Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tào Phó Thanh hàm răng hung hăng mà cắn môi dưới của cô.

“Ư tôi không có, tôi không có, xin các người buông tha cho tôi, tôi không cần.”

Tiếng kêu trong tuyệt vọng đau lòng biết bao nhưng không khơi dậy được nỗi xót xa trong họ mà còn kích thích dục vọng của bọn họ hơn.

Áo sơmi đã được rút đi, cúc áo bị cởi ra, lộ ra mảng lớn da thịt trắng nõn, bàn tay nóng rực của nam nhân cầm lấy vú non mềm.

Giống như bị kích mở chốt tuyệt vọng nào đó, cô liều mạng dùng hai chân đá bọn họ, tiếng thét chói tai, Tào Phó Thanh lần nữa ngăn chặn miệng cô lại.

Không biết sức lực từ đâu, cô tránh thoát tay hắn, giơ tay tát hắn một cái, đương nhiên Lữ Nhất cũng tránh không được, bỗng nhiên bị đạp mọt phát, trên cổ liền bị cô cào đến xuất hiện 5 vết xước.

Đúng là một con mèo hoang chưa được thuần phục.

Hắn ăn đau che lại cổ, trong mắt loáng thoáng có tức giận, cô lại như con mèo nhỏ bị chấn kinh, che lại ngực chính mình, liều mạng lùi về phía sau, hai mắt hoảng sợ đầy cảnh giác nhìn bọn họ.

“Cút…….Cút ngay! Đừng chạm vào tôi, không được chạm vào tôi!”

Lữ Nhất nhíu mày, “Không nghe lời?”

Hai mắt tuyệt vọng nhìn hai tên nam nhân, cô vẫn đánh mạnh vào cửa kính, khẩn cầu người bên ngoài có thể mở cửa ra, cứu cô ra ngoài, cô sẽ chết, cô không muốn ở trong này, cứu cô, mau cứu cô!”

“Tô Phàm, không phải em nói ai em cũng không chọn sao? Kết quả như vậy là do em tạo thành, sớm một chút đưa ra lựa chọn thì không phải không có việc gì sao.”

Mắt thấy bàn tay ma quỷ đưa về phía cô, lỗ tai nhạy bén đột nhiên nghe được tiếng mở khóa.

Cô không màng tất cả mà đẩy cửa chạy ra ngoài, như được tái sinh mà hít mạnh không khí bên ngoài, thậm chí không kịp đi thang máy, che lại ngực chạy đến cầu thang bộ.

Tào Phó Thanh nhanh chóng nhấc chân đuổi theo lại đột nhiên phía trước lại có người ngăn hắn lại, bước chân cũng dừng lại.

Hạ Hạo Nguyên cũng khó có thể tin nhìn hắn.

“Chú?”

Thư ký trên mặt bị đánh một quyền ngồi xổm trong góc ôm chính mình run bần bật.

Tô Phàm trước giờ chưa bao giờ thấy tuyệt vọng như vậy, cô sợ hãi bọn họ sẽ tùy thời bắt được mình nên liền nhanh chóng chạy vào nhà, khóa lại hết cửa sổ cùng cửa lớn, cô sợ hãi phát run ngồi xổm trên sofa.Cầm điện thoại cô không biết nên gọi cho ai, ai mới có thể cứu cô đây.

Cô chỉ nghĩ muốn về lấy tro cốt của ba mẹ, cùng lắm thì giết Trịnh Minh là được, thế giới này đối cô rất nhiều ác ý, tử hình cũng xem như là một loại giải thoát.

Ngón tay ngừng lại ở nhật ký cuộc gọi ngay số của Hạ Hạo Nguyên, nhưng cô trước sau vẫn không dám ấn xuống.

‘Thùng thùng!’

Cửa bị gõ vang.

Tô Phàm ôm chính mình đột nhiên ngẩng đầu, ớn lạnh sợ hãi chạy tới lòng bàn chân, cái gì tới thì cũng tới.

Cô chuẩn bị chạy trốn đến phòng ngủ thì bỗng nhiên có tiếng động ngoài cửa.

“Chị! Chị có ở nhà không? Có thể mở cửa không?”

Hạ Hạo Nguyên?

Tô Phàm chạy tới, từ mắt mèo quan sát diễn biến bên ngoài, đích xác chỉ có mình cậu.

Thật cẩn thận mà mở khóa cửa lớn nhưng cũng chỉ mở ra một khe hở, người bên ngoài nhìn cô cười xán lạn.

“Quả nhiên là ở nhà, thấy chị đi vội vội vàng vàng như vậy, em quên mang điện thoại nên liền tới tìm chị hỏi một chút, có chuyện gì xảy ra sao?”

“Cậu, cậu làm sao biết nhà tôi ở đâu.” Cô gắt gao nắm lấy then cửa.

Hạ Hạo Nguyên chỉ chỉ phía dưới, “Em có mối quan hệ khá tốt với anh bảo an nên hắn liền trực tiếp chỉ cho em.”

Tô Phàm do dự trong chốc lát.

Ngẩng đầu hỏi, ” Cậu có thể giúp tôi một việc không?”

“Có thể nha!”

Đồng ý mà không có bất kỳ nghi ngờ

Xe dường như đi đến ngoại ô, con đường rất hẻo lánh, chung quanh hoang vắng, xe đã chạy được mấy chục phút nhưng xung quanh vẫn là rừng cây tươi tốt.

“Chị, là nơi này sao? Em cảm thấy phía trước sẽ không còn đường để đi đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận