Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làn da Nguyên Tuấn Sách trắng như tờ giấy, hai má anh ửng đỏ, có vẻ cực kỳ không bình thường. Như si như mê nhìn Hạnh Mính, mỗi một lần thao vào tận trong âm đạo, ánh mắt nhìn cô như chất chứa cảm xúc rất sâu sắc.

Hạnh Mính không chịu nổi ánh nhìn đó, đỏ mặt, liều chết cắn hàm răng, cũng từ bỏ việc xin tha.

“Đừng nhìn em, đừng nhìn em…… Ừm ha! Ha, chậm một chút.”

Hai mắt Nguyên Tuấn Sách tràn ngập dục vọng, không kiêng nể gì mà bày ra một mặt quyến rũ nhất của bản thân, muốn xâm nhập vào trong thân thể cô, cùng cô hòa hợp thành một. Muốn cắn nuốt cô, muốn ăn cô sạch sẽ không nhả xuống, muốn đem cả người và linh hồn của cô nuốt hết vào trong bụng.

“Hu hu hu.” Hạnh Mính rên rỉ khóc thút thít, che đôi mắt anh lại. Hai tay Nguyên Tuấn Sách chống hai bên sườn của cô, nâng một bàn tay, thô bạo kéo cánh tay Hạnh Mính ra, anh nhanh chóng luận động, thở hổn hển, hỏi Hạnh Mính.

“Hôm nay Hạnh Mính bắt được bao nhiêu hồn phách?”

“Năm…… Năm con.”

“Được, vậy để anh bắn năm lần.”

“Hu hu, anh… người điên!”

“Anh giúp Hạnh Mính siêu độ nhiều hồn phách như vậy, chút yêu cầu thế này, không quá phận.” Anh thở hổn hển nói xong, trực tiếp vặn hai chân Hạnh Mính, bỏ chúng khỏi bả vai mình, lật người cô lại, để cô quỳ trên mặt đất.

Hạnh Mính muốn chạy trốn, Nguyên Tuấn Sách dùng đầu gối ngăn chặn cẳng chân Hạnh Mính, cho dù cô có cần xin thảm thương đến mức nào cũng không buông ra. Đến cuối cùng toàn bộ cẳng chân sung huyết, biến thành màu gan heo.

Hạnh Mính không trụ nổi mất bận, đang làm thì ngất đi, cũng không nhớ rõ rốt cuộc mình bị bắn vào bao nhiêu lần, chỉ là trong bụng căng chướng, giống như cô đã uống trăm ml nước vậy.

Lợi dụng thần lực để siêu độ cho hồn phách quá mức, sẽ tổn hại cực lớn đến tu vi của Nguyên Tuấn Sách.

Nguyên nhân khiến Nguyên Tuấn Sách gần đây cứ hay mỏi mệt, cuối cùng cũng bị anh tìm được. Bởi vì gần đây số lượng tóc rụng thật sự quá nhiều, anh bắt đầu hoài nghi, làm những thứ này cũng khiến tu vi của anh chậm rãi biến mất.

Tu vi của yêu, cũng chính là thọ mệnh của yêu. Tuy rằng anh đã biến thành hình dáng nhân loại, có máu có thịt, nhưng thứ chống đỡ, giúp anh sống sót vẫn là trái tim yêu hồn, một khi yêu lực bị tiêu cạn kiệt, sinh mệnh của anh cũng sẽ kết thúc.

Cái giá lớn như vậy, đối Nguyên Tuấn Sách mà nói, lại là một loại ban ân.

Nếu Hạnh Mính không thể cùng anh trường thọ, vậy anh sẽ cùng Hạnh Mính chậm rãi già đi.

Trước khi tốt nghiệp đại học một tháng, Hạnh Mính mang thai.

Đối với học sinh thể dục như cô mà, chuyện này hiển nhiên là chuyện xấu nhất. Cô thậm chí còn mấy trận thi đấu chưa hoàn thành.

Thành tích của Hạnh Mính vẫn luôn duy trì trong top giữa trở lên, cô có cơ hội đại biểu cho tỉnh để đi dự thi, nếu đạt được thành tích ưu tú, sẽ trở thành vận động viên chính thức, thân phận thành công thăng cấp.

Nguyên Tuấn Sách hủy hết toàn bộ cuộc thi đấu của Hạnh Mính, quyết định này anh cũng không thèm thương lượng trước với Hạnh Mính. Sau khi cô biết chuyện về nhà, liền ném cặp sách lên người anh, một câu cũng không nói, ngồi ngẩn người trên sô pha.

Hạnh Mính ôm chân, cuộn tròn cơ thể, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ như giận dỗi, xuất thần.

Nguyên Tuấn Sách ngồi bên cạnh cô, trong tay còn cầm một ly sữa bò đã được ủ ấm đến trình độ thích hợp. Anh túm lấy tay Hạnh Mính, cố chấp nhét ly sữa vào trong tay cô.

“Hạnh Mính, cuộc sống trên chung cư cao tầng, em cảm thấy như thế nào?”

Xuyên qua cửa sổ, Hạnh Mính có thể nhìn thấy một mảnh chiều hôm mênh mông, không trung là một màu vàng cam rực rỡ, lại liếc mắt nhìn quanh, cũng không thể tìm được nơi nào cao hơn nơi này. Những tòa kiến trúc thấp bé chung quanh đều không thể lọt vào trong tầm mắt, cảnh sắc dưới chân cho dù có đặc sắc hơn nữa, cũng không cách nào bỏ qua sự sợ hãi với độ cao này.

“Sau khi tốt nghiệp, chúng ta trở về, không ở nơi này nữa, có được không?” Anh khẩn cầu nói, cẩn thận quan sát sắc mặt cô: “Hạnh Mính cũng hoàn toàn không thích nơi này mà.”

Cô dùng sức rút bàn tay ra, cốc sữa bò sánh ra, vương vãi đầy đất. “Cốp” một tiếng, Hạnh Mính đặt mạnh cái ly lên bàn: “Sao anh biết là em không thích! Vậy anh có biết, em cũng không thích chuyện có đứa bé vào thời điểm này không? Anh có biết em muốn tham gia thi đấu không!”

“Chỉ cần là chuyện không hợp với tâm ý của anh, chuyện khiến anh không thích, có phải cho dù em có thích hay không, anh đều sẽ không thay đổi!”

“Đúng vậy.” Nguyên Tuấn Sách thẳng thắn nói.

Hạnh Mính đạp anh một cái: “Cút ngay!” Nói xong liền chạy vào phòng ngủ.

Nguyên Tuấn Sách nhìn bóng lưng cô, cũng không sử dụng yêu lực kéo cô trở về, chỉ lặng lẽ nói: “Hạnh Mính cũng nên trả một cái giá, không phải sao?”

“Em có thể lợi dụng anh để siêu độ cho đám hồn phách, anh cũng có thể lợi dụng Hạnh Mính để thỏa mãn dục vọng của mình. Quy tắc của nhân loại, anh nghĩ anh đã học rất rõ ràng, đôi bên lợi dụng lẫn nhau, Hạnh Mính không nên tức giận với anh.”

Hạnh Mính cầm tay nắm cửa, chỉ để lại một câu: “Cái tốt không học, chuyện liên quan đến lợi ích của chính mình thì lại học rõ nhanh.”

“Hạnh Mính cũng là người ích kỷ, cho nên, đừng không cần đứa nhỏ của anh, đó là chuyện duy nhất mà anh có thể……”

Cô dùng sức đóng cửa, Nguyên Tuấn Sách hữu khí vô lực rũ mắt: “Là thứ duy nhất anh có thể vĩnh viễn lưu lại trong cơ thể Hạnh Mính.”

Sau này, ngay cả tử cung của cô cũng sẽ nhớ kỹ, nơi đó đã từ phình ra để dưỡng dục dòng máu của anh.

Sau khi tốt nghiệp, Hạnh Mính trở về nhà, ba Hạnh đeo cặp kính ngồi trên sô pha, ông vừa lật sách, vừa hỏi: “Về nhà nhiều ngày như vậy, sao không thấy bạn trai con tới tìm con? Mà con nữa, sao cả ngày cứ ru rú trong nhà không ra ngoài hít thở.”

Hạnh Mính nghi hoặc ừm một tiếng, ba Hạnh ngẩng đầu, chỉ chỉ cô: “Đừng có nghĩ lừa được ba, tuy rằng ba đã về hưu, nhưng trong trường học vẫn quen biết rất nhiều thầy cô. Bọn họ đều nói cho ba, bốn năm mỗi ngày con đều ở bên một nam sinh, ba đều biết hết đó.”

Người mà ba Hạnh nói khẳng định là Nguyên Tuấn Sách. Nhưng gần đây Hạnh Mính đang đơn phương chiến tranh lạnh với anh. Huống hồ Hạnh Mính từng suy xét, nếu nói chuyện cô vừa mới tốt nghiệp đại học đã mang thai cho ba mẹ nghe, phỏng chừng cô sẽ bị trục xuất khỏi gia môn.

“Ba, con không biết là ba lại bát quái như vậy đấy. Có phải ba cũng giống như những người khác, vừa tốt nghiệp đã muốn giục kết hôn?”

Ba Hạnh tức giận hừ một tiếng: “Ảnh chụp của cậu nam sinh kia ba đã nhìn qua rồi, thành tích học tập không tồi, chỉ là diện mạo quá mức xuất chúng, vừa nhìn đã cảm thấy không phải là người tốt. Ba không đồng ý con tiếp tục duy trì mối quan hệ với cậu ta, nếu con không thích cậu ta nữa, thì nhân lúc còn sớm, hai đứa chia tay luôn đi.”

Hạnh Mính cười vui vẻ, không thể không nói, ánh mắt của ba cô đúng là lợi hại.

Sau khi về nhà, Hạnh Mính cũng nghe được không ít chuyện thú vị của các bạn cấp ba ngày xửa, có người khi đang học đại học năm ba đã lãnh chứng kết hôn, có người xuất ngoại làm nghiên cứu sinh, Vu Tề cũng một mình gây dựng sự nghiệp khi mới học năm ba, làm về phát triển phần mềm, những người khác thì chọn tiếp tục ở lại thành phố, cắm rễ sinh sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận