Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong giọng nói trong sáng, không có một chút khách sáo nào, cũng không có bao nhiêu áy náy, ngược lại tràn đầy quen thuộc.

Có vẻ như cậu đã chắc chắn rằng Khương Dạng sẽ tha thứ cho cậu vì đã làm như vậy.

“Không… Không, tớ không sợ”

Khương Dạng giật mình.

Suy nghĩ của cô không theo kịp tiết tấu thiếu niên đột nhập này, vô luận là vẻ mặt hay là phản ứng, đều có vẻ ngơ ngác. Khiến cô vốn thanh lịch và tinh tế, thoạt nhìn càng thêm hoạt bát, cũng tăng thêm một chút đáng yêu

Nhưng trong lúc hoảng loạn, cô vẫn nói thật.

Cô cũng không sự sợ thiếu niên đột nhiên xuất hiện này, thậm chí còn quen thuộc với cậu

Cậu ấy là một người hàng xóm sống bên cạnh, là vua của đám trẻ con trong toàn bộ đại viện, bất kể là trai hay gái, tất cả đều sẵn sàng chơi cùng cậu.

Cho dù có đôi khi cậu tức giận, kéo dài mặt, nhưng vẫn có một đám nhóc con đi theo sau mông cậu, dùng ánh mắt sùng bái nhìn cậu

Khương Dạng đã nghe rất nhiều chuyện về cậu ấy.

Ông ngoại nói, cháu trai của ông già họ Hạ, cũng thô lỗ vô lễ như ông nội, là một người ngang ngược.

Giáo viên nói, rõ ràng cậu là một đứa trẻ rất thông minh, vậy tại sao cậu không muốn dành tâm trí của mình cho việc học.

Bạn cùng lớp nói, đại ca trường chúng ta đánh nhau với mấy tên lớn hơn ở trường bên cạnh! Cậu ấy một mình đấu lại hơn mười mấy tên, đem bọn họ đánh ngã hết!

Mấy lời kiểu này, Khương Dạng đã nghe quá nhiều

Ngoài ra còn có bản kiểm điểm của cậu, một bức ảnh học sinh được dán trên bảng thông báo của trường.

Cô còn biết, thiếu niên này đã đánh nhau với một nhóm thanh niên xã hội vào ba đêm trước, thậm chí còn đánh nhau đến mức đầu chảy máu, phải nằm trong bệnh viện cả ngày một đêm mới được phép xuất viện, về nhà để hồi phục sức khỏe.

Đến nay trên đầu thiếu niên còn quấn miếng gạc y tế màu trắng thật dày, trên người cậu mang theo mùi cồn khử trùng

Cũng bởi vì lần này thiếu niên bị thương nặng nên đám nhóc trong khu cũng không tìm cậu cùng chơi bóng chuyền nữa.

……

Những chuyện này, Khương Dạng biết tất cả.

Rõ ràng là quen thuộc như vậy.

Nhưng thời gian ở đây dài như vậy, cô lại chưa từng nói chuyện với thiếu niên này, thậm chí chưa bao giờ đứng đối mặt chung một chỗ.

Cậu ấy cao quá…

Mới mười tám tuổi, đã vượt qua một mét tám rồi

Mà tính cách của cậu…

Có phải thật không?

Thiếu niên trong trí nhớ của Khương Dạng là một chàng trai mới lớn, tính cách bạo lực, vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo, khinh thường nói chuyện.

So với người trước mắt, sảng khoái nhiệt tình, toàn thân tràn đầy luồng khí nóng rực hơn cả ánh mặt trời mùa hè.

Khương Dạng ngẩn người.

Khi cô bừng tỉnh hoàn hồn, khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên đột nhiên phóng to trước mắt cô

Thiếu niên không biết từ lúc nào đứng trước mặt Khương Dạng, hơi cúi đầu, mái tóc đen trước trán rũ xuống, cả người đều kề sát vào trước mặt Khương Dạng.

Họ dựa vào rất gần.

Khương Dạng gần như có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương, còn có tiếng tim đập gần như không thể kiểm soát trong ngực cô.

Thình thịch, thình thịch

Khương Dạng bị dọa đến mức không dám nhúc nhích, trợn to hai mắt, trong đồng tử rõ ràng phản chiếu bóng dáng đối phương.

“Cậu…”

“Đã bốn giờ rồi, cậu không đánh đàn sao?”

Thiếu niên hơi cau mày, đột nhiên hỏi ngược lại.

Khương Dạng bị cậu nhắc nhở như vậy, mới phát hiện đã hơn bốn giờ.

Chính xác hơn mà nói là 4:05.

Thời gian thiếu niên bước vào phòng này mới có ba phút

Nói cách khác, lúc Khương Dạng đứng ngây người bên cạnh cửa sổ, cũng đã bỏ lỡ 4 giờ luyện tập đàn piano.

Chẳng lẽ cậu ấy…

Một ý nghĩ không thể tưởng tượng nổi hiện lên trong đầu Khương Dạng.

Cô đang muốn phủ nhận, lại nghe được tiếng thiếu niên lẩm bẩm.

“Tôi nhớ cậu chỉ nghỉ ngơi 10 phút, mỗi ngày đúng 4 giờ sẽ đánh đàn.”

“Nhưng hôm nay đã đến 4h05 phút rồi, tôi vẫn không nghe thấy tiếng đàn.”

“Tôi còn tưởng rằng cậu có chuyện gì, cho nên đến đây xem một chút.”

Cái gọi là “đến đây” của thiếu niên là trèo từ mái hiên nhà mình đến mái hiên nhà Khương Dạng.

Khương Dạng lại kinh ngạc.

Cô không ngờ suy đoán khó tin trong lòng mình lại là thật. Càng không ngờ thiếu niên lại nói thẳng thắn như vậy

Làm sao cậu biết rõ ràng như vậy?

Chẳng lẽ mỗi ngày cậu đều để ý thời gian cô luyện tập đánh đàn sao?

Cậu ấy…Cậu còn biết gì nữa?

Khương Dạng không dám suy nghĩ kỹ.

Cô hoảng hốt bối rối, khẩn trương đi về phía ghế đàn bên cạnh cây đàn piano.

“Tớ… Tớ lập tức bắt đầu đánh đàn ngay…”

“Đợi một chút.”

Thiếu niên đột nhiên kéo cổ tay Khương Dạng lại, nhiệt độ lòng bàn tay nóng bỏng áp lên làn da mát lạnh của cô.

Khương Dạng bị nóng một chút.

Thiếu niên nhún vai, thờ ơ nói.

“Cậu đánh đàn đã giỏi lắm rồi, lười biếng một lúc cũng không sao đâu.”

Ngay sau đó.

Sắc mặt thiếu niên trầm xuống.

Cậu lại một lần nữa tiến gần trước mặt Khương Dạng, vẻ mặt biến thành bộ dáng quen thuộc trong trí nhớ của Khương Dạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận