Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước khi chuyển nhà, bọn họ không cho cô ra ngoài, lại đem quyền quyết định chọn nhà đều giao cho cô, để cho cô chọn ngôi nhà mình thích.

Cô chọn một biệt thự có bể bơi có xích đu, quả nhiên không ngoài dự đoán của Trịnh Nghị, hắn đã sớm thăm dò sở thích của cô.

“Tôi muốn chơi điện thoại di động.” Từ khi gặp bọn họ, điện thoại di động cũng không còn ở trong tay cô nữa, sợ cô liên lạc với người khác rồi báo cảnh sát, bọn họ liền thu điện thoại của cô.

“Chơi điện thoại di động làm gì, xem TV đi.” Quý Đỗ từ chối đề nghị của cô, cầm điều khiển từ xa bật TV, ở đó đang chiếu một bộ phim hoạt hình trẻ con.

Cô ngồi ở chỗ đó không lên tiếng, Trịnh Nghị quay đầu nhìn vào mắt cô hỏi: “Tức giận sao?”

Vân Tô Tô hít mũi, ủy khuất đỏ cả mũi lên, lại lặp lại một lần nữa: “Tôi muốn chơi điện thoại di động.”

Quý Đỗ cúi đầu xem thực đơn trên máy tính bảng hỏi: “Buổi trưa muốn ăn cái gì, lâu rồi không ăn lẩu, muốn ăn hải sản không? ”

Hắn phớt lờ lời cô nói, cứ như vậy chuyển đề tài làm cho cô cực kỳ khó chịu, liền dùng chân đạp máy tính bảng trong tay hắn, kéo cổ họng lớn tiếng la hét: “Tôi muốn chơi điện thoại di động!”

Máy tính bảng bị đạp xuống mặt đất, một góc màn hình bị vỡ vụn, Quý Đỗ nhắm mắt lại bình tĩnh, hắn tựa hồ muốn nổi giận.

Trịnh Nghị giữ chặt cổ tay cô: “Không thể chơi, bọn tôi đều ở đây chơi cùng em, chơi điện thoại di động làm gì? Nghe lời đi không chơi. ”

Cô tức giận khóc, rõ ràng lúc trước cái gì cũng nói đáp ứng với cô, đấm đá hắn: “Tôi muốn chơi điện thoại di động, tôi mặc kệ, đưa điện thoại di động của tôi cho tôi, cho tôi!”

Cô cực kỳ giống một đứa trẻ đang giận dỗi, cổ áo Trịnh Nghị bị cô kéo nhăn nhúm, áo sơ mi trắng bị túm lấy, Lam Đà từ phía sau nắm lấy hai cánh tay cô.

“Bình tĩnh chút đi, ngoại trừ chơi điện thoại di động thì cái gì cũng được, cho em chơi máy tính bảng.”

“A tôi không cần! Tôi không muốn, tôi phải chơi điện thoại di động, tôi muốn báo cảnh sát, tôi bị giam cầm, bọn họ nhốt tôi hãm hiếp tôi, không cho tôi đi ra ngoài, báo cảnh sát, tôi sẽ báo cảnh sát a!”

“Nháo đủ chưa!” Quý Đỗ vỗ đùi quay đầu mắng cô, tức giận đến nỗi gân xanh trên mu bàn tay hắn đều nổi lên, một nắm đấm kia mà tới, có thể sẽ đấm chết cô.

Vân Tô Tô oa một tiếng khóc lên, khản cổ họng không biết được có bao nhiêu khổ sở, nước mắt giống như nước tích tụ lâu dài mà chảy ra, đá hai chân đạp về phía bàn trà, mấy quyển tạp chí trên đó cũng bị cô đá xuống.

Đàm Lam không đành lòng, còn chưa đợi hắn mở miệng, Quý Đỗ đứng dậy, xách cánh tay cô kéo vào trong phòng ngủ, cô không có bất kỳ sức lực nào có thể giãy dụa, toàn bộ thân thể trần trụi lướt qua mặt đất đá cẩm thạch, bị kéo lê vào bên trong, khóc đến thảm thiết, hai chân đá vào trong không trung thét chói tai.

“Buông tôi ra, buông tôi ra! Ô ô, người xấu, cút đi, tôi không thích anh nữa, a!”

Hứa Tân mở miệng: “Được rồi Quý Đỗ, cậu nổi nóng với cô ấy làm gì. ”

Cảm xúc trên mặt hắn dần dần tan đi, kéo cô vào phòng ngủ: ” Em ở đây suy nghĩ lại cho kỹ, không cho em chơi chính là không cho em chơi, hôm qua còn hứa sẽ nghe lời, hôm nay lại không ngoan, tôi thấy em chính là thiếu dạy dỗ, còn muốn tôi đánh em có phải không! ”

Cô ngồi trên mặt đất nghẹn ngào chảy nước mắt, hai tay che mặt, nước mắt chảy ra ngoài từ kẽ ngón tay, “Ô ô … các người đều là người xấu, tôi không thích anh, không bao giờ thích anh nữa.”

Không ai biết lòng hắn đau như đao cắt, dùng sức đóng cửa lại, khó chịu nắm chặt nắm tay.

Hứa Tân vắt cẳng chân dựa về phía sau: “Tôi cũng không rõ, cậu so đo nhiều với cô ấy như vậy làm gì, biết cậu tính tình không tốt, nhưng có thể cùng cô ấy từ từ nói chuyện hay không, cô ấy bị nhốt thời gian dài như vậy tâm trạng khẳng định rất khó chịu. ”

“Tâm trạng không tốt thì không tốt, không nghe lời thì phải dạy dỗ một chút.”

Lam Đà quát một tiếng: “Cậu đây là muốn nuôi con gái à, tôi xem sau này Tiểu Vân Nhi thu thập cậu như thế nào.”

Trong phòng thật lâu sau không truyền đến âm thanh gì, cơm trưa cũng đưa tới, Trịnh Nghị đi vào nhìn thoáng qua, sau khi đi ra liền lắc đầu.

“Cô ấy ngủ thiếp đi, không ăn cơm, chúng ta ăn trước.”

Vân Tô Tô khóc mệt liền ngủ, nhưng ngủ một lúc liền đói bụng, không bao lâu sau cô liền tỉnh lại, phát hiện mình bị ôm vào trong ngực.

Ngẩng đầu nhìn lên, là Quý Đỗ.

Trong lòng một bụng tức giận tất cả đều đến từ hắn, nhìn hắn còn ngủ bình tĩnh như vậy, khóe mắt tức giận đỏ bừng.

Chờ đấy, cô sẽ trả thù!

Cô cẩn thận đưa tay vào trong túi hắn mò mẫm, nhớ rõ bọn họ cũng hay mang theo điện thoại di động ở bên cạnh, tay cô run run sờ mấy cái túi, cuối cùng tìm được điện thoại di động trong túi sau quần.

Không cẩn thận liền đụng phải mông hắn, cảm giác trên tay còn rất tốt, rõ ràng là đàn ông, sao mông lại mềm mại như vậy.

Nhớ tới ngày hôm qua hắn đánh mông cô, sự trả thù dâng lên, cô nhéo mông hắn một cái, ăn đậu phụ của hắn mà không đau không ngứa.

Vân Tô Tô cúi đầu mở điện thoại di động, định dùng nhận dạng khuôn mặt để mở khoá, nhưng hắn lại nhắm mắt, nhận dạng thế nào cũng không được, cô buồn rầu nhấn mật mã, có bốn chữ số, ngoại trừ ngày sinh thì cô không nghĩ ra được gì khác.

Nhưng cô không biết sinh nhật của hắn là ngày nào, liền nhập sinh nhật của mình một lần, thế nhưng lại mở được.

Nhìn thấy hình ảnh mình đang ngủ trên màn hình, cô liền sững sờ không biết làm sao, trong lúc nhất thời không phân biệt được cảm giác này là vui mừng hay sợ hãi.

Ngón tay chậm rãi di chuyển đến danh bạ, mở ra, nhập một chữ “mẹ”, quả nhiên tìm thấy một dãy số, Vân Tô Tô bình tĩnh hô hấp, nhấn gọi đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận