Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn tiến lên ôm eo cô, khiêng trên vai đi về phía phòng bệnh, phía sau liền nghe thấy tiếng hét của vài y tế, đầu óc cô ù đi, chỉ nghe được vài chữ.

Có máu.

Hắn đã cho ả một lần nạo thai miễn phí, tuy rằng quá trình không đẹp lắm.

“Ăn cơm.”

Đó là cơm sáng hắn đem đến, đại khái không biết cô muốn ăn gì nên đã mua đủ thứ.

Tô Phàm không dám từ chối, cầm bánh bao cắn một cái.

Vẫn là nói với hắn,” Anh đá như vậy cô ta sẽ sinh non.”

“Tôi rất lợi hại đúng không.”

“……”

“Anh………”

“Câm miệng, ngoan ngoãn ăn sáng đi!”

Cô nhai bánh bao mềm mềm rồi hà hơi, Tào Phó Thanh im lặng ngồi trên ghế nhìn cô chằm chằm.

Chờ cô ăn xong một chén cháo, buông cái hộp không xuống hỏi,” Anh tính giải quyết như thế nào đây? Lỡ cô ta sinh non thì sao?”

“Dùng tiền để giải quyết, đừng nói lời vô nghĩa nữa.”

Tô Phàm cười gượng.

Nhìn hắn không có dáng vẻ người có tiền cho lắm, chẳng lẽ hắn là đại gia ngầm.

Xem bộ dạng này của hắn, cùng lắm chỉ có thể được xem là tên trộm buôn ma túy.

Buổi chiều làm xong kiểm tra tổng quát, Tào Phó Thanh đi lấy kết quả, Tô Phàm nhìn trần phòng bệnh, tiêu thực cơm trưa trong bụng.

Chẳng được bao lâu, cửa liền có tiếng bước chân, đi ra ngoài còn không đến hai phút, nhanh như vậy?

Cô quay đầu, người ở ngay cửa lại là Lữ Nhất, cô sợ tới mức trừng lớn hai mắt.

Rốt cuộc cũng tìm thấy cô, anh gần như tìm hết cả bệnh viện, Lữ Nhất thở dài nhẹ nhõm.

“Nằm viện mà cũng không thông báo với anh một tiếng? Bệnh gì? Ai ở đây chăm sóc em vậy?”

Tô Phàm vội vàng ngồi dậy,” Anh anh anh, sao anh lại tới đây, anh có thể về được không, ngày mai tôi sẽ đi làm tiếp, anh đi mau đi!”

Mày kiếm sắc bén nhíu lại,” Sốt ruột đuổi anh đi như vậy làm gì? Ai ở đây chăm sóc em?”

Hắn đi đến đuôi giường, ngón tay thon dài cầm lấy bảng bệnh nhân liền thấy.

“Âm hộ bị rách?”

Thanh âm hắn càng ngày càng lạnh,” Ai làm?”

“Tôi làm!”

Nam nhân đá văng cửa phòng bệnh khép hờ, cầm tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe ném lên giường, đoạt lấy đồ vật trong tay Lữ Nhất, môi mỏng khẽ nhếch.

“Có vấn đề gì sao?”

Lữ Nhất mặt không cảm xúc, mắt kính che đi đôi mắt bình đạm tựa nước nhưng thật ra sớm đã sắc bén như dao, ở trên người hắn lại hung hăng quát hai hạ.

“Anh cảm thấy tôi có vấn đề gì à, anh cùng cô ấy quan hệ, là cưỡng bức cô ấy nữa đúng không? Dám cùng tôi đến Cục Cảnh Sát một chuyến không.”

“Vậy anh thì là cái quan hệ gì? Cô ấy cũng không phải tự nguyện, cũng không phải là do anh hạ thuốc để cưỡng bức cô ấy sao!”

Một tên tội phạm cưỡng gian lại mắng một tên tội phạm cưỡng gian khác, quả thực buồn cười.

“Vậy anh thử hỏi cô ấy, mối quan hệ giữa chúng tôi là gì!”

Hai người quay đầu nhìn lên giường, phát hiện nhấc chăn lên, người đã không thấy.

“Đi đâu rồi!”

Hai bên ăn ý mà hỏi nhau.

Người chuẩn bị lén lút chuồn đi, thân mình đỡ vách tường cứng đờ.

Tào Phó Thanh bước đến, đạp vào cửa, hạ thấp thanh âm, như là rơi xuống hầm băng.

“Hôm nay nơi nào cũng đừng đi! Cô chọn hắn hay là chọn tôi, một là lựa chọn, hai là tôi liền phanh thây cô!”

“….”

Tô Phàm nhìn thoáng qua bọn họ, ánh mắt mỗi người kiên định, chẳng lẽ muốn phanh thây cô, làm vậy rồi còn thao được sao?”

Hai tên đều từng cưỡng gian cô, cảm thấy cô sẽ muốn chọn 1 trong 2 người sao.

“Tôi cái gì cũng không muốn! Các người có bản lĩnh thì đến Cục Cảnh Sát tự thú đi, tôi chính là điên rồi mới chọn một tên cưỡng gian để hắn cả đời cưỡng gian tôi! Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“Tô chủ quản, lần trước chị nói sẽ mời em đi ăn giờ còn được không?”Hạ Hạo Nguyên ở cửa thăm dò, ánh mắt sáng lên hỏi.

Tô Phàm bối rối.

Sao cô không nhớ là mình có nói lời này nhỉ? Cô đã đáp ứng cậu khi nào?

Xem bộ dáng chờ mong này của cậu cũng không giống là đang nói dối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận