Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngoại trừ ngày bọn họ ký vào đơn ly hôn, bất luận xảy ra chuyện gì, Khương Dạng đều dịu dàng thanh lịch như vậy, thanh tú xinh đẹp như một nàng công chúa.

Hạ Tây Chấp đứng tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm

Anh còn chưa uống trà sữa nhưng đầu lưỡi đã nếm trước được vị ngọt, khó chịu áp lưỡi vào thành trong khoang miệng.

——

Chó con siêu ngoan ngoãn ~

Ngọt, quá ngọt rồi.

Nam sinh đột nhiên cảm thấy sống lưng ớn lạnh, giật mình, thậm chí quên nói chào tạm biệt với Khương Dạng.

Không có thứ nào nào có thể khiến Hạ Tây Chấp vừa lòng.

Nhưng anh lại nghe thấy…

Hạ Tây Chấp vừa uống một ngụm trà sữa trân châu, thiếu chút nữa thì phun ra ngoài.

Khương Dạng luôn dịu dàng an ủi cô ấy, mỉm cười lắc đầu nói: “Không sao đâu, anh ấy ngồi một lát rồi sẽ rời đi thôi. ”

Một góc của chiếc nạng xẹt ngang qua mặt anh, để lại một vết máu dưới mắt phải đến vị trí sống mũi.

Anh nhíu chặt mày, mới miễn cưỡng nuốt xuống.

Giống như một thiếu niên làm chuyện sai.

Nhưng mà anh cũng nhìn ra, lúc Khương Dạng đẩy cửa rời đi cũng không liếc mắt nhìn về phía anh.

Nhưng mùi vị béo ngậy ngọt ngào vẫn còn đọng lại trong miệng, chỉ có thể nhìn ly trà sữa, ngồi thẫn thờ trong quán trà sữa hồng phấn không thuận mắt.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, đôi mắt của anh nói không chừng sẽ phế đi.

“Nếu A Dạng xảy ra chuyện gì, sau này mày cũng đừng vào cái nhà này nữa!”

Hôm nay Hạ Tây Chấp xuất hiện ở đây là có nguyên nhân.

Muốn tìm một người trong thành phố này, đối với Hạ Tây Chấp mà nói không phải là việc khó.

Vài giờ trước, tại nhà họ Hạ

Bảo vệ cửa lười biếng, cây xanh rất kém, bãi đậu xe hỗn loạn, tầng dưới không có kiểm soát ra vào, lên tầng không có thang máy…

Editor: Nana + Beta: Linh

Ông nội Hạ nay 80 tuổi thân thể vẫn khỏe mạnh như trước, nhìn Hạ Tây Chấp bước vào cửa một mình, trung khí mười phần chất vấn: “Sao chỉ có một mình cháu đến đây vậy, A Dạng đâu rồi? ”

Thằng nhóc thối đó có ý đồ bất chính!

Hạ Tây Chấp không thèm để ý vết thương trên mặt, mà chỉ nghe ông nội Hạ tức giận mắng mỏ.

“Chúng cháu đã ly hôn rồi ạ.”

Hạ Tây Chấp bình tĩnh trả lời, nhưng mà thứ lao về phía anh là chiếc nạng do ông nội Hạ dùng hết sức lực toàn thân ném tới.

Căn hộ duy nhất mà Khương Dạng thuê nằm trong một khu chung cư cũ.

Anh nghiêng đầu nhưng vẫn không né được.

Một góc của chiếc nạng xẹt ngang qua mặt anh, để lại một vết máu dưới mắt phải đến vị trí sống mũi.

Nhưng Hạ Tây Chấp ngồi một chỗ rất lâu, trà sữa trân châu trong tay không uống ngụm thứ hai.

Khương Dạng cởi tạp dề xuống, xách theo một ly trà sữa lúc nãy đã làm xong, mở cửa đi ra khỏi cửa hàng.

……

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, đôi mắt của anh nói không chừng sẽ phế đi.

“Chúng cháu đã ly hôn rồi ạ.”

Một người sống lớn như vậy đi theo phía sau cô, người đàn ông cũng không dùng kỹ năng theo dõi gì, cô đương nhiên là biết

Hạ Tây Chấp không thèm để ý vết thương trên mặt, mà chỉ nghe ông nội Hạ tức giận mắng mỏ.

Khương Dạng được cưng chiều mà lớn lên, làm sao có thể ở sống chỗ này chứ?!

Hôm nay Hạ Tây Chấp xuất hiện ở đây là có nguyên nhân.

Lúc này anh mới biết, thì ra Khương Dạng không nói cho ông nội Hạ biết chuyện ly hôn của họ.

Mỗi cuối tuần cô đều đến nhà họ Hạ chơi, nấu cơm cho ông nội Hạ, nói chuyện với ông nội Hạ, đi dạo với ông nội Hạ.

Cho đến khi Khương Dạng tan làm.

Lúc ông nội Hạ biết rằng bọn họ đã ly hôn được một tháng, trong thời gian đó thậm chí còn không liên lạc một lần

Lúc ông nội Hạ biết rằng bọn họ đã ly hôn được một tháng, trong thời gian đó thậm chí còn không liên lạc một lần

Anh nghiêng đầu nhưng vẫn không né được.

Hạ Tây Chấp nghe động tĩnh trong quán trà sữa, nghe thấy cô gái mặt tròn kia gọi cô là “Khương Khương”, sau đó thì thầm nói xấu anh.

Ông cụ tức giận đùng đùng, thiếu chút nữa trực tiếp đuổi Hạ Tây Chấp ra khỏi nhà.

Hạ Tây Chấp vừa uống một ngụm trà sữa trân châu, thiếu chút nữa thì phun ra ngoài.

“Khương Khương, chúng ta thật sự không cần báo cảnh sát sao? Hoặc thông báo cho ông chủ của chị để ông chủ xử lý ha? ”

“Mày đúng là thằng nhóc khốn khiếp! Thế mà mày lại để A Dạng một mình! ”

Ông nội Hạ nay 80 tuổi thân thể vẫn khỏe mạnh như trước, nhìn Hạ Tây Chấp bước vào cửa một mình, trung khí mười phần chất vấn: “Sao chỉ có một mình cháu đến đây vậy, A Dạng đâu rồi? ”

“Lão già họ Khương đã ra đi 2 năm rồi, bên cạnh A Dạng ngay cả một người nhà cũng không có! Mày dám bỏ mặc con bé một mình, để con bé đi như vậy hả?! ”

Khương Dạng đã thay dép lê xong, một tay nắm lấy tay nắm cửa, một tay cầm chìa khoá, với một biểu cảm bình tĩnh trên khuôn mặt thanh tú và mềm mại, cô lặng lẽ nhìn Hạ Tây Chấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận