Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bụng đau quá, đau quá… Thật sự quá đau, Lâm Tư Dương, tôi đau quá a.”

Bộ dạng đó không thể giả vờ được, bộ dạng đau đớn như vậy khiến hắn toàn thân run lên, trực tiếp rút côn thịt ra.

“Em sao vậy Tiêu Tiêu….Đừng dọa anh, anh, anh mới chỉ thao em hai lần, bụng đau ở chỗ nào? ”

Hắn nói với giọng run run, hắn hốt hoảng nhấc bổng cô lên, đưa tay run rẩy vuốt ve chiếc bụng phẳng lì của cô.

Tần Tiêu không nhịn được kêu lên, lắc đầu, gắt gao túm lấy quần áo trên ngực hắn.

“Tôi thật sự rất đau, đưa tôi đi bệnh viện đi, đau quá!”

Hắn không quan tâm đến những chuyện khác, ngay cả lau vết máu cũng không kịp, liền kéo quần lên, ôm cô chạy lên lầu.

“Bây giờ đi, bây giờ đi, thực xin lỗi Tiêu Tiêu , anh thật sự chỉ là quá tức giận muốn thao em, anh cũng không phải thật sự muốn thao chết em, em đừng xảy ra chuyện gì! ”

“Giúp tôi với, đau quá, cứu tôi với… ôi, cứu tôi với!”

Lâm Tư Dương điên cuồng lái xe về phía trước, Tần Tiêu sắc mặt trắng bệch ngã gục ở bên ghế phụ, ôm bụng hơi thở thoi thóp , môi hé ra rồi khép lại khô khốc, phát ra những tiếng rên nhỏ đau đớn.

Bộ dạng bây giờ của hắn giống hệt như lúc ở bên cô đang trong kỳ kinh nguyệt, Lâm Tư Dương lần đầu tiên trải qua săn sóc một người phụ nữ , thần thái hoảng loạn thất thố, giống y như bây giờ.

Thật ra cô biết tại sao mình lại đau bụng, chỉ là đau bụng do ăn đồ cay uống nước mận chua lạnh mà thôi, hiện tại phản ứng của anh thật khiến cô kinh ngạc ngoài ý muốn.

Cô cứ nghĩ rằng anh vẫn sẽ thao cô đến chết và không quan tâm đến cô.

Trên đường đi đến phòng cấp cứu, Lâm Tư Dương giống như một kẻ ngốc, khóc lóc cầu xin cô không sao, cô không bị bệnh nan y, kẻ điên này thật mất mặt.

Kết quả đúng như cô nghĩ, viêm dạ dày cấp tính, cô phải nhập viện trị liệu , Lâm Tư Dương chạy khắp nơi làm thủ tục nhập viện cho cô, bác sĩ hỏi cô máu trong miệng đến từ đâu, trên mặt có vết tát đánh rõ ràng, hắn sợ hãi thế nhưng vẫn luôn ở cùng bác sĩ xin lỗi.

Căn bản không giống kẻ điên kia chút nào, quả thực là kẻ nhân mô cẩu dạng*.

*Nhân mô cẩu dạng: mặt chó thân người/ thân chó mặt người, chỉ những người trông lịch sự nghiêm túc nhưng thật ra đang âm mưu suy tính gì đó. Hay là bên ngoài mang hình dáng con người nhưng bên trong tư cách/ tính tình/phẩm chất thấp kém.

Tần Tiêu nằm ở trên giường truyền dịch, hơi thở thoi thóp không muốn động đậy, hắn đột nhiên đẩy cửa mà vào, trong tay cầm một đống xấp phiếu thanh toán, cùng với đồ ăn nhẹ và đồ uống, vẫn luôn vội vã từ vừa nãy đến bây giờ, thở hồng hộc cái trán ra tầng mồ hôi.

“Truyền dịch đã đỡ hơn chưa? Còn đau chỗ nào không bảo bối ? Thực xin lỗi bảo bối, anh không nên mạnh tay như vậy, anh xin lỗi.”

Tên ngốc này, viêm dạ dày cấp tính có khỏi được không?

Tần Tiêu nhắm mắt làm bộ không thoải mái:

“Câm miệng , đừng nói nữa, anh phiền quá.”

Giọng nói vừa rơi xuống đã không còn âm thanh nữa.

Sự bình yên này giống như sự bình yên trước cơn bão.

Tần Tiêu lặng lẽ mở xem một mắt, thấy hắn cúi đầu bất đắc dĩ, trong lòng đầy tự trách, trước kia hai người đã cãi nhau, hắn cũng cúi đầu nhận lỗi, đáng thương vô cùng, không biết có phải giả vờ hay không.

Lúc hắn không nổi điên, vẫn là rất đáng yêu.

Tần Tiêu bị âm thanh của điện thoại di động đánh thức, Lâm Tư Dương ngủ ở bên cạnh giường bệnh, hiện tại đã là 8 giờ tối, cô buồn ngủ muốn chết.

Cô loay hoay lấy điện thoại di động trong túi ra, Tư Trì An hỏi cô đang ở đâu, không có gì bất ngờ xảy ra thì hắn chắc chắn muốn cô qua chỗ hắn.

Tần Tiêu chụp ảnh truyền dịch của mình cho hắn xem, kèm theo biểu tượng cảm xúc đang khóc và dòng chữ.

Chủ nhân, dạ dày của tôi đau quá .

Sau khi thành công chiếm được tâm tình của người đàn ông, vài giây sau hắn đột nhiên gọi điện thoại , Tần Tiêu vội vàng cắt đứt.

Nhìn thoáng qua người đàn ông đang ngủ say, cô hít một hơi thật sâu.

【Tống Chiêu: Tại sao không nghe điện thoại? 】

[Chủ nhân, thật bất tiện. 】

【Tống Chiêu: Bệnh viện nào? Tôi sẽ quay về vào ngày mai. 】

Tần Tiêu xấu hổ gõ một đoạn văn: [Không sao đâu chủ nhân, tôi xuất viện liền tìm anh! 】

Lâm Tư Dương đột nhiên cựa quậy, phát ra một tiếng kêu rên muốn tỉnh lại, cô nhanh chóng tắt điện thoại, giấu dưới gối, còn chưa kịp xem Tư Trì An gửi cô cái gì.

Quả nhiên hắn tỉnh lại, giả vờ dụi mắt:

“Bảo bối tỉnh rồi à? Có đói bụng không? Anh đi mua đồ ăn cho em.”

Cô chột dạ bĩu môi gật đầu.

“Có hơi đói, tôi muốn ăn cháo kê”

“Được, anh sẽ đi mua”

Lâm Tư Dương đẩy ghế ra, đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài, hắn lại quay đầu nhìn cô.

Vừa giống như cảnh cáo, vừa giống như phát hiện ra chuyện gì đó.

““Trong phòng bệnh có máy theo dõi ”

Tần Tiêu nghe không hiểu nói:

“Tôi, tôi sẽ không chạy trốn.”

“Tốt nhất là như vậy ”

Kỳ thật, lúc cô tỉnh dậy, hắn đã tỉnh lại, tiếng gõ phím vui vẻ đến mức hắn gần như không kiềm chế được mà muốn bóp cổ cô.

Nếu như không phải cô bị bệnh, hắn đã sớm đã ở chỗ này dạy dỗ cô, tốt nhất đừng để hắn bắt phải nhược điểm gì, nếu không lần sau cũng sẽ không buông tha như vậy.

Tần Tiêu không thể ở dưới mí mắt hắn làm càn, ở bệnh viện cô ngoan ngoãn làm người bạn gái, được hắn đút ăn từng ngụm, hắn cười thực vui vẻ, nếu không có vết sẹo do đánh nhau trên mặt thì hắn sẽ không đến mức dữ tợn như vậy.

“Tần Tiêu, ta đã hẹn hò được mấy tháng rồi, em dành chút thời gian dẫn anh đến gặp bố mẹ em và bàn chuyện kết hôn nhé”

Cô cả người ứa ra mồ hôi lạnh.

Kết hôn? Cùng hắn? Chẳng phải sau này cô sẽ bị bạo hành trong nhà mỗi ngày sao, cô nhất định phải có bệnh tâm thần mới kết hôn được với hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận