đúng không?”

Tầm mắt Hạnh Mính chăm chú nhìn theo bóng dáng chúng nó rời đi, trong mắt là sự an tâm, ngay sau đó, liền bị Nguyên Tuấn Sách ôm đi, rời khỏi toàn núi lớn vô danh này.

_____________________________________

Tranh thủ giờ cơm trưa, Hạnh Mính trốn trong nhà kho thể dục vẽ bùa, bị Nguyên Tuấn Sách bắt tại trận.

Dưới tình thế cấp bách, cô ôm hết đồ vật chưa xử lý vào trong lòng ngực, nhưng vẫn có cá lọt lưới. Một lá bùa bay ra khỏi lòng cô, nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt Nguyên Tuấn Sách, anh vươn ngón tay, kẹp lấy nó.

“Hạnh Mính muốn vẽ bùa đối phó với tôi sao?”

“Không phải! Vu Tề nhờ tôi vẽ giúp cậu ấy. Tôi không nghĩ như vậy, anh cũng biết là tôi không đánh lại anh mà.”

Hạnh Mính giải thích một hồi, âm thanh càng ngày càng nhỏ.

Cô không nhịn được mà suy nghĩ, Nguyên Tuấn Sách sẽ làm như thế nào? Dùng một ngọn lửa, đốt sạch mấy thứ này sao? Hay là lại bắt cô thao đến khi cô không dám vẽ bùa nữa mới thôi?

“Gần đây Hạnh Mính có vẻ rất thân thiết với Vu Tề nhỉ?” Anh vừa mới dứt lời, trong nháy mắt đã dịch chuyển đến bên cạnh Hạnh Mính, học dáng vẻ của cô, ngồi trên đệm lọt thể thao.

Hạnh Mính tránh còn không kịp, cả người dịch về phía trước, trốn khỏi chỗ đó, ôm đống hoàng phù và bút mực trong lòng như vật phẩm trân quý nhất, nói: “Đó là điều đương nhiên, bởi vì tôi đã cứu mạng cậu ta, quan hệ giữa chúng tôi, chính là ân nhân cứu mạng và người được cứu mạng, anh đừng nghĩ nhiều.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận