Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh dùng ngón tay véo đầu vú sưng tấy của cô, nhẹ nhàng nhào nặn rồi cắn mạnh vào dái tai cô.

“A!”

“Hư”

Thanh âm trầm thấp mang theo cảnh cáo.

Cơ thể run rẩy của cô cứng đờ đến mức không dám nhúc nhích, cô chỉ có thể cảm giác được thân thể của cô tê dại chết lặng, cảm giác được hai ngón tay của anh đang tấn công dưới thân cô, âm thanh dâm đãng bên tai.

Nghiến răng chịu đựng mọi thứ, cơ thể cứng ngắc gục xuống trong vòng tay anh, kìm nén mọi tiếng khóc.

Chịu đựng chút, chịu đựng chút, chỉ cần tìm cách thoát ra, và tất cả sẽ kết thúc.

“Chú, bệnh của chú còn chưa hết”

Hạ Hạo Nguyên nhìn lọ thuốc của mình, hỏi:

“Tết, cháu có nhìn chú uống thuốc mỗi ngày. Đã lâu như vậy rồi mà vẫn không có tiến triển sao?”

Hắn nhìn thẳng vào phòng tắm và không đáp lại lời anh, tất nhiên anh biết trong lòng hắn đang suy nghĩ cái gì.

Hạ Hạo Nguyên cười.

“Chúng ta đều đã đồng ý, rõ ràng là ba người cùng chiếm hữu cô ấy, sao có thể một mình chú chiếm hữu cô ấy được? Chú à, chú không thể ích kỷ như vậy chỉ vì mình bị bệnh.”

“Câm miệng!”

Người bên trong đã lâu không ra ngoài, lẽ ra hắn phải biết chuyện gì sẽ xảy ra, hắn vẫn không thở được, thở không ra hơi, trong lòng càng lúc càng nặng nề.

Một lúc lâu sau, hắn ta im lặng mới hỏi:”Tại sao mày lại đi làm trong công ty của hắn”

“Bởi vì cháu không muốn tới chỗ của chú”

“Tôi đã nghĩ rằng mày sẽ là một gián điệp cho hắn”

Hạ Hạo Nguyên lộ ra nụ cười sáng ngời cười.

“Hiện tại không phải là gián điệp, mà là tình địch.”

“Vậy thì từ chức, đến gặp tôi, giúp tôi một việc.”

“Có chuyện gì vậy?”

Hắn lấy điện thoại ra, bấm vào một tấm hình rồi ném lên bàn cho anh xem.

“Thu mua lại một công ty vô dụng, gần đây đang xuống dốc. Hãy cố gắng tìm cách giải quyết. Bố mẹ mày đã nói rằng tôi sẽ cho mày một cơ hội để thử thách công việc của mày. Lần này là một cơ hội.”

Anh nhấc máy và vuốt xuống.

“Công ty An Vũ?”

Hạ Hạo Nguyên bỗng nhiên nở nụ cười.

Chú, chú thật sự rất bận. Chú không biết Trịnh Minh người lần trước bắt cóc Tô Phàm, chính là chủ công ty An Vũ sao?”

Hắn ta đột nhiên dùng ánh mắt đen láy nhìn anh, thu lại điện thoại trong tay, đọc từng chữ giới thiệu.

Cô không biết mình đã ngủ bao lâu, và khi cô ấy tỉnh dậy, đó là bị thao lộng bất tận”

Giống như một cơ thể để người ta phát tiết, dù là trong mơ hay đang tỉnh, thân thể của cô không ngừng mở ra, luôn luôn mở rộng hai đùi của mình để đáp ứng bọn họ.

Giấc mộng và hiện thực lẫn lộn, dù có ngồi dậy ăn cơm thì vẫn mỏi mệt chật vật nhắm mắt lại, tùy ý bọn họ bú, động tác trên tay vẫn không ngừng nghỉ bị người nắm lấy, di chuyển côn thịt nóng hổi quen thuộc .

Mệt mỏi quá.

Hắn thở hổn hển bên tai, lưỡi dao sắc bén dưới thân ra vào, há mồm nuốt vào, hai tay nóng như thiêu đốt.

Cô không biết tình trạng này đã kéo dài bao lâu, khắp nơi trên cơ thể xuất hiện những thương tích, dấu cắn, vết xước khắp người.

Khi tỉnh lại, cuối cùng không có ai bên cạnh, cô vừa hoạt động ngón tay một chút, đau đến chết đi sống lại.

Đôi mắt mất đi ánh sáng, nhìn vô hồn lên trần nhà.

Đã lâu không có ai tới, ngoài rèm cửa còn có ánh sáng, không biết mấy giờ rồi.

Cơ thể yếu ớt đau nhức phải cố gắng lắm mới có thể ngồi dậy, bên mắt đau đến phát khóc.

Ngay khi chân vừa chạm đất, toàn thân không còn chút sức lực, đùi co quắp, chống tay chống đất ngã xuống đất, cúi đầu nhìn vết sưng đỏ trên ngực. Kẽ răng phát ra vài tiếng nức nở.

Đau quá, đau quá.

Cô bị nhốt ở đây luân gian*, khi nào mới được ra ngoài, và cuộc sống này sẽ trôi qua bao lâu, cô không thể chịu đựng được, cô thật sự muốn chết.

Cửa mở, những người vào cửa nhìn thấy cô nằm trên đất khóc lóc, Lữ Nhất dẫn đầu bế cô đi tới bên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận