Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngang ngược, bướng bỉnh, lạnh lùng, còn có một tia thù địch của thiếu niên.

“Chỗ này của cậu… Tại sao cậu lại đỏ lên vậy? ”

“Ai ức hiếp cậu thế?”

“Cậu đang khóc à?”

Ngay cả giọng nói của thiếu niên cũng trở nên trầm hơn rất nhiều, nhìn không ra vẻ uể oải cùng thoải mái vừa rồi.

Cậu vừa nói, dùng tay kia sờ vào khuôn mặt Khương Dạng.

Những ngón tay thô ráp dụi mạnh qua khóe mắt cô.

Đuôi mắt Khương Dạng đỏ lên, thật lâu vẫn chưa tiêu tan.

Thiếu niên như muốn xóa đi vết đỏ ửng này, ngón tay có chút dùng sức.

Khương Dạng chỉ cảm thấy trên da thịt hơi ngứa, cùng với nhiệt độ nóng rát dưới da không thể kiểm soát được.

Cô muốn lắc đầu, giống như mỗi lần trả lời ông ngoại, nói rằng cô không sao

Nhưng nhìn ánh mắt lo lắng của thiếu niên, bờ môi Khương Dạng mấp máy mấy lần, cũng không thể phát ra âm thanh nào.

Thiếu niên trầm mặc, kiên nhẫn lại cố chấp chờ cô trả lời.

Khương Dạng chậm rãi mở miệng, “Tớ chỉ… Chỉ là tâm trạng không tốt mà thôi. ”

Bắt đầu từ khi cô nói ra những lời này, trong lòng cô dường như có một khoảng trống mở ra.

Ánh mặt trời ấm áp từ trên người thiếu niên tỏa ra, nhẹ nhàng tràn vào theo khe nứt.

“Tâm trạng không tốt….. Thì ra là như vậy à… Chuyện này dễ giải quyết thôi…”

Thiếu niên sau khi nghe được câu trả lời của Khương Dạng, thở ra một hơi thật dài, như trút được nỗi lòng bấy lâu nay vẫn còn treo lơ lửng, đôi lông mày cau có buông ra, khóe miệng lại nhếch lên.

“Cậu ở chỗ này chờ tôi một lát.”

Thiếu niên để lại một câu cho Khương Dạng, đột nhiên trèo ra khỏi cửa sổ một lần nữa.

Khương Dạng dừng lại, vội vội vàng vàng chạy đến bên cửa sổ, nghiêng người ra ngoài để xem tình hình.

Lần này, cô đã thấy rõ ràng.

Thiếu niên bám vào ống nước bên ngoài vách tường bò, sau đó hai chân đạp một cái, nhảy trở lại ban công nhà bên cạnh.

Thân thủ của cậu rất tốt, liên tiếp một động tác được thực hiện rất thuần thục.

Khương Dạng vẫn còn khiếp sợ.

Vài phút sau.

Thiếu niên lại dựa theo con đường tương tự, bò trở lại từ phòng bên cạnh

Khương Dạng đã sớm lui về phía sau, nhường vị trí bên cạnh cửa sổ để thuận tiện cho thiếu niên có thể lập tức nhảy vào.

Thiếu niên một lần nữa trở về, vẫn là vẻ mặt tươi cười.

Đôi mắt của cậu rất đen, đang lấp lánh nhìn cô.

Và đưa một cái gì đó trước mặt cô.

“À—— cho cậu đấy.”

Đó là một ly trà sữa trân châu.

Được đóng gói trong ly nhựa trong suốt, có những hạt trân châu đen đọng dưới đáy, bên trong đầy ắp trà sữa màu nâu nhạt.

“Cảm ơn.”

Khương Dạng nhận lấy trà sữa trân châu dưới ánh mắt nóng rực của thiếu niên, cũng ở trong ánh mắt chờ đợi của cậu, cắm ống hút vào, nhẹ nhàng hút một ngụm.

Trà sữa rất ngọt.

Rất ngọt rất ngon, một ngụm ngọt ngào đến tận cổ họng.

Mẹ Khương Dạng quản lý cô rất nghiêm khắc, từ nhỏ đã không cho phép cô ăn nhiều đồ ngọt nên khẩu vị của cô rất thanh đạm, căn bản không ăn được thứ ngọt ngào như vậy.

Trong tay cô cầm trà sữa trân châu rất ngọt, không biết phải làm sao bây giờ

Thiếu niên đứng ở một bên, háo hức hỏi.

“Ngọt không?”

“Ừm, rất ngọt.”

“Có người nói với tôi, khi tâm trạng không tốt, uống một chút đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng người ta cảm thấy vui vẻ. Bây giờ cậu có thấy vui hơn không?”

“Rất vui”

Khương Tương nói xong ngước mắt lên, đúng như ước nguyện cô nhìn thấy khóe miệng thiếu niên nhếch lên, còn có đôi mắt hơi cong nữa.

Cô thực sự, rất hạnh phúc.

Thiếu niên dùng một ly trà sữa trân châu ngọt đổi lấy được vị trí cách một mét nghe Khương Dạng đánh đàn.

“Cái phòng bên cạnh khoảng cách xa như vậy, nếu không phải lỗ tai tôi tốt, cũng không nghe được nữa, lần này cuối cùng cũng có cơ hội, rốt cục có thể nghe rõ ràng rồi.”

Thiếu niên hưng phấn nói như thế.

Khương Dạng lật lại quyển phổ nhạc đến trang cuối cùng, chọn một bài hát yêu thích của cô.

Cô tập piano từ nhỏ, tham gia nhiều cuộc thi lớn nhỏ

Nhưng đây là lần đầu tiên cô khẩn trương như vậy.

Ngón tay ấn phím đàn đen trắng, lúc hạ âm đầu tiên, thậm chí còn bấn nhầm.

Cô khẩn trương liếc nhìn thoáng qua thiếu niên bên cạnh, nhưng chỉ bắt gặp đôi mắt đen sáng ngời của cậu.

Ngay sau đó.

Tiếng đàn du dương vang lên.

Thiếu niên nói rằng cậu muốn lắng nghe cẩn thận nhưng lại dựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi trong tiếng đàn.

Ngày hôm đó.

Khương Dạng nhận được ly trà sữa trân châu đầu tiên trong đời, cô uống từng ngụm nhỏ thật lâu, cuối cùng mới uống xong.

Sau khi uống xong, lại liên tiếp rót mấy cốc nước đun sôi.

Ngày hôm đó.

Trong phòng bên cạnh, một cuộc cãi vã vang lên trước bữa tối.

“A – trà sữa trân châu của em đâu rồi! Đó là em đặc biệt chạy gần trường để mua đấy! Chắc là bị anh uống trộm rồi! Anh bồi thường trà sữa trân châu cho em đi! ”

“Cái quần! Anh mày không ăn trộm trà sữa của mày! Ông đây không thích uống thứ đồ ngọt đó ——”

Bình luận (0)

Để lại bình luận