Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt kia phảng phất như nói nếu cô dám không chọn tôi thì cô sẽ chết chắc.

Tô Phàm lấy dũng khí để kìm nén không mắng họ.

“Tôi đã nói rồi, tôi không chọn ai hết! Hai người các anh đều là tội phạm cưỡng gian, đầu óc tôi có bị hư mới chọn hai người.”

Giây tiếp theo, da đầu đột nhiên đau xót, cô tái nhợt thét chói tai, bắt lấy cánh tay Tào Phó Thanh.

“Cô thử nói như vậy nữa xem! Nếu cô vẫn không biết tốt xấu, có tin tôi hiện tại liền thao cô hay không! Dám lang thang đi câu dẫn nam nhân khác, xem ra hai người chúng ta cũng có thể làm cô sung sướng, nghĩ thế nào?”

Cô khó có thể tin được, Tào Phó Thanh nắm lấy cổ áo cô rồi cường ngạnh cắn mạnh môi cô, hoàn toàn không màng bên cạnh có người khác, đầu lưỡi trong miệng tùy ý điên cuồng tấn công khoang miệng cô, một câu cũng nói không nổi.”Anh CMN làm cái gì!”

Lữ Nhất nổi giận, đẩy bờ vai của hắn khiến hai người mạnh mẽ tách ra, Tào Phó Thanh như phát điên đẩy Lữ Nhất, châm chọc mỉa mai.

“Kỳ lạ thật đấy, anh ở đây giả làm người tốt làm gì? Tôi thân mật với cô ấy cũng không tới phiên anh quản, anh lấy thân phận gì? Cô ấy chọn anh sao?”

“Cô ấy cũng không có chọn anh!”

“Nếu cô ấy không chọn tôi thì sao, đừng ép tôi giết cô ấy.”

Tô Phàm che lại cổ ho khan, kinh hoảng một thân mồ hôi lạnh, quay đầu dùng sức đập cửa, hoảng sợ thất thố hướng tới bên ngoài kêu cứu.

“Mở cửa, mở cửa a!”

Bên trong chính là hai con sói với ý đồ chiếm lãnh địa, cô chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, sẽ chết mất, cô không cần.

Lữ Nhất bắt lấy cánh tay cô, kéo vào lồng ngực chính mình, nghiêm túc cúi đầu nhìn, ” Tô Phàm, em hãy chọn đi, chọn xong liền buông tha em.”

“Tôi, ai tôi cũng không cần! Các người nghĩ cũng đừng nghĩ, có bãn lĩnh thì giết tôi đi!”

Nam nhân nhướng mày khuôn mặt dữ tợn khiến cô run lên.

“Ai em cũng không muốn?”

Câu hỏi này rất có thâm ý, phảng phất như nếu cô không chọn, bọn họ sẽ liên hợp lại mà cưỡng gian cô.

“Lữ Nhất, tôi cảm thấy anh sẽ không phải là người như vậy, tôi không chọn ai cả, các người buông tôi ra, tôi muốn ra ngoài!”

Cô dùng sức thoát ra khỏi anh, nhưng trước khi cô có thể nắm lấy tay vịn cửa, Tào Phó Thanh đã nắm lấy cổ tay cô.

“Nếu em không chọn ai cả, chúng ta cũng sẽ không bỏ qua cho em, trước khi em đưa ra quyết định, mặc dù chúng tôi sẽ chia sẻ em nhưng sẽ không được xuất hiện thêm người thứ ba!”

Lữ Nhất từng câu từng chữ nói, cô nghe đến phát ngốc, thật sự muốn nhảy lầu, nhảy thành bùn lầy, sự tình cẩu huyết như vậy thế mà lại ứng lên người cô.

“Hai người các anh là muốn luân gian tôi? Thanh âm cô cơ hồ run rẩy, ” Ha, đùa giỡn gì vậy, nếu hai người thật sự dám làm, tôi liền đi báo án, buông tôi ra….. Mau thả tôi ra!”

Cô luống cuống, sợ hãi sẽ bị hai người này giải quyết ngay tại văn phòng này, cô sẽ chết, cô muốn đi ra ngoài, không muốn gặp hai người này cho dù cô có phải từ chức, cô thà giết Trình Minh rồi tử hình đi tù còn hơn là bị như này.

Bàn tay to kia lại lần nữa ấn đầu cô xuống, khuôn mặt khiến cô sợ hãi, đầu lưỡi ướt át lại lần nữa xâm nhập vào trong miệng, bóp cằm cô, làm cô không thể nào khép miệng lại được, hai tay mỗi bên bị mỗi người nắm một cái, không thể động đậy.

Quần áo trước ngực đột nhiên bị kéo xuống, trước ngực một trận lạnh lẽo, bàn tay xuyên qua lớp quần áo mà nắm lấy ngực nhũ mềm mại, dùng sức bóp chặt, cảm xúc xa lạ bỗng trào dâng từ lòng bàn chân.

Nước mắt chảy ra từ khóe mi, cô cố hết sức cũng không thể đẩy bọn họ ra, chỉ có thể ô ô nghẹn ngào, giờ khắc này cô mới biết được cái gì là tuyệt vọng chân chính.

Mắt ưng nóng rực nhìn chằm chằm mắt cô, đầu lưỡi liếm láp hàm răng cùng môi, giọng trầm thấp nói,” Anh cũng không muốn cùng người khác đến thao em, lỗi là do em quyến rũ như vậy, sớm chiều cứ đi câu dẫn nam nhân khác, không phải đều là do em sai sao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận