Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô a Tần Tiêu!Mẹ kiếp, đồ khốn nạn! Nhổ ra cho lão nương”

Tiền Nhiều bóp chặt cổ cô, khóc lớn đi bẻ miệng cô.

Rầm một tiếng.

Tần Tiêu há mồm cho cô ấy xem, buông tay nói, “Không có.”

Lập tức xem ánh mắt của cô ấy liền thay đổi, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng, ngồi xổm xuống cúi người khóc.

“Đồ ngốc, tôi là đồ ! Con đường phú quý của tôi đã bị cậu ăn mất, hy vọng gả vào gia đình giàu có không còn huhu, huhu”

Cuối cùng cô cũng thở phào nhẹ nhõm, ném vở trong tay xuống, ngồi xổm xuống an ủi cô ấy.

“Không sao đâu, mình ăn phú bà của cậu thì bây giờ mình là phú , chờ mình có tiền nhất định sẽ bao dưỡng cậu, bảo đảm cậu cả đời này không lo ăn uống”

“Mẹ nó, cậu chết cho lão nương”

Tiền Nhiều bò dậy bóp chặt cổ cô đè xuống đất, nghiến răng không thở nổi, tức giận cực kì.

Tần Tiêu thật bị bóp cổ thở không nổi, cô gái này sức lực thật lớn, năm đó một đám người đội bóng rổ đều không phải là đối thủ của cô ấy, chỉ sợ hôm nay cô chết dưới tay nó.

Cô hít thở không nổi nên không dám xem thường nữa, dùng một hơi cuối cùng, gian nan nói cho cô ấy.

“Giết người phạm pháp…”

Tiền Nhiều vừa khóc vừa buông lỏng khịt mũi, ” không được gả vào một gia đình giàu có, có gì khác biệt với án tử hình! ”

Tần Tiêu đỏ mặt ho khan một tiếng, trên nước da trắng nõn hiện lên một dấu tay đáng sợ.

Cô ấy ôm chân cô khóc, Tần Tiêu có chút nhìn không được, biết đây là sách của cô, không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ, vô tình đánh trúng và cùng cô tham dự bữa tiệc giàu có.

“Chị em tốt à, không cần thiết, cậu chính là hào môn, còn gả cho hào môn làm cái gì, chờ mình có tiền, tuyệt đối cho cậu làm tiểu bạch kiểm* của mình.

“Ồ đúng là mặt hơi hồng” Cô vuốt tóc cô ấy, ánh mắt đầy trìu mến nói.

Tiền Nhiều ngẩng đầu trừng mắt với cô.

“Tôi đây mặc kệ, cậu muốn cùng tôi đi dự tiệc, tôi đã hỏi thăm, hôm nay sẽ có rất nhiều người giàu có xuất hiện, tất cả đều nói chuyện làm ăn. .Trang điểm cho tôi thục nữ đứng đắn một chút”

Cô khinh thường hừ một tiếng, thấy cô đang tức giận, Tần Tiêu vội vàng cười lễ phép giơ ngón tay cái lên.

“Không thành vấn đề chị em tốt, giao cho mình làm cho cậu, ! Bảo đảm khiến cậu vẻ vang tiến vào hào môn”

Chỉ có Tiền Nhiều mới làm ra hành động ngu xuẩn như vậy đi ghi số điện thoại của những tên nhà giàu đó vào một cuốn sổ.Nếu cô thông minh thêm một chút, cô sẽ chọn ghi lại nó trên điện thoại di động của mình, thời buổi này làm gì còn ai vẫn sử dụng một cuốn sổ, cho dù mất nó cô cũng chẳng cảm thấy hối tiếc.

Nhưng Tần Tiêu thật sự không ngờ rằng cuốn sổ đó thực sự là của cô, cô đang nghĩ ai lại ngu ngốc như vậy viết nó vào sổ.

Người ta nói đó là một bữa tiệc, nhưng nó chỉ là một cuộc đấu giá, và cô ấy không có hứng thú gì cả.

Để không cướp mất nổi bật của Tiền Nhiều, Tần Tiêu ngồi ở hàng ghế cuối cùng, ngay khi người phụ nữ ngồi vào chỗ, cô ấy bắt đầu trò chuyện với người phụ nữ giàu có bên cạnh, Tiền Nhiều rất hoạt ngôn, chỉ một lúc sau có thể chọc cười người phụ nữ kia, đôi mắt quyến rũ mị hoặc cười lên.

Tần Tiêu mặc một chiếc váy đen, trốn trong bóng tối không thèm để ý, không tìm được ai ở đó, trong cuộc đấu giá bên trên không mua được gì, vì vậy cô nhìn xuống tờ rơi quảng cáo.

Đồ sứ, tranh nổi tiếng, đồ cổ đều là đồ cũ kỹ, liệu những người trẻ giàu có thực sự đến đây mua những thứ như vậy?

Càng nghĩ, cô càng cảm thấy không đáng tin cậy, cô lặng lẽ đóng sách hướng dẫn lại, đột nhiên phát hiện trước mặt có một đôi giày da màu đen, nhìn dọc theo đôi chân đó.

“Aa..”

Tần Tiếu rùng mình co rụt lại, ánh mắt mở to thành quả hạnh đào.

“Tôi đáng sợ như vậy sao?” Giọng nói trầm thấp, có âm sắc từ tính quá mức của Tư Trì An, khiến một số người xung quanh không khỏi ngoái đầu nhìn.

Anh ta ăn mặc giản dị, với quần jean rộng thùng thình và áo vàng dệt kim hở cổ, rõ ràng không phải đến đây để làm việc.

“Anh, cũng tham gia đấu giá?”

Anh ậm ừ rồi tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, “Tôi muốn mua một thứ trong buổi đấu giá hôm nay.”

Nghĩ đến đồ cổ trong sách hướng dẫn vừa rồi, cô nghi hoặc hỏi: “Là đồ sứ sao?”

“Đúng vậy.”

Thực sự có những người trẻ tuổi giàu có, có thể làm một điều như vậy.

“Tại sao em lại ở đây?” Anh hỏi một cách hùng hồn.

Tần Tiêu nhất thời không bịa ra lý do, ấp úng nói thật, “Đến, đến tham gia cùng bạn”

“Bạn gì? Nam hay nữ.”

Lời vừa nói đến miệng, cô chợt nghẹn lại, không phải vì cái gì khác mà là do bàn tay của anh, anh kéo váy cô lên rất dứt khoát khiến cô bất ngờ, trong tiềm thức muốn nắm lấy tay anh.

“Tư Trì An…”

Cô sợ hãi quay lại nhìn anh, người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt cảnh cáo, di chuyển lòng bàn tay to lớn của anh vào giữa hai chân cô.

“Nam hay nữ?”

“Nữ, là nữ, anh bỏ tay ra ngoài được không?”

Cô khẽ cầu xin, nắm chặt lấy chiếc váy trên người, lòng bàn tay chạm vào giữa hai chân, chọc ngón tay giữa vào mép quần, kéo một góc rồi dễ dàng đút vào âm đạo.

Đầu ngón tay cọ lên cọ xuống, không đến vài giây liền chảy ra nước, Tư Trì An trong mắt hàm chứa cảm xúc không rõ.

“Dâm đãng ”

Tần Tiêu cảm thấy xấu hổ cúi đầu, nắm chặt lấy váy trên đầu gối, ngón tay đút vào càng lúc càng sâu, khiến cô không nhịn được mà dang rộng hai chân để anh tiến vào sâu hơn.

Rõ ràng cô cũng không muốn làm điều này, nhưng cô không thể kiểm soát cơ thể của mình.

“Hình như muốn rồi, phía dưới có ngứa không?”

Tư Trì An biết rõ còn cố hỏi, thưởng thức bộ dáng thẹn thùng của cô, thứ giữa đũng quần anh đã cứng lên rồi.

Trên sân khấu đột nhiên vang lên tiếng búa khiến cả người cô run lên, kẹp ngón tay anh càng siết chặt hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận