Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người phụ nữ nhếch đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng nghiêng đầu nói với hắn: “Vậy nếu ta không nói thì sao, con trai? Con định lấy những bài đánh nhau mà con học được, dùng nó cho ta chứ?”

“Không nói?”

Hắn đột nhiên trầm mặc, khóe miệng căng thẳng, sắc mặt cơ hồ đã đen thành than.

Người phụ nữ tự tin đối diện với hắn, Quý Đỗ mặt không chút thay đổi nhướng mày.

“Vậy để con đoán xem, có phải cô ấy đã đến chỗ chị em tốt nhất của mẹ, dì Đào Tử không?”

Lông mày của bà hơi đè xuống.

Quý Đỗ phát ra một tiếng hừ cười: “Thụy Sĩ? Zurich? Căn hộ Sefeld ở khu Phố Cổ?”

Biểu cảm trên khuôn mặt của bà đã biến sắc.

“Nhìn xem, đây không phải là đoán đúng rồi sao? Mẹ, đừng quên khi còn bé con cũng đã đến chỗ dì Đào Tử, kỹ thuật mặt không chút thay đổi của mẹ, thật đúng là càng ngày càng kém.”

Quý Đỗ kiêu ngạo liếm răng hàm sau, cười xán lạn với bà, nhanh chóng chạy tới bên cạnh chiếc xe đang đỗ ven đường, mở cửa lên xe.

Chiếc Land Rover kia chạy với tốc độ cực nhanh, bà nhịn xuống hoảng loạn, lấy điện thoại di động ra gọi tới.

“Tiểu tử thối, cho dù con có thể tìm tới Thụy Sĩ thì như thế nào, ta cũng không tin địa phương lớn như vậy, con có thể lục từng góc tìm tới được sao!”

Bốn người kia biết được hắn lén lút chạy ra ngoài, còn làm cho người đi cùng trốn đi, tức giận ngay cả mắng cũng lười mắng.

Sau khi lên máy bay, Đàm Lam liền bắt đầu dùng máy tính liên lạc với người khác nhờ vả.

“Yên tâm, nhà tôi ở đó có xí nghiệp, cam đoan để cho Tiểu Vân Nhi vừa xuống máy bay, đã ngoan ngoãn bị bắt được, cô ấy trốn không thoát, cùng lắm là lần này cô ấy đi du lịch mà thôi.”

Quý Đỗ dựa vào sofa khuôn mặt nghiêm túc trầm tư, vểnh chân bất an bắt đầu lắc lư.

“Không thích hợp.”

Bốn người quay đầu nhìn hắn.

“Sao lại không thích hợp? Chúng ta đều ngồi trên máy bay rồi, nếu cậu nói cô ấy không đến Thụy Sĩ thì không yên với bọn tôi đâu.”

“Không, tôi không có ý đó! Ý tôi là, tôi đem tất cả những lời tôi đoán nói cho mẹ tôi biết, vậy bà nhất định sẽ liên lạc, đưa Vân Tô Tô đi nơi khác.”

Quý Đỗ rốt cục cũng hiểu rõ, vỗ đầu mình mắng một tiếng ngu ngốc.

“Mẹ nó sao tôi lại ngu ngốc như vậy chứ!”

Hứa Tân lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn.

“Số lần cậu ngu ngốc còn ít sao?”

==========================================================================================

Nơi này phong cảnh khá tốt làm cho cô có chút lạc lối, bởi vì lệch múi giờ nên nửa đêm cô liền tỉnh, ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài sông, làm thế nào cũng không ngủ được.

Phòng có chút nhỏ, kiến trúc hiện đại, chỉ để lại một chiếc giường nhỏ và một chiếc ghế cao, cửa sổ rất lớn, cô ngồi lên ghế cao chống tay vào thành cửa sổ, nhìn chằm chằm phong cảnh bên ngoài.

Từ ban đêm đến khi mặt trời mọc, đây đều là cảnh sắc cô chưa từng thấy qua, khó có được cảm giác thoải mái như vậy, cảm thụ được hạnh phúc đã lâu không tới.

Bầu trời sáng lên, chiếc thuyền buồm trên dòng sông di chuyển, cánh buồm trôi dạt về phía xa xa, cô thò đầu ra ngoài, muốn xem con thuyền sẽ đi đâu.

Cánh cửa phía sau đột nhiên mở ra làm cô giật mình.

“Ôi, không thể leo lên đó được đâu!”

Một người phụ nữ mặc váy hai dây hoảng hốt nhào tới ôm lấy eo cô, Vân Tô Tô vội vàng nắm chặt cửa sổ giải thích.

“Không, không phải đâu dì Đào, con chỉ muốn ngắm phong cảnh, không phải muốn nhảy xuống.”

Người phụ nữ trước mặt có mái tóc xoăn sóng, đã gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn giữ được khuôn mặt trẻ trung, ngoại trừ nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt thì không nhìn ra bà đã là mẹ của ba đứa con.

Bà kinh hãi nói: “Đừng làm ta sợ a bảo bối, quá nguy hiểm, mau xuống đi.”

Vân Tô Tô nhìn bà lộ ra nụ cười sáng lạn, đã lâu cô không được người lớn quan tâm như vậy, nói chuyện với cô không khách khí còn tốt hơn nhiều so với sự dối trá của lũ cẩu nam nhân kia.

Bà rất cao, dễ như trở bàn tay mà ôm cô xuống: “Ta đã làm lẩu mà con có thể thích ăn, có muốn đến nếm thử không? ”

“Được ạ.”

Đi xuống cầu thang gác mái hẹp, cô nắm chặt tay bà để tránh ngã.

“Dì Đào Tử, con của dì có phải đang đi học không?”

“Đúng vậy, chúng nó ở Geneva học đại học, hẳn là lớn tuổi hơn con một chút.”

Nhà hàng dưới lầu tràn ngập mùi đậu phụ thối, Vân Tô Tô hít hít mũi, nhíu mày.

Lẩu trong miệng bà nói là một nồi lẩu phô mai, khi đun sôi mùi hôi thối chính là từ nơi này phát ra, làm cho cô khó có thể chịu đựng được bóp chặt mũi.

Dì Đào Tử đưa dĩa cho cô, giới thiệu lẩu đậu phụ thối phô mai, nhưng nhìn biểu tình của cô có chút không thích hợp, liền cảm thấy cô có lẽ là không thích hương vị này.

“Con nếm thử xem, tuyệt đối sẽ không làm con thất vọng!”

Dưới ánh mắt hưng phấn của bà, cô chậm rãi nhận lấy dĩa, học theo cách làm của bà, cầm một miếng bánh mì, cho vào nồi trộn phô mai khuấy lên.

Trong nháy mắt cho vào miệng, sắc mặt cô thay đổi, cổ họng dâng lên một cỗ xúc động muốn nôn mửa.

Thật khó ăn, vừa mặn vừa thối, sao lại có thứ khó ăn như vậy.

Người trước mặt say sưa híp mắt nhai nuốt hưởng thụ, không thấy sắc mặt của cô, Vân Tô Tô vội vàng cầm lấy ly sữa lên uống cạn sạch.

“Thế nào? Nó có ngon không?”

Cô khó khăn gật đầu, nuốt xuống ly sữa quá mức ngọt ngào, khóe miệng cứng ngắc, sắc mặt cũng nghẹn đến đỏ.

“… ngon ạ.”

Ngại việc bà vẫn thao thao bất tuyệt khen ngợi phô mai mặn, Vân Tô Tô cố gắng ăn hết miếng bánh mì.

Khí hậu không hợp cộng thêm việc ăn uống khác biệt, cô quả nhiên bị tiêu chảy, nửa đêm che bụng đau đớn đi vệ sinh.

Bụng quặn đau đến lợi hại, cô từ phòng vệ sinh đi ra đầu đầy mồ hôi, dùng nước lạnh rửa sạch, đột nhiên nghe được tiếng mở cửa ngoài cửa.

Vân Tô Tô vội vàng tắt vòi nước, cẩn thận mở cửa nhìn ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận