Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nheo mắt lại, ném chiếc túi xuống, chống cánh tay đứng dậy. Tô Phàm cầm lấy một chiếc quần ngủ màu xám ở trêи sô pha, cô xỏ chân vào, sau đó đột nhiên nhảy dựng một cái, lưng quần rộng thùng thình ôm lấy vòng eo phẳng lì của cô.

Tô Phàm mở ngăn kéo ra, lấy tờ tiền giấy màu xanh biếc còn sót lại ở bên trong, đặt ở trước mặt rồi búng búng một cái – đây chính là tờ tiền cuối cùng của cô.

Không có việc gì là hạnh phúc hơn việc cầm tờ tiền cuối cùng đi mua rượu uống.

Tô Phàm cầm theo túi bia bước ra khỏi thang máy, một tay còn nắm chặt đống tiền lẻ mà cậu nhóc thu ngân đẹp trai vừa đưa cho cô. Đồng xu cùng với mấy tờ tiền giấy đã bị cô nắm đến mức nhàu nát.

Bước tới cửa, cất tiền vào trong túi, lại sờ sờ chiếc túi trống không, sau khi đứng sừng sững ở cửa ba giây đồng hồ, cô quả quyết dựa tường ngồi xuống, cúi đầu mở lon bia ở trong lồng ngực.

Một lúc sau.

“Đinh”

Cửa thang máy chậm rãi mở ra.

Mùi rượu nồng nặc truyền vào trong mũi, Tào Phó Thanh lập tức nhíu mày. Hắn cầm túi đồ ăn bước ra khỏi thang máy, bèn thấy một người phụ nữ dựa lưng vào cửa ngồi ở dưới đất, chân dài duỗi thẳng, cầm một lon bia trong tay, mái tóc dài che khuất khuôn mặt. Tuy không thể nhìn thấy gương mặt của cô, nhưng có thể trông thấy rõ người phụ nữ này đã uống say.

Tào Phó Thanh cũng không định để ý tới một con ma men, chân dài thẳng tắp lập tức bước qua, lại dừng lại ở trước mặt cô.

Không vì điều gì khác, đôi chân này chắn đường hắn, đạp thẳng vào cửa, chỉ sợ lát nữa hắn cũng không mở được cửa.

Trầm lặng vài giây, Tào Phó Thanh rũ mắt liếc nhìn người phụ nữ kia. Cô nhắm mắt lại ngủ yên, uống quá nhiều rượu dẫn đến tử vong cũng không phải là không có khả năng.

Nghĩ đến đây, hắn bước qua, sau đó nâng chân lên, dùng giày da dịch hai chân của cô ra.

Ai biết giây tiếp theo, người phụ nữ đột nhiên mở mắt, lại ngẩng đầu lên, giày da của hắn vẫn còn để ở chân của cô, không khí có chút trầm mặc.

Sững sờ nhìn chiếc giày da được lau đến sáng bóng, chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp có từ tính.

“Anh đỡ tôi với.”

Cánh tay trần xuất hiện phản ứng, cô tựa vào cánh cửa ở phía sau lưng, một tay cầm bia, lảo đảo đứng dậy, đồng thời nhấc mấy lon bia rỗng lên, tóc lắc qua lắc lại, trông không khác kẻ điên là mấy.

Mà khi Tô Phàm ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ ngạo nghễ đỏ bừng, trong ánh mắt là sự ʍôиɠ lung si dại, nhìn hắn một cách thâm tình trìu mến. Trong lúc nhất thời, Tào Phó Thanh đã quên mất việc hô hấp.

Ngay sau đó, một tiếng nấc không chút khách khí đánh gãy phần thâm tình này, hắn vội vàng trốn về phía sau, trêи khuôn mặt chứa đầy sự ghét bỏ.

Người phụ nữ trước mặt bỗng nhiên bật cười, tiếng cười dễ nghe giống như tiếng lục lạc phát ra từ cổ họng. Cô quơ quơ bình rượu trong tay, giọng nói trong veo, lười biếng truyền tới.

“Cố tình… chờ anh về. Gõ cửa nhà anh hơn mười phút cũng không thấy ai… đoán rằng có lẽ anh đã ra ngoài…”

Dứt lời, ánh mắt của cô nhìn về phía túi đồ ăn mà hắn đang xách ở tay, say khướt lảo đảo nói: “Chẳng qua tôi không nghĩ tới, anh lại là một người đàn ông nội trợ.”

Cho dù người phụ nữ này nhìn qua không có ý đồ xấu gì, nhưng cũng không phải là một người đơn giản. Tào Phó Thanh lấy chìa khóa ở trong túi ra chuẩn bị mở cửa. Hai giây trước khi hắn đóng cửa lại, cô đột nhiên nắm lấy cánh cửa, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng tựa sát vào cửa, trong mắt ẩn chứa sự khẩn cầu.

“Anh trai à! Tôi không có di động cũng không có chìa khóa… anh có thể cho tôi mượn điện thoại gọi cho thợ phá khóa được không! Cầu xinh anh… tôi mặc ít đồ như vậy, ngoài hành lang này ngoại trừ đèn điều khiển bằng giọng nói đáp lại tôi ra thì không còn người nào khác! Rất đáng sợ…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận