Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giám đốc nhân sự rụt rè cúp điện thoại, nhìn chủ tịch đứng bên cạnh hài lòng gật đầu, tảng đá lớn trong lòng cô ấy mới có thể chậm rãi buông xuống.

Còn lo lắng mình nói dối không ổn, đã làm việc ở đây 5 năm, từ trước tới nay đây là lần đầu cô ấy nghe tới tập đoàn có hoạt động quan trọng đến độ không cho nhân viên xin nghỉ.

Ngày hôm sau, cô chịu đựng đầu váng mắt hoa đến tập đoàn sớm để xin bộ phân nhân sự cho nghỉ nhưng đối phương lại vẫn như cũ thông báo không cho.

Da mặt cười đến mức cứng ngắc,” Vậy cô nói cho tôi, hôm nay là hoạt động quan trọng gì mà không thể xin nghỉ.”

Giám đốc nhân sự khó xử cắn cắn môi dưới nhưng không còn cách nào khác,” Nếu được thì cô đến xin chỉ thị của chủ tịch xem hay thư ký của ngài ấy cũng được, tôi bên này quả thật không thể cho cô nghỉ được.”

Việc tìm tro cốt của cha mẹ đối với cô rất quan trọng nhưng tiền lương của cô cũng quan trọng không kém!”

Cân nhắc lợi hại, cô chỉ có thể lên tầng trên tìm người.

Nhưng cô lại không ngờ được, chờ đợi cô chính là một cái bẫy hoàn hảo đang vẫy gọi, nhường đường muốn cô tiến vào.

Thư ký dùng sức đóng cửa lại, thân mình cô cứng đờ, cảm thấy có gì đó không ổn.

Người đàn ông ngồi ở bàn làm việc nở nụ cười dịu dàng với cô, mắt kính ngay mũi che lên tầm mắt ý cười không chạm đáy.

“Cái kia, hôm nay tôi muốn xin nghỉ phép, tôi có chuyện quan trọng cần phải làm.”

“Ồ? Chuyện quan trọng? Vậy em nói thử xem, chuyện quan trọng đó là gì?”

Nụ cười dần tắt trên khóe miệng, “Chẳng lẽ là muốn đi hẹn hò với dã nam nhân kia sao?”

Vừa dứt lời, một cánh cửa khác trong văn phòng mở ra, bên trong là phòng nghỉ, mà người từ bên trong đi ra, thế nhưng là Tào Phó Thanh.

Trái tim cô như ngừng đập, cô cuối cùng cũng biết chỗ nào không thích hợp, hai con sói trước mặt cô dường như đã bàn tính gì đó để nhắm vào con mồi là cô.

Tô Phàm xoay người muốn chạy, lại phát hiện cửa văn phòng đã bị khóa, cô nghiến răng nghiến lợi mà lôi kéo cửa, trong lòng đã sớm thăm hỏi 18 đời tổ tông vị thư ký kia.

“Muốn đi đâu nào.”

Nam nhân thanh âm lạnh lùng, nắm lấy cánh tay cô, non mịn như thể dùng lực một chút sẽ gãy.

Tào Phó Thanh quả thật dùng lực mạnh hơn, cô đau đến nước mắt lưng tròng.

“Tên đàn ông hôm qua là ai, hả? Dám ôm em, có tin tôi sẽ chặt đứt tay hắn hay không!!!”

Hắn bóp mặt khiến cô ngẩng đầu,” Lá gan đúng là càng ngày càng lớn, ai cho em mặt mũi mà còn dám đi câu dẫn nam nhân khác hả? Dám khi thường tôi! Dâm đãng còn muốn nhiều người khác đến thao!!!”

Tô Phàm khó chịu vì bị sỉ nhục, vươn tay cào lên mặt hắn.

“Cút! Ai câu dẫn nam nhân, tôi khi nào thừa nhận đối với các người có quan hệ! Không phải các người cưỡng gian tôi sao? Hiện tại là muốn liên hợp để cưỡng gian tôi đúng không!”

Tào Phó Thanh ăn đau che lại nửa khuôn mặt, khi ngước mắt lên nhìn cô, không phải là ánh mắt lạnh lùng mà ngược lại đã tràn ngập lửa giận, bóp chặt cổ cô, dùng sức đè cô ở trên cửa.

“Cho cô mặt mũi! Cô liền CMN tưởng muốn bị thao vậy lão tử sẽ thõa mãn cô! Nói, tưởng bao nhiêu nam nhân mới có thể thõa mãn cơ thể dâm đãng này, phải thay phiên luân gian mới cam tâm tình nguyện phải không!”

Lữ Nhất chạy đến bắt lấy tay hắn, tức giận trừng mắt,” Anh muốn làm gì? Buông tay!”

“A, hiện tại liền muốn làm người tốt sao? Không phải là anh cũng muốn thao cô ấy sao? Nếu đã như vậy, chúng ta liền phanh thây cô ấy thành hai nửa được rồi, đúng lúc cũng khiến cô ấy sau này không thể câu dẫn nam nhân khác, anh nghĩ sao?”

Cô ngửa cổ lên vì ngộp thở, mặt do khó chịu mà đỏ bừng, kêu cứu.

Lữ Nhất trong lòng tắc nghẽn, vô cùng khó chịu.

“Anh trước tiên buông cô ấy ra, cho cô ấy chọn một đáp án.”

Tào Phó Thanh cười nhạo, quay đầu nhìn cô, “Chọn xem!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận