Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông lẩm bẩm: “Trà sữa à…Lúc Tiểu Nam còn nhỏ, thích uống nhất là đồ ngọt ngấy này, còn chuyên môn lén lút ra ngoài mua. Bây giờ đã lớn rồi, nói cái gì mà phải giảm cân, mới uống như thế nào….”

Tiểu Nam.

Là em họ của Hạ Tây Chấp.

Trong kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, sẽ đến nhà ông nội Hạ sống một thời gian.

Khương Dạng nghe những lời này, nhớ tới chuyện gì đó, hai mắt cong cong nở nụ cười.

Hạ Tây Chấp cũng có chút thất thần, suy nghĩ chợt lóe lên.

Cuối cùng anh cũng nhớ ra!

Lúc tâm trạng không tốt, uống thứ gì đó ngọt sẽ khiến bạn cảm thấy vui vẻ—— những lời này không phải là nha đầu Tiểu Nam kia nói sao!

Sau khi ăn trưa xong.

Hạ Tây Chấp bị ông nội Hạ đuổi đến sân sau.

Bởi vì cơn bão trước đó, sân sau vườn đã bừa bộn chưa được dọn dẹp, Hạ Tây Chấp hiện tại vừa vặn là lao động đưa tới cửa miễn phí.

Mà Khương Dạng được mời đến phòng làm việc của ông nội Hạ.

Phòng làm việc của ông nội Hạ ở tầng hai, hướng về phía nam, có một ban công nhỏ.

Khương Dạng đứng sau cửa kính ban công, ngẩng đầu nhìn về phía một căn phòng trên tầng ba phòng bên cạnh.

Kể từ khi ông ngoại Khương qua đời vì bệnh tật, ngôi nhà đó đã bị thu hồi và sau đó có một gia đình mới chuyển đến.

Những người sống trong đó đã thay đổi.

Nhưng trong phòng, rèm cửa màu trắng, vẫn giống như trước đây.

……

“Khương Dạng, Khương Dạng…. Tên của cậu nghe rất hay, nhưng phát âm rất khó…”

Thiếu niên vẻ mặt đau khổ, muốn vò đầu bứt tóc

Nhưng trên đầu cậu có vết thương, cho dù không cần dán băng gạc màu trắng, vết thương vẫn chưa lành hẳn, vừa chạm vào rất đau.

Cậu giơ tay lên, rồi lại đặt xuống

Thiếu niên ở bên cạnh cửa sổ không ngừng đi tới đi lui, trong miệng lặp đi lặp lại đọc tên Khương Dạng.

“Khương Dạng, Khương Dạng, Khương Dạng…”

Khương Dạng nghe xong hai tai nóng lên.

Cô chưa bao giờ cảm thấy nghe xong tên của mình, cũng sẽ tim đập loạn xạ.

“Khương….Khương… Khương Khương! ”

“Khương Khương nghe cũng hay đấy!”

“Sau này tôi sẽ gọi cậu là Khương Khương được không?”

Đôi mắt đen của thiếu niên sáng ngời, đột nhiên một bước dài, đi thẳng đến trước mặt Khương Dạng, dùng ánh mắt thẳng thắn lóe lên, nhìn thẳng vào mắt cô

Tim Khương Dạng càng đập mạnh hơn

Toàn thân cô cứng ngắc, không dám nhúc nhích.

Phảng phất như đi về phía trước một chút, sẽ đụng phải hai má thiếu niên.

Cô chỉ có thể, nhẹ nhàng gật đầu, “Ừm. ”

“Nói như vậy thì sau này tôi sẽ gọi cậu là Khương Khương, Khương Khương ~ nghe hay đó ~”

Khương Dạng đỏ mặt cúi đầu, ngón tay lướt qua bản phổ nhạc piano, trong mắt mờ mịt không nhìn rõ cái gì.

Lại đến thời gian luyện đàn piano.

Khương Dạng không ngừng hít thở sâu, cố gắng hết sức để bỏ qua thiếu niên bên cạnh, còn có hơi nóng vô tận từ trên người cậu truyền tới.

Thực sự rất nóng.

Nhưng ngày hôm đó.

Thiếu niên không giống như lúc trước, yên lặng tựa vào một bên nghe cô đánh đàn.

Cậu duỗi ngón tay, nhẹ nhàng gõ gõ phím đàn hai màu đen trắng

Cậu hỏi, “Khương Khương, ngoại trừ đánh đàn, cậu không làm chút chuyện gì khác sao? ”

Cậu có cảm thấy nhàm chán không vậy?

Trong lòng Khương Dạng đột nhiên cảnh giác.

“Tớ… Tớ vẫn còn làm bài tập hè. Tớ làm bài tập về nhà vào buổi sáng và chơi đàn piano vào buổi chiều. Đôi khi… Đôi khi tớ có thể vẽ nữa. ”

Khương Dạng vắt hết óc suy nghĩ ra một ít chuyện thú vị, có thể làm cho thiếu niên nghe xong cảm thấy hứng thú.

Nhưng cuộc sống của cô là nhàm chán như vậy.

Cho dù là vẽ tranh, cũng là giáo viên mỹ thuật cố ý để lại cho cô bài tập về nhà

Thiếu niên đã ở bên cô rất nhiều ngày, sau khi hết hứng thú sẽ từ từ rời khỏi cô như những người khác

Khương Dạng không muốn nhìn thấy sự chán ghét trên mặt thiếu niên.

Chậm rãi cúi đầu xuống.

Trong lồng ngực bắt đầu có một cảm xúc đau đớn dâng lên.

Từ nhỏ đến lớn, luôn luôn như vậy.

Bạn bè của cô sẽ đến gần với cô là bởi vì vẻ ngoài của cô, và sau khi phát hiện ra cô rất nhàm chán, tất cả đều rời bỏ cô.

Dần dần, cô trở thành một công chúa cao quý không thể chạm vào trong miệng người khác

Cho dù không có một người mẹ mạnh mẽ đáng sợ, nhưng vẫn không ai muốn làm bạn với cô.

Khương Dạng đều đã quen rồi.

Cô đã quen rồi…

Nhưng người này đổi thành thiếu niên bên cạnh, cô còn cảm thấy đau lòng lại càng không nỡ.

“Khương Khương, cậu có muốn đi chơi với tôi không?”

“Cậu có muốn đi chơi với tôi không, tôi dẫn cậu đi chơi nhé?”

“Khương Khương?”

Giọng nói sảng khoái của thiếu niên dường như đến từ rất xa truyền đến.

Khương Dạng bất giác ngẩng đầu, cũng không nhìn thấy sự chán ghét mà cô lo lắng, ngược lại đối diện với ánh mắt nóng bỏng của thiếu niên.

Cậu vẫn đang ở đó, mời cô đi chơi.

Khương Dạng động tâm.

“Nhưng tớ còn phải luyện tập đánh đàn.”

2 – 4 giờ là thời gian do mẹ cô quy định.

Bình luận (0)

Để lại bình luận