Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu dừng lại cho tôi…” Lời nói chưa nói hết, cánh tay đột nhiên bị hắn túm, toàn bộ thân thể ngã vào trong lòng ngực hắn, Nguyên Bác thuận tay liền ôm eo cô, ngón tay siết chặt, cố ý ở trên eo mềm mại của cô làm xằng làm bậy.

“Chị thân mình thật mềm , cũng thơm quá, trách không được thật nhiều nam nhân đều mê luyến chị, thường xuyên tới mua quần áo, đều là các nam nhân thôi!”

Tần Tiêu có chút tức giận, không tránh thoát khỏi tay hắn, ngẩng đầu mắt hạnh mượt mà trừng mắt hắn, nam sinh so với cô còn cao hơn nửa cái đầu, giờ phút này muốn bóp chết cô, sức lực cách xa chênh lệch, cô ngửi được một tia nguy hiểm.

“Buông ra cho tôi, nếu cậu không buông tôi sẽ tức giận!!”

“Bộ dáng chị tức giận thật đáng yêu, tôi rất thích”

Hắn giống như là bị câu hồn, híp mắt cúi đầu, ghé vào trên cổ cô không ngừng ngửi, hô hấp ấm áp phun lên làn da non nớt, Tần Tiêu không nhịn xuống nuốt một chút nước miếng.

“Cậu buông ra cho tôi mau!!!”

Cô nâng giày cao gót lên dùng sức dẫm xuống mu bàn chân hắn, thế nhưng lần này hắn né tránh.

Nguyên Bác đem cô ôm vào trong lòng ngực, thuận thế để cô ở phía sau trên tường, hắn che đậy thân thể cô kín mít, híp cặp mắt hồ ly, liếm liếm môi, dụ hoặc nói.

“Chị, có người gửi ảnh chụp cho tôi, không bằng chị đoán xem đó là gì? Đoán được, có bất ngờ nha!”

Trong phút chốc cô liền hiểu ra, hoảng sợ nhìn hắn.

Hắn ấn cổ tay hai tay cô, để ở trên mặt tường, vươn chân, uốn lượn đi phía trước, đầu gối đỉnh ở giữa hai chân cô, chậm rãi hướng lên trên chậm rãi dời đi, ở trước sau đùi cô cọ xát lên, phía dưới cô chỉ ăn mặc một cái váy ngắn, quần lót bị quần vải dệt mềm mại cọ xát, hạ thân mẫn cảm co chặt một cái.Động tác ái muội như thế, Tần Tiêu sao lại không biết gia hỏa này trong đầu suy nghĩ gì!

Thật đáng buồn chính là lúc cô ở nhà Tư Trì An còn lưu lại dâm thủy, quần mỏng thấu, hắn nháy mắt cảm giác được, tươi cười lộ ra vẻ chỉnh tề, kinh ngạc cảm thán.

“Chị, so với tưởng tượng của tôi còn dâm hơn nha”

“Cậu tự nói bậy gì đó…buông tôi ra!!”

Trong nháy mắt sắc mặt cô đỏ lên, không biết là tức giận hay xấu hổ, nước mắt trong mắt tựa sương mù mênh mông mắng xấu hổ và giận dữ trừng mắt hắn.

“Tôi rất thích chị, thật là, quá xinh đẹp.” Nguyên Bác si mê vuốt ve mặt cô.

Động tác quyết đoán nhanh nhẹn, một bàn tay dễ như trở bàn tay mà nắm hai cổ tay cô, ôm eo cô, xoay ngược thân mình cô lại để ở trên tường, từ phía sau ngăn chặn cô.

Tư thế này làm cô có cảm giác không ổn, khủng hoảnh kêu ra tiếng:

“Nguyên Bác! Cậu đang làm gì, buông tôi ra, cút đi!! Cậu không thể làm vậy đối với tôi”

“Chị cảm nhận được sao?”

Hắn càn rỡ dùng đồ vật ngạnh lên dưới đũng quần hạ thân, đi cọ mông cô, dương vật cứng rắn đỉnh cô khó chịu, có thể đoán được đồ vật kia lớn như thế nào, không ngừng cọ xát qua lại.

“Chị, bức ảnh kia thật sự là quá tao, là ai thao chị? Tinh dịch đầy mặt, thích ăn tinh sao? Tôi đây cho chị ăn, được không, chị có thể ăn xong đi chứ?”

Cô kinh hoảng thất thố nhanh khóc

“Ô mẹ nó, cút cho tôi, buông tôi ra a!”

Nguyên Bác có mắt không tròng mặc kệ cô kêu to, tiếp tục dùng hạ thân đi đỉnh cô, khát vọng cắm vào, dáng người hoàn mỹ như vậy, phía dưới cũng nhất định sẽ rất thoải mái.

Hắn ghé vào đầu vai cô hít sâu một ngụm, tham lam liếm làn da cô

“Chị Tần Tiêu, cho tôi cắm được không?”

Cô trong lòng đã sớm thăm hỏi mười tám đời tổ tông hắn một lần, sợ hãi ở chỗ này bị hắn cưỡng gian, nhưng cẩn thận tưởng tượng, hắn hẳn là không cái lá gan này mới đúng, nơi này chính là địa bàn của cô, nếu thật sự dám cưỡng gian cô, cô dến quầy thu ngân cầm dao nhỏ chém hắn là được.

“Cậu con mẹ nó cút cho tôi, cút cho lão nương!!”

Nguyên Bác bị tiếng hô của cô làm cho hoảng sợ, hơn nữa cờ lớn đột nhiên bị đẩy ra, hắn theo bản năng buông lỏng sức lực, bị cô tìm ra sơ hở, dùng khuỷu tay đánh tới mặt hắn, trực tiếp bị đánh ngã xuống đất.”Đau…aaa”

Hắn bụm mặt ngồi ở trên mặt đất, Tần Tiêu kéo chặt quần áo nhìn đến Lục Phong đã trở lại, vội vàng bước nhanh dẫm lên giày cao gót trốn đến phía sau hắn.

“Ô hắn khi dễ tôi Lục Phong! Báo thù cho tôi, mẹ nó đánh hắn!”

Đầu ngón tay ngọc ngà túm lấy góc áo hắn, dùng sức trở nên trắng, Lục Phong kinh ngạc nhíu mày, nhìn thoáng qua người ngồi dưới đất.

“Xác định không phải chị bắt nạt hắn?”

” tôi đánh trả có được không! Cái tên này không biết xấu hổ quấy rối tình dục tôi”

Trong phút chốc sắc mặt của hắn lạnh xuống dưới.

Nguyên Bác nghiêng ngả lảo đảo từ trên mặt đất đứng lên, che lại mặt ủy khuất khóc lóc

” chị dựa vào cái gì mà vu hãm tôi! Rõ ràng là chị…. là chị câu dẫn tôi, tôi chỉ là cùng chị đùa vui một chút, chị cứ như vậy đánh tôi, ô ô thật quá đáng, Lục Phong cậu xem chị ta kìa”

Tần Tiêu khó có thể tin chỉ vào chính mình

” cậu, cậu dám nói bà đây vu hãm cậu, có tin tôi trực tiếp đuổi cậu ra khỏi cửa hàng không?”

Nguyên Bác không nói, bực mình buồn hừ một tiếng.

Lục Phong đi qua đi, túm cô áo sau Nguyên Bác

” cậu lại đây cho tôi!”

“Bắt hắn đi giống như gà mái xách hạt kê”

Tần Tiêu thở hồng hộc ngồi vào một bên trên sô pha, tên nhãi ranh đáng chết này quả nhiên chỉ có thể Lục Phong trị được hắn.

Chẳng được bao lâu, hắn liền ra tới, sắc mặt có chút kém cỏi.

Tần Tiêu đang suy xét có nên sa thải tên nhóc này không, có lần đầu tiên khẳng định sẽ có lần thứ hai, về sau như vậy, không chừng cô không dám tới tiệm, nhưng đây chính là cửa hàng của cô!

Suy nghĩ nửa ngày, vẫn là quyết định sa thải hắn.

Đi đến kho hàng tìm văn kiện công trạng gần đây nhất của hắn, tính một chút xem hắn có bao nhiêu tiền lương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận