Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bé gái, còn có bé trai.”

Bừng tỉnh trở lại, Hạnh Mính nở nụ cười, chống lên trán anh, hai người cầm tay nhau, mười ngón tay xuyên qua, gắt gao nắm chặt.

“Nguyên Tuấn Sách, sao trên đầu anh lại có tóc bạc?”

“Hạnh Mính không thích sao?”

“Thích, chỉ là cảm thấy anh cũng già rồi.”

“Anh đã sống ngàn năm, dựa theo cách nói của nhân loại, đích thực là đã già.”

“Nhưng dáng vẻ của anh từ trước đến nay đều không thay đổi, càng không già đi.”

“Vậy sau này, anh cùng Hạnh Mính, cùng nhau già đi nhé.”

______________________

Chung quanh toàn là máu, trước đến giờ Nguyên Tuấn Sách chưa từng thấy nhiều máu như vậy.

Anh đứng trong đại dương màu đỏ đại mênh mông, nhìn máu loãng trong lòng bàn tay còn đang không ngừng nhỏ giọt. Lòng bàn tay dường như không cách nào ngăn được dòng máu đang chảy ra, màu đỏ chói mắt không ngừng chảy ra như đang cảnh cáo một tương lai đáng sợ. Nguyên Tuấn Sách bắt đầu sợ hãi, anh biết này những giọt máu này đều chảy ra từ trong cơ thể của Hạnh Mính.

Nguyên Tuấn Sách đứng trong đại dương máu mênh mông, tuy bản thân anh biết đây chỉ là một cơn ác mộng, anh đã rất nhiều lần mơ thấy giấc mơ này. Vì chính tay anh đỡ đẻ cho Hạnh Mính, anh cũng tận mắt nhìn thấy đến những dòng máu đó chảy từ trong thân thể cô ra.

Anh muốn dùng tay lấp kín nó lại, nhưng cuối cùng lại phát hiện mình không thể làm nên chuyện gì. Máu chảy ra quá nhiều, quá nhiều…… Anh thiếu chút nữa đã hại chết Hạnh Mính, vì mong muốn có con, suýt nữa đã khiến cô rời khỏi mình.

Nguyên Tuấn Sách dùng bàn tay đầy túm chặt tóc trên đầu, nỗi đau đớn trong lòng giằng xé tâm can anh, anh ôm đầu ngồi xổm xuống, mọi thứ chung quanh chuyển sang màu đen nhánh, cảnh tượng trong ác mộng biến thành trống rỗng, thân thể lạnh như băng. Nguyên Tuấn Sách không biết, sau khi mất đi Hạnh Mính, anh làm cách nào để sống sót? Làm cách nào mới có thể ngăn anh không hủy diệt thế giới không có cô?

Nguyên Tuấn Sách sợ hãi cảnh tượng này, sau này những đêm không thể ngủ, mỗi một ngày đều dùng để tưởng niệm cô.

Nên khi anh nhìn thấy hai đứa nhỏ được sinh ra, trong lòng mang một loại sống sót sau tai nạn, ngay sau đó lại bị cảm giác chán ghét sinh sôi che lấp. Nguyên Tuấn Sách mạnh mẽ trấn định cảm xúc tiêu cực của mình, loại bỏ ý niệm vừa mới lướt qua trong giây lát kia đi.

Anh không thể giết chết những đứa con của mình, đây là đồ vật mà Hạnh Mính ban cho anh, anh phải kính sợ, trong lòng phải biết ơn, phải dùng quãng đời còn lại để tạ tội.

Khi bọn trẻ vẫn là những đứa bẻ chỉ có thể nằm trong giường em bé, Nguyên Tuấn Sách đã nói sẽ nghiêm túc chăm sóc bọn nhỏ.

Khi đó Hạnh Mính luôn nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc, Nguyên Tuấn Sách đối mặt với hai đứa trẻ con đang khóc nháo, đứng đờ trước cái nôi, hai tay cầm núm vú cao su với tã giấy, gương mặt không cảm xúc mà nhìn chằm chằm bọn nhỏ, anh cứ chỉ đứng nhìn chằm chằm như vậy, cái gì cũng không làm.

Chờ Hạnh Mính đi qua, nhìn thấy trong mắt anh tràn ngập dòng chữ: Không thể nào xuống tay.

“Nếu không, để em làm?”

Nguyên Tuấn Sách lắc đầu: “Anh chỉ đang không rõ, vì sao bọn nhỏ lại khóc?”

“Trẻ con khóc là chuyện rất bình thường, lúc mới sinh ra mà không khóc mới là không bình thường. Anh không cần phải hiểu bọn họ khóc có ý gì.”

Những lời này giống như vạch trần nghi hoặc trong đáy lòng anh, Nguyên Tuấn Sách dùng yêu lực, nâng hai đứa trẻ lơ lửng giữa không trung, điều khiển giấy tã, để chúng tự động đổi cái mới cho bọn nhỏ, một người ôm một cái bình sữa, nằm trên giường, tự ăn, không quấy rầy lẫn nhau.

Đầu ngón tay Nguyên Tuấn Sách nhoáng lên, tã giấy vừa được thay ra liền phi vào thùng rác.

Nguyên Tuấn Sách ôm lấy eo Hạnh Mính, ôm cô đi ra ngoài, một bên nói: “Hạnh Mính, tên của bọn chúng còn chưa nghĩ ra sao?”

“Vậy anh nghĩ ra tên rồi sao?”

“Ừm…… Hay là lấy tên Hạnh Sách thì thế nào?”

“Phốc, ha ha, thật tùy tiện.”

Cửa phòng ngủ đóng lại, bọn nhỏ không khóc không nháo, ngoan ngoãn mút núm vú cao su, cùng nằm trong một cái giường em bé, động tác nhất trí cùng uống sữa bột, đến cả âm thanh nuốt sữa cũng ăn ý giống hệt nhau.

Khi bọn nhỏ được ba tuổi, làn da của hai đứa nhỏ đều kế thừa của Nguyên Tuấn Sách, trắng nõn, xinh đẹp.

Chị gái Nguyên Mính, là đứa bé phát hiện mình biết dùng yêu thuật, con bé điều khiển nước trong bồn nước, mang chúng chạy tới chạy lui trong phòng, một đám nước lơ lửng phía sau bay theo con bé. Sau đó, con bé còn triển lãm năng lực cho Hạnh Mính xem, cười vui vẻ nhảy nhót, còn trực tiếp thả rơi đám nước đó xuống đầu em trai Hạnh Sách, khiến thằng bé bị xối ướt nhẹp như gà rớt vào nồi canh.

Không quá mấy tháng, Hạnh Sách cũng biết dùng lửa, thiếu chút nữa đốt cháy cả chiếc giường, vẫn may có chị gái dẫn nước, kịp thời dập lửa. Nguyên Tuấn Sách cũng vì chuyện này mà lại tự tay đan một cái khăn phủ giường mới, còn là màu vàng ấm mà Hạnh Mính thích.

Bởi vì có yêu lực, cho nên bọn nhỏ không thể đến trường học như những đứa trẻ con người bình thường. 6 tuổi đúng là thời điểm trẻ con nghịch ngợm nhất, hai đứa trẻ luôn quậy đến độ nghiêng trời lệch đất. Đúng giữa mùa hè, Nguyên Mính không thèm kiêng nể gì điều khiển đống nước trôi nổi trên không trung.

Hạnh Sách không biết điều khiển nước, nhưng thằng bé có thể thao túng lửa, chẳng qua lực lượng không mạnh mẽ bằng chị gái, chỉ có thể bị đuổi chạy tán loạn khắp phòng.

Trong viện, Hạnh Mính cầm vòi nước mắng bọn họ, ngón tay ngăn chặn đống nước đang bay đến, ba người đuổi nhau nô đùa, chơi đến vui vẻ vô cùng.

Lúc Nguyên Tuấn Sách đi mua đồ ăn trở về, liền thấy một bãi chiến trường hỗn độn. Hạnh Mính ngồi ở trước cửa sổ sát đất, cầm khăn tắm lau khô người cho bọn nhỏ, sau khi nhìn thấy anh liền thoải mái cười to, tóc cô vẫn còn ấm ướt nhỏ nước.

Nguyên Tuấn Sách buông túi đồ ăn đi đến, cầm lấy khăn lông giúp cô lau khô tóc. Hạnh Mính đưa lưng về phía anh, không biết biểu cảm trên gương mặt Nguyên Tuấn Sách đã thay đổi, mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ trước mặt, khiển bọn nhỏ sợ tới mức vội vàng cúi đầu, túm lấy góc áo Hạnh Mính, ồn ào muốn về phòng ngủ.

Khi bọn nhỏ được mười tuổi, dưới sự dạy dỗ của Nguyên Tuấn Sách, hai chị em rốt cuộc cũng có thể khống chế yêu lực, che giấu tung tích, cũng học được cách giải quyết khi gặp được tình huống đột phát, dùng sức mạnh thế nào để khiến nhân loại mất ký ức, cuối cùng bị tống vào trường học.

Ngày đầu tiên đi học về , Hạnh Sách nhảy nhót chạy vào nhà nói với Hạnh Mính: “Mẹ ơi, trên đường về chúng con gặp được một con mèo trắng rất xinh đẹp! Nó còn để cho chúng con sờ sờ, còn cọ lên người bọn con nữa.”

Nguyên Mính gật gật đầu, khoa tay múa chân một chút: “Con mèo trắng đó chỉ lớn như vậy thôi, sờ lên lông xù xù, cực kì đáng yêu! Chúng ta cũng nuôi một con được không ạ, được không hả mẹ!”

“Mèo trắng?” Hạnh Mính nghĩ nghĩ, ngồi xổm xuống nói chuyện với hai đứa bé: “Có phải bé mèo trắng còn có một đôi mắt màu lam rất xinh đẹp không?”

“Vâng vâng vâng!” Bọn họ ăn ý gật đầu, trong mắt là ánh sáng mong chờ được nuôi một chú mèo xinh đẹp.

Hạnh Mính xoa đầu chị gái Nguyên Mính cười nói: “Vậy lần sau các con nhớ quan sát cẩn thận một chút, bên cạnh mèo trắng, nói không chừng còn có một con hồ ly đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận