Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm…”

Nghe tiếng rên rỉ của Phùng Vạn Linh, Du Hủy Mân sốt ruột: “Cậu còn do dự gì nữa, cứ quyết định vậy đi!”

Nói rồi, Du Hủy Mân đỡ Phùng Vạn Linh đi theo Kiều Chinh, bước vào phòng khám.

Cửa phòng khám đóng lại, Kiều Tây cũng bồn chồn, lo lắng. Hắn đi qua, đi lại trước cửa, khiến anh y tá trông cửa cũng phải nhíu mày.

“Cậu Kiều, nếu cậu lo lắng quá thì ra ngoài dạo chơi một lát đi, cứ đi qua, đi lại thế này, tôi hoa cả mắt.”

Phòng khám vẫn phải làm ăn, Kiều Tây biết mình hơi thái quá. Dù ba hắn có háo sắc đến đâu cũng không thể nào làm bậy ngay trong phòng khám.

Nghĩ vậy, Kiều Tây nói với anh y tá: “Vậy tôi ra ngoài đi dạo, lát nữa hai cô ấy xong thì gọi cho tôi nhé.”

Nhưng không ngờ, Kiều Tây vừa ra ngoài chưa được bao lâu, anh y tá đã khóa cửa, treo biển “Hôm nay nghỉ”. Làm việc với Kiều Chinh lâu như vậy, anh ta thừa hiểu hắn ta đưa hai cô gái nhỏ vào làm gì.

Hơn nữa, hôm nay lại là hai người, chắc chắn là sẽ có phần của anh ta.

Anh y tá pha hai cốc nước, một cốc đưa cho Du Hủy Mân, cốc còn lại định đưa cho Phùng Vạn Linh, nhưng cô đang đau bụng, nên anh ta cũng thôi.

Vừa vào phòng khám, Phùng Vạn Linh đã bị Kiều Chinh yêu cầu cởi quần để khám.

Cô gái nhỏ ngây thơ có chút ngại ngùng, nhưng thấy Du Hủy Mân không phản ứng gì, cô liền ngoan ngoãn cởi quần.

Cô không biết rằng, trong đầu Du Hủy Mân chẳng có chút kiến thức nào về giới tính, nên cô cũng chẳng thấy hành động này có gì là sai trái.

Chiếc quần lót ren trắng mỏng manh bị Kiều Chinh kéo xuống thấp, gần như có thể nhìn thấy cả vùng kín lẫn lông mu của cô.

“Tôi ấn vào bụng, chỗ nào đau thì nói cho tôi biết.”

Kiều Chinh vừa nói vừa ấn vào bụng cô, khi ấn đến vùng bụng dưới, cô khẽ rên lên một tiếng.

“Ưm… Bác sĩ ơi… Chính là chỗ này…”

Giọng nói yếu ớt, mềm mại nghe thật đáng thương. Nghĩ đến cảnh cô bé rên rỉ trên giường, Kiều Chinh không khỏi rạo rực, cặc hắn giật giật.

“Cháu lần cuối có kinh nguyệt là khi nào?” Kiều Chinh vừa hỏi vừa tự nhiên kéo tuột quần lót của cô xuống, trước ánh mắt hoảng hốt của cô, hắn bình tĩnh tách hai môi lồn ra, quan sát bên trong.

Phùng Vạn Linh hoảng sợ vô cùng, cô vừa cố gắng nhớ lại, vừa nhìn sang Du Hủy Mân cầu cứu. Lúc này, Du Hủy Mân đã uống cốc nước mà anh y tá đưa, đầu óc choáng váng, chẳng thể cho cô lời khuyên nào.

Chắc là khám bình thường thôi. Phùng Vạn Linh tự an ủi mình, rồi nói với Kiều Chinh: “Hình… Hình như là… Ưm… Hơn hai mươi ngày trước ạ.”

“Có thể là sắp đến kì kinh nguyệt. Cháu uống thuốc giảm đau trước đi, tôi xem thử những bộ phận khác có biểu hiện gì bất thường không.”

Kiều Chinh ra hiệu cho anh y tá. Anh ta lập tức mang thuốc giảm đau và nước đến cho Phùng Vạn Linh.

Không chút nghi ngờ, Phùng Vạn Linh uống thuốc.

Cô lại nằm xuống giường, Kiều Chinh vén áo cô lên, trước sự ngạc nhiên của cô, hắn đẩy áo ngực lên cao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận