Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy Giản Anh rên rỉ dâm đãng dưới thân người khác, đến lượt mình thì chỉ biết cắn chặt răng không cho phát ra tiếng, Lục Lâm Nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, ánh mắt càng thêm hung dữ, anh cắn mạnh một cái, để lại dấu răng trên quầng vú cô.

“Đau… A Nhiên…” Giản Anh khó hiểu nhìn xuống Lục Lâm Nhiên, nhưng hàng mi rủ xuống che đi biểu cảm của anh.

“Còn muốn bôi thuốc không?” Im lặng một lúc, Lục Lâm Nhiên hỏi.

“Muốn… Muốn.”

“Gác chân lên đây.” Lục Lâm Nhiên nhướng mày, chậm rãi bôi thuốc mỡ lên tay, giọng điệu không cho phép phản bác, như thể muốn tự tay làm.

Giản Anh còn muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của Lục Lâm Nhiên dọa sợ, cô miễn cưỡng nhấc một chân lên, bắp chân ướt nhẹp còn dính nước, gác lên thành bồn tắm, một tay vịn lấy vai Lục Lâm Nhiên cho khỏi ngã, nhưng lại sợ anh không vui nên chỉ dám vịn hờ, mắt không rời khỏi mặt anh.

Lục Lâm Nhiên nhíu mày, Giản Anh như con nai con giật mình, vội vàng rụt tay lại.

Lục Lâm Nhiên vẫn im lặng, nhưng anh đưa tay kéo tay cô đặt lên vai mình. Giản Anh thụ sủng nhược kinh, không dám nói gì, cũng không dám nhìn Lục Lâm Nhiên bôi thuốc cho mình, chỉ biết nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu anh.

Thuốc mỡ lạnh buốt vừa chạm vào lồn, Giản Anh đã rụt người lại, tay đặt trên vai Lục Lâm Nhiên cũng theo đó mà rụt về. Lục Lâm Nhiên “chậc” một tiếng, thầm nghĩ tính cách tiểu thư này của cô chẳng khác gì hồi bé, chỉ một chút lạnh cũng không chịu được, không biết trên giường cô làm sao chịu đựng được những trò chơi kịch liệt kia.

Anh không biết rằng, thân thể trước mặt anh đã nghiện sex rồi.

Anh bất lực, tiến lại gần hơn một chút để cô vịn cho vững, ánh mắt liếc sang bắp chân đang run rẩy của cô, anh ngẩng đầu nhìn biểu cảm trên mặt Giản Anh.

“Chân… Chân em… Chuột rút… Hu hu…”

Chịu đựng áp lực to lớn, Giản Anh vừa khóc vừa nói, lại lớn gan hơn một chút: “Tại… Tại anh!!”

Lục Lâm Nhiên lúc này chỉ muốn hỏi chấm.

Nhưng cô gái nhỏ trước mặt nước mắt lưng tròng, hàng mi dài run rẩy, miệng chu chu như sắp òa khóc.

Anh là người không chịu nổi nhất khi nhìn thấy Giản Anh khóc, hồi bé đã bị cô lừa biết bao nhiêu đồ ăn vặt chỉ vì bộ dạng sắp khóc đến nơi này, giờ đây, sau bao nhiêu năm, cô vẫn y như vậy.

“Để anh xoa bóp cho.” Giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng động tác đã dịu dàng hơn rất nhiều. Anh đặt tuýp thuốc xuống, bế Giản Anh ngồi lên bồn rửa mặt, đôi chân cô buông thõng, tạo thành một đường cong đáng yêu.

Lục Lâm Nhiên bất đắc dĩ quỳ một chân xuống, vụng về xoa bóp bắp chân cho cô.

Đợi đến khi Giản Anh nói hết đau, anh mới chống đầu gối đang tê cứng đứng dậy, thở nhẹ vào cổ cô.

Cô đúng là tiểu yêu tinh, chuyên gây rắc rối cho anh.

Lúc này, một người ngồi, một người đứng, hai người gần như kề sát vào nhau, không biết là do ai động lòng trước, Lục Lâm Nhiên nghiêng đầu, cắn nhẹ vào dái tai trắng nõn còn đọng nước của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận