Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không, không cần gấp như vậy. Cha mẹ tôi thường ít gặp người khác, họ rất bận.”

Lâm Tư Dương khóe miệng hiện lên một nụ cười cứng ngắc, chiếc, chiếc thìa đưa vào miệng cô đã tăng sức lực hơn nhiều.

“Không sao đâu, anh có thể chờ được, nếu không em có thể cho anh số điện thoại của bố mẹ em, anh sẽ nói chuyện với bọn họ”

Tần Tiêu không dám lên tiếng, ánh mắt kháng cự, ủy khuất nhìn anh.

Thấy bộ dạng làm bộ làm tịch của cô, Lâm Tư Dương run rẩy nắm chặt cái bát nhựa trong tay, trong cổ họng không khỏi phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp.

“Tần Tiêu, em giả vờ yêu tôi cũng phải yêu tôi, em còn dám tìm cớ, tôi bóp chết em!!”

Cốc cốc.

Có tiếng gõ cửa phòng bệnh, Tần Tiêu vẻ mặt sợ hãi, còn chưa bình tĩnh lại. Khi cô nhìn thấy cửa mở ra và người bước vào là Tư Trì An, đầu óc cô đột nhiên sụp đổ.

Anh ta cao lớn, mặc áo khoác đen, trông đặc biệt uy nghiêm, vẻ mặt nghiêm túc và cau mày nhìn chằm chằm vào người bên cạnh cô, xác nhận người đàn ông này chính là bạn trai cũ của cô, Lâm Tư Dương, anh đã tốn rất nhiều công sức để điều tra hắn ta.

Giờ phút này Tư Trì An lạnh nhạt đứng ở nơi đó, mắt vào khoảng cách giữa hai người.

“Em nói với tôi ở trong bệnh viện rất khốn khổ, nhưng tôi thấy em rất thích thú với việc đó. Em đang nối lại mối quan hệ cũ à?” Giọng điệu của hắn không giấu được sự mỉa mai.

Lâm Tư Dương đặt bát trong tay xuống, đứng dậy hùng hổ dọa người nói.

“Con mẹ nó, mày là ai?”

“Tôi nói tôi đã ngủ với cô ấy, cậu nghĩ tôi sẽ là ai?”

Đầu óc của hắn đột nhiên nổi giận, quay đầu nhìn vẻ mặt sợ hãi của Tần Tiêu, điều này càng khẳng định sự nghi ngờ của hắn.

“Cái đồ tiện nhân này!! Mày đã lên giường với bao nhiêu người đàn ông rồi? Tao sẽ giết mày, đồ đĩ điếm!”

“A a!”

Tần Tiêu vẫn là chậm một bước, ôm lấy đầu cô, tát vào mặt cô một cái, cô đau đớn hét lên, cuộn tròn trên chiếc giường bệnh chật hẹp cầu xin sự thương xót.

Tư Trì An hai ba bước chạy tới, nắm lấy cổ áo Lâm Tư Dương, tức giận đấm vào mặt hắn, đánh nhau nhiều năm sao có thể chịu được tức giận như vậy, giây tiếp theo liền bắt đầu đánh trả.

“Tao thấy mày chán sống rồi!! Đó là người phụ nữ của ông đây, mày dám thao cô ấy, tao giết chết mày!!”

Nắm đấm cách mặt hắn vài centimet, đột nhiên bị anh nắm lấy. Tư Trì An ánh mắt lạnh lùng, khinh thường cười nói.

“Cái loại hỗn tạp như cậu, cũng xứng cùng tôi đánh nhau ?”

Cánh tay bỗng nhiên bị vặn, Lâm Tư Dương thống khổ kêu lên , buộc phải vặn vẹo người, người đàn ông đá vào khuỷu chân hắn, dùng lực mạnh ép quỳ xuống.

Cả đời này hắn chưa bao giờ chịu sỉ nhục như vậy, khi quỳ xuống trước mặt người đàn ông, Lâm Tư Dương tức giận đến mức có thể chửi bới đủ loại thô tục.

“Ông đây hẹn hò với cô ta ba tháng trước, cơ thể của cô ta đã sớm bị tao thao hỏng!! Giày rách như vậy mà mày cũng muốn, toàn thân đều bị tao thao đến chảy máu, mày nhai đồ ăn của tao sẽ ghê tởm đến chết!!”

Tư Trì An bóp chặt cổ hắn, ấn mạnh mặt hắn vào tường để ngăn chặn những lời nói ghê tởm của hắn.

Quay đầu nhìn Tần Tiêu, cô ôm mặt run rẩy khóc, mái tóc dài che đi khuôn mặt sưng tấy đỏ bừng, cô không ngừng co rúm lại vì sợ hãi, thậm chí anh còn nhìn cô với vẻ mặt chán ghét.

Tư Trì An buông Lâm Tư Dương ra, nhấc chăn bế cô lên, xoay người rời đi, người đàn ông dưới đất loạng choạng đứng dậy đuổi theo cô.

“Bỏ người xuống cho tao, con mẹ nó để người lại cho tao, tiện nhân xem tao giết chết mày!!”

Anh quay người dùng chân dài đá vào giữa bụng Lâm Tư Dương, ngã xuống đất không thở được, há miệng nhìn chằm chằm vào cửa, vẻ mặt hung dữ.

“Chết tiệt… con khốn, chờ tao giết mày!”

Tần Tiêu không được anh đưa về nhà, anh tựa hồ có chút nóng nảy mở phòng, nhưng vẫn không thoát khỏi một cái tát từ anh.

Tần Tiêu không được hắn đưa về nhà, hắn tựa hồ có chút nóng nảy mở phòng, nhưng vẫn không thoát khỏi một cái tát từ hắn.

Tần Tiêu bị tát ngã xuống đất, không khóc được nữa, giọng khàn khàn không phát ra được âm thanh nào, cô quỳ xuống bò về phía hắn, mặc váy, đầu gối mòn mỏi, cô tiếp tục lôi kéo quần hắn cầu xin với giọng khó nghe.

“Thực xin lỗi chủ nhân, thật sự xin lỗi ..… Lần sau sẽ không lừa ngài, ô ô thực xin lỗi.”

“A!” Hắn thật sự không nghĩ tới.

“Tôi thế nhưng bị cô xoay vòng vòng, ba tháng trước hẹn hò với hắn lại nói dối trước mặt tôi? Cô rất giỏi, có thể nói dối mặt không đổi sắc như vậy, bên ngoài thì gửi tin nhắn tán tỉnh tôi, sau lưng thì đi dụ dỗ những người đàn ông khác, nói cho tôi biết cô một chân đạp mấy thuyền?”

Cô khụt khịt ôm lấy chân hắn không nói lời nào.

Người đàn ông kéo tóc cô ra sau, hai bên khuôn mặt sưng tấy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nheo lại, bộ dáng chật vật không cam lòng, còn ánh mắt hắn thì đầy phiền chán.

“Hắn nói đúng, cô chỉ là một chiếc giày rách, động phía dưới bị cắm hỏng rồi. Tại sao lúc trước tôi lại thao cô, lên giường với cô chứ? Tần Tiêu, cô có cảm thấy mình ghê tởm hay không?”

Nước mắt cô không ngừng rơi, chảy thành dòng.

“Đừng ghét bỏ tôi..m Chủ nhân, cầu xin ngài, đừng không cần tôi, ô ô tôi không thích hắn, là hắn ép buộc tôi. Tôi phải nhập viện vì hắn thao, tôi sợ hãi a, đừng không cần tôi.”

Tư Trì An buông tóc cô ra, thờ ơ lạnh nhạt.

“Tần Tiêu, những gì trong miệng cô nói tôi còn có thể tin sao?”

Rầm!!

Cánh cửa trước mặt bị đóng mạnh, để lại một cơn gió thổi bay tóc quanh tai, cô nhắm mắt lại, không khí xung quanh im lặng đến chết người.

Người đàn ông này thật sự nguyện ý rời đi, hiện tại là cơ hội tốt để thao cô, vậy tại sao anh ta lại tức giận đến mức không muốn thao cô?

Bình luận (0)

Để lại bình luận