Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô ấy cũng bảo với mày vậy?”

Trong lòng đột nhiên nghĩ xảy ra chuyện chẳng lành, hắn sửng sốt một giây, sau đó xoay người nhanh chóng chạy ra ngoài.

Bọn họ lao đến căn hộ càng nhanh càng tốt, và quả nhiên, suy đoán của họ đã đúng.

Không có ai ở đó, trên giường cũng không có độ ấm.

“Mẹ nó!”

Tào Phó Thanh hung hăng mà đá tới cửa, khung cửa rung chuyển khiến người ta run sợ.

“Người đâu! Cô ấy dụ chúng ta đi là muốn đi đến nơi nào!”

Chính là tín nhiệm cô quá nhiều! Chờ đến khi bắt trở về, nhất định sẽ dạy dỗ cô ấy thật tốt, xem cô còn có dũng khí chạy đi nữa không!!

” cô ấy dụ chúng ta đi, có phải là một mình đi tìm Trịnh Minh không?”

Lữ Nhất nghĩ đến, đột nhiên cảm thấy rất có khả năng.

“Có lẽ hắn căn bản chưa từng xuất viện.”

Tào Phó Thanh lấy điện thoại di động ra liên lạc với người phụ trách bệnh viện rồi sải bước ra ngoài.

Nhưng một lúc sau, có một tin nhắn cho hắn.

“Đúng là hôm nay Trịnh Minh không xuất viện, thời điểm kiểm tra phòng sáng nay hắn vẫn còn ở đó”

Đáng chết, quả thật là bị chơi!

Hắn đóng sập cửa lại, phụ lái và cửa sau đồng thời mở ra, có hai người bước vào.

“Cút xuống đi!”

Lữ Nhất tự nhiên thắt dây an toàn.

“Xem anh muốn tìm cô ấy trước hay là đuổi chúng tôi xuống trước.”

“Con mẹ nó……”

Trong mắt mang theo hận ý, chiếc xe bay nhanh rồi đột nhiên thay đổi phương hướng , tiếng ma sát đinh tai nhức óc vang vọng thật lâu trong ga ra dưới lòng đất.

Trên đường đến gần bệnh viện, bốn năm chiếc xe cảnh sát đột nhiên xuất hiện hai bên đường, sự ức chế trong lòng hắn càng lúc càng mạnh, hắn luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Sau khi cúp điện thoại, Tô Phàm khẽ mỉm cười với Trịnh Minh bị dọa nằm liệt trước mặt.

Con dao sắc bén trong tay đặc biệt bắt mắt, người nằm trên mặt đất mặc áo bệnh nhân mỏng manh lui tới bước lui, lắc đầu nguầy nguậy.

“Đừng, tôi thật không có giết cha mẹ cô, tôi, tôi, chỉ là tống cô vào tù giam, cũng không có đẩy cô vào chỗ chết!”

“Thật sao? Vậy tại sao anh lại tống tôi vào tù?”

Cô sải bước tiến lên, quỳ xuống dùng mũi dao nâng cằm hắn lên, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi, run rẩy nhìn người phụ nữ như ma quỷ trước mặt.

“Không phải anh rút vốn từ công ty bọn họ, ép bọn họ tuyệt vọng tự sát, sợ tôi trả thù, cho nên trước khi giết, để cho tôi mang danh mưu sát rồi tống vô tù hả?”

Mũi dao chạm vào làn da đầy râu của anh ta, Trịnh Minh sợ đến mức không dám thở mạnh.

“Thực xin lỗi. . . Thực xin lỗi, tôi lúc đó không có tiền gánh, không nghĩ tới bọn họ tự sát, thực xin lỗi, thực xin lỗi!”

“A, anh không nghĩ tới à? Thế thì ai đã lấy tiền của bố mẹ tôi khi dự án phá sản! Chẳng phải anh sao!!”

Cô rống to một tiếng, hai mắt tựa hồ đỏ như máu, lửa giận bừng bừng.

“Tôi sai rồi! Cô muốn cái gì tôi đều cho cô, cô muốn bao nhiêu cũng cho cô!! Tôi tuy rằng không có tập đoàn nhưng tôi có tiền, cô muốn nhiều ít tôi đều cho cô”

“Tôi muốn anh chết!”

Con ngươi của cô hiện ra đầy tơ máu, cô giơ con dao trong tay lên và đâm anh ta không thương tiếc, không chút do dự vào lúc này.

Trịnh Minh thống khổ há to miệng, thần sắc dữ tợn trừng lớn hai mắt, mồ hôi như hạt đậu theo gương mặt chảy xuống, hàm răng run lên, đổ mồ hôi ròng ròng.

Đau đớn kêu cứu không ra một tia thanh âm, trước ngực máu lan tràn ra áo bệnh nhân màu xanh.

Tô Phàm chậm rãi nở nụ cười, càng cười càng lớn tiếng, nước mắt rớt càng ngày càng nhiều.

“Đi xuống xin lỗi bọn họ đi!”

Khi ba người đến nơi, đã thấy rất đông cảnh sát tràn vào phòng, cô tiều tụy đứng giữa, mái tóc dài buông xõa trên vai, cổ tay bị còng bằng chiếc còng lạnh lẽo, bên chân là vết máu màu đỏ.

Cô chậm rãi quay đầu nhìn lại đây, lộ ra nụ cười hạnh phúc hiếm thấy, chưa từng có một tia hi vọng sống, giống như cô đã giải thoát được hết thảy, khuôn mặt tái nhợt cùng làn gió có thể biến mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận