Chương 186

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 186

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đã lâu không gặp.”

“Ừm, đã lâu không gặp…”

Giọng nói Nhưng Dữu khàn khàn, vẫn không thay đổi tóc ngắn ngang tai, hai má gầy yếu, thịt cũng lõm vào, ngoại trừ làn da trên mặt còn nguyên vẹn không tổn hao gì, phía dưới cổ áo rõ ràng có thể thấy được dấu vết xanh tím.

“Cổ họng có bị thương không? Hắn ta ngược đãi và không cho cậu ăn à?”

Khoảng cách gần như vậy làm cho cô không biết nên nói chuyện với cô ấy như thế nào.

Nhưng Dữu không tự chủ được cúi đầu ừ một tiếng: “Mấy ngày trước phạm sai lầm, bị phạt một chút, hôm qua khẩu giao bị thương yết hầu.”

Vân Tô Tô quan sát bàn chân của cô ấy, nhớ lần trước chân cô ấy bị gãy liền hỏi: “Vẫn không thể đi được sao?”

” Miễn cưỡng có thể, nhưng chỉ có thể quỳ.” Nhưng Dữu lộ ra nụ cười: “Dù sao tôi cũng không cần ra ngoài, mỗi ngày quỳ cũng thành thói quen.”

Một trận chua xót không khỏi dâng lên trong lòng cô.

“Cậu thật sự, không nghĩ tới sẽ rời đi sao?”

Vân Tô Tô rất muốn nói cho cô ấy biết rằng mình từng bị kẻ giết người dạy bảo, kẻ hiếp dâm sợ kẻ ngốc, cô có thể giả ngu a, nói không chừng cũng có thể giải thoát, hoặc là lấy được một ít thương xót cùng đồng tình.

Cô vừa định mở miệng, Nhưng Dữu liền ngăn cô lại.

“Tô Tô, cô không cần phải nói với tôi cái gì, tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình rất tốt, dù sao mạng của tôi là của chủ nhân, chủ nhân để cho tôi chết cũng được, tôi rời khỏi anh ấy, thật sự không có cách nào sống sót.”

Trong mắt Vân Tô Tô lộ ra vẻ thất vọng, cô chưa từng cảm thấy vô lực như vậy, trong lòng vô cùng lo âu nóng nảy, cô thật muốn làm cho cô ấy giải thoát.

“Nhưng Dữu, đừng như vậy được không, cậu nhất định phải lấy thân phận nô lệ sống sót sao? Hãy là một người một lần, trở lại làm chính mình được không, xin cậu đấy. ”

Cô ấy vẫn lắc đầu: “Đây là lựa chọn của tôi, Tô Tô, cậu không cần phải nói nữa, cậu có thể gặp được những người chủ nhân tốt, nhưng tôi không giống cậu, tôi…”

“Bọn họ không phải là chủ nhân của tôi.” Vân Tô Tô rất nghiêm túc: “Tôi là chính tôi, cũng không phải nô lệ của bọn họ, tôi nhận rõ thân phận của mình mới có thể nắm giữ quyền chủ động, ai cũng không có quyền làm chủ nhân của tôi, ngoại trừ chính tôi.”

Nhưng Dữu nhìn cô nở một nụ cười khổ.

“Chẳng lẽ, không phải bởi vì bọn họ sủng cậu sao? Nếu như bọn họ không sủng ái cậu, chỉ sợ cậu đã sớm bị đánh đầy thương tích, tựa như lúc trước khi tôi vừa gặp được cậu, Tô Tô, cậu quá may mắn, không nên so sánh với tôi, đừng nói với tôi những lời kia nữa, cuộc sống hiện tại của tôi như vậy là đủ rồi.”

Vân Tô Tô trầm mặc một lát, cảm thấy không còn lời nào để nói với cô ấy.

“Đã như vậy thì tôi không nói, nếu như cậu tình nguyện cả đời làm nô lệ như vậy.”

Nhưng Dữu mím môi, cúi đầu: “Tôi tình nguyện.”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thương Trình Âm khuấy ly cà phê, hỏi: “Không có ý định thuần hóa sao? Thay đổi rất lớn đấy, trước đây cũng không phải như vậy.”

Hứa Tân cắn viên kẹo cứng, nhai chem chép trong miệng, nằm ngửa trên sô pha, tư thái cà lơ phất phơ nhìn hắn: “Thuần phục quá nhiều rất nhàm chán, vật nhỏ có chút nóng nảy không phải tốt hơn sao, cũng chỉ có anh mới làm người ta thuần phục rồi chơi đùa.”

Hắn mỉm cười: “Đó là bởi vì cậu không hiểu niềm vui này. ”

“Tẩy não bọn tôi ít thôi, bọn tôi muốn đối xử với cô ấy như thế nào thì làm thế ấy.” Trịnh Nghị trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy hàn khí.

Thương Trình Âm đặt ly cà phê lên bàn, hướng bọn họ lộ ra nụ cười khiêu khích: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ cho các người xem khoái cảm thuần phục là như thế nào.”

“Khả nô!”

Hắn hướng về phía phòng ngủ gọi một tiếng, rất nhanh cửa liền mở ra, Nhưng Dữu nhanh chóng bò tới, quỳ ở bên chân hắn.

“Đi rót ly cà phê đầy tới đây.”

“Dạ chủ nhân.”

Cô ấy dùng miệng cắn tay cầm, nắm chắc cân bằng, từng bước bò về phía phòng bếp, vịn quầy đứng dậy, đặt ly ở dưới máy pha cà phê, cái ly đầy ắp không có cách nào ngậm trong miệng, cô ấy chỉ có thể dùng tay cầm rồi đứng lên, khập khiễng bước nhanh đi qua, đặt ở trước mặt Thương Trình Âm, lại vội vàng quỳ xuống.

Đi đứng không vững khiến cà phê rớt ra một ít lên miệng ly, làm cho hắn có chút không hài lòng.

“Ta đã dạy ngươi cách cầm chắc rồi, lại quên?”

Nhưng Dữu vội vàng khom lưng dập đầu: “Thực xin lỗi chủ nhân, tôi cho rằng ngài muốn uống ngay. ”

“Ngươi biết chứ, ta cũng không muốn nghe lời giải thích.”

Cô ấy ủy khuất cắn môi dưới, nhưng không ai có thể nhìn thấy biểu cảm đó, cô ấy chậm rãi bò tới dán chặt vào đùi hắn, vươn đầu lưỡi liếm liếm đôi giày da sạch sẽ của hắn, gâu gâu kêu, cầu xin hắn.

“Cầu xin chủ nhân tha thứ, lần sau nô sẽ không, xin ban thưởng trừng phạt cho Khả nô.”

Hắn cầm lấy chén chậm rãi nhấp một ngụm, nhìn biểu tình nghiêm túc của mấy người đàn ông trước mặt, nhếch khóe miệng.

“Trừng phạt trở về rồi nói sau, mấy người không cảm thấy thuần phục rất vui vẻ sao?”

“Chẳng qua chỉ là nô lệ, có cái gì để khoe khoang?” Đàm Lam trào phúng: “Bọn tôi muốn chính là tình cảm, nô lệ của anh ngoại trừ sẽ nghe mệnh lệnh của anh, anh hỏi cô ấy có yêu anh không?”

Thương Trình Âm trầm mặc, cúi đầu nhìn cô ấy, Nhưng Dữu chỉ cúi đầu không dám ngẩng đầu lên, hắn lại không hỏi vấn đề này, nếu hỏi ra, nhất định cô ấy sẽ trả lời cho có lệ, thật lo lắng bị đánh đòn.

Yêu hay không yêu, dường như thực sự không yêu.

“Tôi cũng không nói tôi đang khoe khoang, nếu các cậu không muốn biết thuần phục mang lại khoái cảm thế nào, vậy tôi cũng không cần nói nhiều, các cậu muốn đối đãi như thế nào, đều là chuyện của các cậu.”

Thương Trình Âm dùng chân nhấc cằm Nhưng Dữu lên: “Còn muốn ở lại nơi này không? Nếu không muốn thì quay lại. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận