Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Phàm rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, nội tâm thấp thỏm bất an cũng dần bình tĩnh.

Ngày hôm sau xuất viện, cô làm bộ cái gì cũng chưa phát sinh qua, ít nhiều nhờ cái yết hầu tạm thời không thể nói chuyện, mới tránh khỏi cái tình cảnh trầm mặc xấu hổ.

Cô liên tiếp ở văn phòng bỏ thêm ba ngày, chính là cố tình không trở về nhà. Sợ hãi cái tên hàng xóm mà quỷ, ngay cả nhà cũng không dám vào, sợ hắn từ ban công tiến vào, chỉ cần nàng về,cái kết cục liền có thể nghĩ.

Trợ lý gõ cửa vào, “Trưởng phòng, hôm nay có cái thực tập sinh lại đây, yêu cầu ngài giới thiệu một chút.”.

Tô Phàm ho khan hai tiếng, nhéo nhéo cái cổ họng, giọng nói vẫn cứ khàn khàn, “Cái thực tập sinh gì yêu cầu ta mang? Ta chưa nói muốn tuyển nhận thực tập sinh.”.

“Là thế này, mỗi năm đều sẽ có thực tập sinh yêu cầu trưởng phòng bộ môn mang đi giới thiệu, hơn nữa là tiến vào phòng chúng ta, ba tháng thực tập , phiền toái ngài.”.

Cô cũng không cự tuyệt, dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi.Không làm cô chờ lâu lắm, chẳng bao lâu trên hành lang liền truyền đến thanh âm, có trợ lý của cô cùng với thực tập sinh giới thiệu.

“Nơi này chính là văn phòng của trưởng phòng.”.

Trợ lý lên tiếng rồi tiến vào, cô giương mắt thoáng nhìn thực tập sinh. Cậu ta ăn mặc một cái hoodie ,hai vai đeo balo, hướng về phía cô nhìn.Động tác chuyển động ghế dựa hơi dừng lại.

U, này không phải là nhân viên thu ngân của cửa hàng tiện lợi dưới lầu sao.Thiếu niên ngây ngô hướng cô cười sáng lạn, lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng tinh, giọng nói rất trầm ổn.

“Ngài hảo. Trưởng phòng, ta là thực tập sinh của ngài, Hạ Hạo Nguyên,ba tháng này muốn phiền toái ngài.”.

Trợ lý đi ra ngoài, tiểu nam sinh trước mặt ngoan ngoãn ngồi đối diện với cô, đôi tay còn đặt ở trên đùi, dáng ngồi ngoan ngoãn cùng nhà trẻ giống nhau,

Tô Phàm nhìn hắn mỉm cười, hỏi, “Ngươi có phải hay không đã từng làm nhân viên thu ngân?”.

Hắn gật đầu, tóc mai theo đó run rẩy, nhìn đáng yêu, giọng nói trầm ổn cùng dung mạo này quả thực không hợp.

“Ta đã thấy tô chủ quản ngài, ngài mỗi lần tới cửa hàng tiện lợi đều mua bia, ngài còn nhớ rõ ta sao?”.

“Đương nhiên nhớ rõ, bất quá ta cho rằng ngươi là sinh viên năm nhất được nghỉ hè đi làm thêm, không nghĩ tới đã tốt nghiệp.”.

“Hắc hắc, rất nhiều người đều nói ta lớn lên trông trẻ tuổi, bất quá có thể được ngài nói, ta thực vui vẻ!”.

Cái miệng nhỏ này, thật khiến người ta xuân tâm nhộn nhạo.

“Đúng rồi chủ quản, ta tới thực tập, yêu cầu giúp ngài cái gì? Hiện tại có công việc của ta sao?”.

Ở trong ấn tượng của cô, thực tập chính là đánh tạp, đánh tạp cơ bản đều là trợ lý đi làm, không cần thiết phiền toái người khác, cô chỉ chỉ ngoài cửa.

“Ngươi đi hỏi trợ lí vừa mang ngươi vào đây ,nàng sẽ cho ngươi an bài.”.

“A tốt.”.

Hạ Hạo Nguyên cầm cặp sách đứng dậy, thoáng nhìn mấy cái bút trên bàn của cô, thật cẩn thận hỏi.

“Tô chủ quản, có thể cho ta một cái bút sao? Hôm nay ta tới ,khẩn trương quên mang theo, ta lo lắng lát nữa có yêu cầu gì đó cần kí.”.

“Có thể.”.

Cô lấy ra một cây bút màu đen đưa cho hắn, hắn cười càng sáng lạn.

“Cảm ơn ngài!”.

“Không cần khách khí.”.

Nụ cười này thật sự sức cuốn hút quá cường, cô từ đầu tới đuôi khóe miệng đều là mỉm.

Nhẹ nhàng khép lại cửa, ở địa phương không ai chú ý tới, hắn nâng cây bút trong tay lên, đặt dưới mũi ngửi ngửi, không biết ngửi thấy được cái gì, lộ ra nụ cười thỏa mãn, lại đem ba lô kéo mở ra, đem bút cất vào đó.Có một tệp tiền giấy ở trong đó , bị hắn thật cẩn thận xếp .

Đấu giá hội ngày đó, Lữ Nhất đưa tới một bộ lễ phục, cô tìm khách sạn rồi thu thập một phen, váy chữ A vàng nhạt ,lớn nhỏ chính là thích hợp, nhìn xem hai chân thon dài của mình.

Nguyên bản làn da trắng nõn bị sắc vàng nhạt sấn có vẻ càng trắng, mới vừa tắm xong, tóc dài hơi cuốn rũ trên vai.Ngồi ở mép giường, không khỏi nâng nâng chân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận