Chương 189

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 189

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gậy thịt cắm vào âm đạo ướt át thỉnh thoảng phát ra tiếng nước ùng ục, dương vật màu tím chen chúc ở giữa âm môi nhỏ bé yếu ớt, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm cho người ta sôi máu, chọc vào rồi lại rút ra, dâm thủy rơi xuống đầy đất.

Cánh hoa màu hồng nhạt bị ép ra, tốc độ hắn càng ngày càng nhanh, không biết mệt mỏi cắm mạnh vào trong, cô bị cắm ngay cả tiếng thét chói tai cũng không phát ra được, tiếng rên rỉ đều bị dương vật trong miệng chặn hết.

Bị song long mạnh mẽ thao, cô dù có thể lực tốt đến đâu, giờ phút này cũng không thể chống đỡ được, quỳ cũng quỳ không được, cả người ngã xuống, hai người đàn ông một trước một sau quỳ xuống bên cạnh cô.

Dương vật trong miệng đang chạy nước rút, cô hít thở không thông sắp trợn trắng mắt, Trịnh Nghị tăng nhanh tốc độ đâm vào trong, sắp đem dục vọng toàn bộ phun ra, nhìn miệng cô thật sự là không thể tiếp tục được nữa, sợ là nếu cắm tiếp sẽ hít thở không thông, hắn liền vội vàng rút ra, lấy tay nhanh chóng tuốt dương vật, giọng nói không thể kháng cự ra lệnh cho cô.

“Há miệng ra cho tôi!”

Vân Tô Tô vội vàng ho khan vài tiếng, ngẩng đầu há miệng, Trịnh Nghị nhịn đến giây cuối cùng, tinh dịch từ mã mắt phun ra, xẹt qua một đường vòng cung rồi bắn hết vào trong miệng nhỏ của cô.

Tinh dịch quá nhiều, cô chỉ có thể há miệng, chờ hắn bắn xong lại ừng ực một tiếng nuốt xuống toàn bộ.

Cô bị Quý Đỗ thao quá mạnh, giọng nói lắp bắp: “A, ưm a, cám ơn ca ca… tinh dịch a.. ngon, còn muốn ăn, muốn ăn a.”

Trịnh Nghị bật cười: “Em là muốn ép khô tôi sao? ”

Nước mắt của cô tràn ngập trong hốc mắt, có lẽ là bị thao quá mạnh, khàn giọng gật đầu: “Ngày nào cũng đều muốn ăn, muốn ăn tinh dịch của ca ca… ca ca ơi, cho em ăn mỗi ngày nha.”

Thân thể lắc lư không vững, hai vú mãnh liệt lắc lư, Trịnh Nghị xoa xoa mấy cái.

“Được, nếu muốn ăn ngày nào cũng đều cho em ăn, sau này mỗi buổi sáng đều được ăn.”

Không bao lâu sau, Vân Tô Tô bị thao đến mức cao trào hai lần, Quý Đỗ mới bắn ra, nhớ tới cô nói muốn ăn tinh dịch liền từ bên trong âm đạo rút dương vật ra, bóp mặt cô rồi bắn vào.

Nhìn cô ùng ục nuốt xuống, đã quen ăn tinh dịch cho dù hương vị không tốt, cô mệt mỏi nằm sấp trên mặt đất thở hổn hển.

Thật lâu sau cũng không thấy ai từ trên lầu đi xuống, ba người đi lên lầu tìm người, mới phát hiện bọn họ đang làm một khúc nhạc dâm mĩ trong phòng đồ chơi.

Cô mệt mỏi nằm sấp trên mặt đất, miệng vẫn kêu ca ca, nghe được thanh âm này cả đám đều cương cứng, không biết cô lại chơi cái mánh khóe gì mới.

Vân Tô Tô chính là thích nhìn bộ dáng bọn họ vì cô mà mê loạn, chỉ vì muốn làm tình với cô mà giống như một con chó đực phát tình cọ cọ vào người cô.

Chỉ cần cô quyến rũ là tất cả bọn họ đều bị cô đạp dưới háng, muốn bò cũng không đứng dậy nổi.

Bị thao xong ngủ một giấc thật ngon, lúc cô tỉnh lại đã rất muộn, tối hôm qua là Trịnh Nghị ôm cô ngủ, hiện tại bên cạnh lại không có ai.

Cô cố ý ho khan lớn tiếng hai lần, quả nhiên ngoài cửa liền truyền đến thanh âm, Đàm Lam đẩy xe lăn mở cửa.

“Làm sao vậy, bị cảm sao?”

Cô lắc đầu: “Ăn gì đi, tôi đói.”

Vừa dứt lời, Trịnh Nghị liền từ ngoài cửa đi vào, trong tay bưng một cái ly, một tay khác giữ xe lăn của Đàm Lam, kéo hắn ra ngoài.

“Cậu làm cái gì đấy?”

“Cậu quá chắn đường.”

Hắn đi qua và đưa cho cô chiếc ly trong tay.

“Uống đi.”

Bên trong chứa chất lỏng màu trắng sữa.

“Sữa hả?”

Trịnh Nghị cười ừ một tiếng: “Không phải thứ em thích uống nhất sao?

Ai nói với hắn ta là cô thích uống sữa nhất.

Cô cầm lấy cái ly, ngẩng đầu uống một ngụm, phụt một tiếng thiếu chút nữa phun ra.

Đây mà là sữa à, đây là tinh dịch!

Vân Tô Tô há miệng, phẫn hận trừng mắt nhìn hắn, khóe miệng còn dính tinh dịch, Trịnh Nghị lại lau cho cô rồi bỏ vào trong miệng cô.

“Uống hết đi, hôm qua là em nói với tôi mỗi ngày đều muốn uống tinh dịch, có biết một ly này tôi mất bao nhiêu công sức mới làm ra không?”

Cô căn bản không muốn biết.

Vân Tô Tô nuốt một ngụm tinh dịch trong miệng, đột nhiên không còn khẩu vị gì nữa, Trịnh Nghị ấn đỉnh đầu cô xuống, cúi đầu nhỏ giọng nói.

“Nếu không uống hết, hôm nay không được ăn cơm, bọn tôi thay phiên nhau cho em ăn dương vật uống tinh, không phải em thích ăn tinh dịch nhất sao?”

“Tôi mới không muốn ăn dương vật của anh.”

Khóe mắt Trịnh Nghị giật giật: “Vậy hôm qua là ai ăn say sưa như vậy, hửm?”

Cô cầm ly, nhịn xuống cảm giác buồn nôn, không nghĩ đây là tinh dịch, ở trước mặt hắn lẩm bẩm hai tiếng rồi nuốt xuống.

Hắn hài lòng nở nụ cười, xoa đầu cô: “Thật ngoan, sau này mỗi ngày đều sẽ cho em ăn, mỗi buổi sáng uống một ly sữa là thân thể khỏe mạnh.”

Cô liếm khóe miệng, ôm cổ hắn đè xuống, ngậm lấy đôi môi mỏng lạnh lẽo, đem đầu lưỡi đưa vào, bên trong còn có hương vị của hắn, Trịnh Nghị biết thừa cô có mục đích gì, vẫn tự nhiên cùng đầu lưỡi cô giao triền cùng một chỗ.

Nước miếng đan xen vào nhau, một nụ hôn lưỡi vừa kịch liệt lại mang theo kháng nghị, Vân Tô Tô dùng sức đẩy nước miếng vào, nhưng hiển nhiên cô không phải là đối thủ của hắn, lưỡi người đàn ông cũng có lực, đem cô tra tấn đến thở không nổi.

Đàm Lam dùng sức đấm vào cửa phòng ngủ làm Vân Tô Tô bừng tỉnh, đẩy Trịnh Nghị ra.

“Ra ngoài ăn cơm!” Giọng nói của hắn mang theo hận ý, nếu không phải chân hắn không thể nhúc nhích thì đã sớm mang Vân Tô Tô ra ngoài.

Trên bàn ăn cô cũng không thành thật, bọn họ cố ý chỉ để năm chỗ ngồi, hết lần này tới lần khác không giữ chỗ lại cho cô, cô lựa chọn Hứa Tân, ngồi trên người hắn ăn cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận