Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô khóc nức nở trong hoảng sợ.

“Cậu không thể làm như vậy .”

“Tại sao tôi không thể làm như vậy, dù sao chị cũng sẽ chết , sớm đáng chết, bị chúng tôi thao chết chả tốt, thời gian tốt đẹp không thể lãng phí, hiện tại bắt đầu đi.”

Hắn vừa nói, một bên cởi bỏ quần, ý cười nhàn nhạt hiện lên ở khóe miệng.

“Một ngày thao không chết thì hai ngày , một năm thao không chết vậy hai năm, 5 năm, mười năm, chị cả đời ở trong cái phòng này để chúng tôi thao, sinh cho chúng ta thật nhiều thật nhiều con, chị thậm chí cả đời này cũng không cần bước ra khỏi phòng cũng có thể hưởng thụ hạnh phúc gia đình.”

Cô kinh hãi trừng lớn hai mắt, liều mạng giãy giụa hai chân.

“Tôi không muốn, tôi không muốn!”

Nước mắt cô càng ngày càng nhiều, cô nhìn hai người bên cạnh cầu cứu, cô liều mạng lắc đầu: “Tôi không muốn! A, tôi không muốn! Buông tôi ra, Các người thả tôi ra, thả tôi ra!”

Phản ứng duy nhất dành cho cô là sự im lặng thờ ơ, tâm trạng của cô cuối cùng cũng thay đổi, cô khóc lóc vật vã cay đắng, không ngừng kêu cứu giữa Lữ Nhất và Tào Phó Thanh.

“Cứu cứu tôi, tôi không cần, buông tha tôi aa a, cầu xin các người…… Tôi không cần aa!”

Cô đã nghĩ đến hình ảnh đó , bị coi như một con chó cái chỉ có thể sinh con, bị thao ngày đêm, sống không bằng chết, không thấy ánh mặt trời.

Hạ Hạo Nguyên đã cởi quần đè đùi cô, bên trong âm hộ khô đến mức anh không thể di chuyển dù chỉ một chút, anh đẩy đầu dương vật vào đó từng chút một, hoàn toàn phớt lờ tiếng hét đau tê tâm phế liệt của cô, xâm nhập cưỡng gian, cô bị hai người đè xuống và tùy ý tiến vào.

Ép buộc phải phục tùng, cho dù cô có giãy giụa thế nào, nghênh đón tuyệt vọng đều là như thế, nước trong ống truyền dịch đang từng giọt rơi xuống, với tốc độ cực nhanh, giống như cơn đau của cô, lan ra toàn thân, chất lỏng trong mạch máu phân tán đi các dinh dưỡng, đều trở thành nỗi thống khổ bị bức hiếp không thể chết.

Suốt một tuần liền, căn phòng luôn tràn ngập những âm thanh rên rỉ kêu khóc của cô, cùng với tiếng cưỡng bức tình dục , những vết hằn trên người cô dần nhiều lên, sưng đỏ đến bầm tím, mu bàn tay chi chít lỗ kim tiêm truyền dịch, sáng sớm lại là một mũi tiêm, nghênh đón cô sẽ là một ngày tình ái mới.

Cô đã cố gắng tự tử bằng cách đập đầu vào tường nhưng thứ mà cô nhận lại được là cả căn phòng được bọc trong những chiếc đệm êm ái.

Tô Phàm yếu ớt quỳ xuống giường, muốn chết cũng không chết được, Tào Phó Thanh ở phía sau va chạm vào dưới thân sưng đỏ của cô, côn thịt nhanh chóng thọc vào rút ra ở trong tiểu huyệt của cô, mang tới dâm thủy dơ bẩn nhiễm ướt đệm.

Bỗng nhiên, hắn nắm lấy tóc cô , đột nhiên quay đầu, bị áp cái đó vào gương mặt, buộc cô phải há miệng, côn thịt to lớn đầy dâm thủy đâm vào cổ họng cô, sau hai lần thọc vào, tinh dịch rót đi vào, thậm chí còn chưa kịp nuốt đã bắn thẳng vào thực quản của cô.

Hắn nheo lại đôi mắt, cúi đầu tới hỏi

“Tinh dịch ăn ngon sao? Tốt hơn uống nước phải không?”

Cô không uống nước, vì vậy phương pháp này được sử dụng để khiến cô uống tinh dịch.

Một giây tiếp theo, khi sắp nghẹt thở, hắn rút cặc ra, buông tóc cô ra, nặng nề ngã xuống tấm đệm mềm.

Dưới thân bị thao không khép được chân, thẫn thờ nhìn xuống sàn nhà và ho, cả người cô như một cái xác không hồn, không kêu một tiếng cũng không la hét.

Lữ Nhất lật người cô lại, để cô nằm sấp xuống , khéo léo nhào nặn bầu ngực cô, mân mê đầu vú, cố gắng tạo cho cô cảm giác.

Giọng nói phía trên truyền đến một tia uy hiếp.

“Còn không muốn ăn cơm sao?”

Tô Phàm mỏi mệt nhắm mắt lại.

Nghênh đón, là hắn thuận lợi cắm vào, hung hăng đâm vào cửa tử cung.

“Ừm……”

Thống khổ ngẩng cổ, hoàn toàn không có sức lực phản kháng.

Tào Phó Thanh quay mặt đi, cười xấu xa hỏi: “Có khát không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận