Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thao..

Hắn nhẫn nhịn lại ý muốn cưỡng gian cô ngay tại chỗ, đứng dậy.

“Ta đi lấy cho ngươi thuốc, đừng có mà lộn xộn!”

Người vừa đi ra ngoài, khoé miệng Tô Phàm nhếch lên một chút, quyết đoán từ mặt đất bò dậy, cơ thể trần trụi quan sát bố cục trong trong phòng rồi hướng phía ban công chạy.

Nghe được tiếng bước chân, Tào Phó Thanh xoay người lại, hắn phát hiện ra đã chậm, cô đã chạy đến bên ban công.

“Mẹ nó, ngươi làm cho ta đứng lại!!! Ngươi mẹ nó muốn làm cái gì!!”

Ban công không có vách cao, toàn bộ đều lắp thấp. Ý nghĩ đầu tiên của hắn cô chính là muốn nhảy xuống. Trinh tiết liệt nữ chính là không chịu được hắn vũ nhục, thế nhưng muốn tự sát?

Chờ khi hắn chạy tới, cô đã dẫm lên ban công bên cạnh, cơ thể trần trụi đứng ở tầng 20, gió lạnh thổi mạnh, cô chỉ cần xảy chân là ngã xuống bên dưới.

Hắn chịu kinh hách, đại não như muốn ngốc một trận, còn không có vươn tay bắt lấy cô, trơ mắt nhìn cô từ cái ban công này nhảy tới cái ban công kế bên.

“Ngươi mẹ nó rốt cuộc muốn làm cái gì?? Ngươi muốn chết có phải hay không!!!”

Tiếng hô bạo nộ đủ khiến người của cả toà nhà nghe thấy

.

Tô Phàm che lại ngực, quay đầu lại. Biểu tình phần nộ của hắn thực dữ tợn, sợ tới mức làm cô giật lùi một bước. Da đầu căng lên hướng hắn rống to:” Cho dù chết còn tốt hơn so với ở cùng phòng với ngươi!”

“Hảo, ngươi cấp lão tử chờ xem. Xem ta bắt được ngươi lại như thế nào thu thập ngươi. Ta chặt bỏ một chân của ngươi, đến lúc đó ngươi muốn chạy cũng không thể chạy!”

Tô Phàm cắn chặt răng, gió lạnh làm cơ thể phát run. Không tính toán cùng hắn trang chấp, xoay người đi vào phòng.

Trăm năm hắn không có mắng ra lời thô tục. Giờ phút này lại ở ngày hôm nay đều mắng ra tới.

Trái tim của hắn đã bao nhiêu lâu không có nhảy lên như thế , áp lực che đậy lên nội tâm đầy sợ hãi, nhảy lên dường như muốn đem hắn ép đến mức thở không nổi, hai tay đều run rẩy, quay đầu nhìn lại về phía thành thị.

Hầu kết không khỏi động , hắn liền quay trở vào phòng uống thuốc .

Tô Phàm bọc kín chăn, hạ thân truyền đến đau đớn , lại cầm lòng không đậu đem chăn bọc lại càng kín.

Không có bất ngờ gì xảy ra, hôm sau cô liền bị cảm.

Đùi nhức mỏi lợi hại hơn, đầu như muốn nổ tung ra, động cũng không dám động.

Cầm lấy điện thoại đầu giường, đã là 12 giờ trưa, điện thoại đều là tin nhắn .

Là công ty cô nộp đơn sao. Báo ngày mai cô lên nhận chức.

Trong miệng phát ra tiếng cười!

Bụng đói ăn quàng sao!

Cô chính là đã ngồi qua tù!

Đôi giày cao gót không vừa chân, càng đi càng nhức mỏi, cô nhẫn nại, đi từng bước khó khăn đến bộ phận nhân sự nhận chức.Có vị chủ quản của bộ phận nhân sự đưa cô đến làm quen với công việc, còn chưa ra khỏi phòng,đã nghênh diện được vị lãi đại.

“Chủ tịch hảo.”

Lữ Nhất chỉ tay về phía nàng:” Ta tự mình phỏng vấn nàng một lần “

Chủ quản sửng sốt một chút, lúc sau cũng hướng nàng gật đầu. Tô Phàm hơi hơi mỉm cười, nhìn về phía Lữ Nhất, trong mắt mang theo vài phần khó hiểu. Tại căn phòng bên cạnh, Lữ Nhất cúi đầu nhìn vào tư liệu của cô,một bên nói:

“Ngươi biết vì sao ta làm ngươi nhận chức không!”

“Cũng không rõ ràng, ta tưởng các ngươi quá thiếu người, bụng đói ăn quàng dùng ta!”

Liếc nhìn cô một chút, khoé miệng lại nhếch lên một cái. Hắn ngồi thẳng ngay ngắn lại, đem tư liệu phỏng vấn đẩy đến một bên:” Bụng đói ăn quàng cũng không phải, tuy rằng hồ sơ của ngươi có vết nhơ, nhưng cũng không ảnh hưởng đến buổi phỏng vấn của chúng ta. Ta xem ngươi chính là học chuyên nghiệp quản lý tài chính, trước kia có làm qua một công việc sao?”

“Có a!”

Ngón tay Tô Phàm chỉ hướng ra bên ngoài cửa sổ,hướng về phía đối diện:” Tập đoàn đối thủ của các ngươi. Ba năm trước đây, ta chính là sư chủ quản về kế hoạch tài chính”

Bình luận (0)

Để lại bình luận