Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Này. ”

Đàm Lam híp mắt, thần thái rời rạc ngồi ở phía sau, cánh tay chống tay vịn xe lăn, tựa đầu nói: ” Thông cảm một chút được không? Nơi này còn có một người tàn tật đấy, thanh âm kia làm tôi nghe cũng cương cứng”.

Trịnh Nghị xoa đầu cô: “Nhìn xem tiểu tao hóa, nếu không nhanh lên có thể sẽ không chỉ có một mình tôi cắm vào miệng của em đâu, nể tình em còn đang đau bụng, làm cho tôi bắn ra, tôi sẽ không cho bọn họ động vào em.”

Phía sau truyền đến tiếng khinh bỉ: “Trịnh Nghị, cậu cũng thật đê tiện a, đúng là đồ tiểu nhân.”

Hắn ngược lại tự tin: “Đê tiện thì có gì sai, làm người thì phải có chút đê tiện, em nói đúng không Tô Tô?”

Vân Tô Tô im lặng không nói gì, âm thầm cởi khóa quần hắn. Cây gậy thịt khổng lồ nảy lên vỗ nhẹ vào miệng cô. Đôi môi thành thạo bao lấy dương vật vừa thô vừa to phun ra nuốt vào sâu trong cổ họng.

“Hít… cái miệng nhỏ này thật dùng sức, hai ngày nay không ăn tinh dịch có phải hay không cực kỳ thèm muốn?”

“AA…ô…”

Đầu lưỡi điên cuồng liếm mạnh, cổ họng ra sức ép chặt. Cô ngước mắt lên nhìn hắn đầy si mê, thần sắc hoàn toàn chìm đắm trong tình dục. Đôi tay hắn đặt lên đầu cô, có thể dùng sức đem đầu cô ấn xuống bất cứ lúc nào.

Hứa Tân vừa mở cửa đã chứng kiến một màn này, hắn đóng sầm cửa rồi đổi sang một chiếc xe khác.

Trình Nghị nhìn ra ngoài cửa sổ, nở một nụ cười khiêu khích với hắn ta.

Như một con chó điên thèm đòn.

Đàm Lam chống đầu không nghĩ đến dưới thân hắn sớm cũng đã cương cứng không chịu được, hắn cách quần áo dùng tay xoa nắn, xem miệng nhỏ của cô phun ra nuốt vào dương vật to lớn, nước miếng không nuốt kịp từ khóe miệng chảy xuống, trên mặt biểu lộ dâm mỹ.

“Ách!”

Vân Tô Tô bị sặc, vội vàng ngẩng đầu lên, lau nước miếng ở khóe miệng hai má đỏ bừng thở hổn hển.

“Tôi muốn nghỉ một chút, miệng mỏi quá ăn không nổi.”

“Tiểu tao hóa sao lại không ăn nổi?” Trịnh Nghị túm tóc cô kéo vô cùng đau.

“Trước kia em dám đòi nghỉ như này sao? Nhìn xem nước miếng của em đều làm ướt dương vật của tôi, còn không mau liếm sạch đi.”

Cô mím môi, nước mắt chảy dài trên má “Tôi liếm, anh đừng túm tóc tôi, đau lắm.”

Cô cố ý lè lưỡi liếm quy đầu đỏ hồng cho hắn xem, hắn vừa nóng lòng muốn cô ngậm lấy vừa thích nhìn dáng vẻ dâm đãng của cô.

Được liếm thoải mái khiến hắn hưng phấn, Trịnh Nghị ngã ra sau ghế dựa hít sâu “Tôi cho em 20 phút giúp tôi bắn ra, nếu không được tôi sẽ tự mình thao miệng em.”

“A… bây giờ không phải cũng như vậy sao, anh không phải đang thao miệng tôi à?”

Hắn nở nụ cười: “Muốn biết tôi chơi miệng em như thế nào sao?”

Bàn tay hắn ấn mạnh đỉnh đầu cô xuống, cô còn chưa kịp cự tuyệt, đột nhiên cả đầu bị ấn xuống, quy đầu xông thẳng vào sâu trong cổ họng, suýt chút nữa khiến cô nôn mửa, cảm giác không thở nổi khiến mặt cô đỏ bừng.

Đàm Lam nhíu mày quát: “Nhẹ thôi!”

Một giây sau, hắn buông tay ra, Vân Tô Tô vội vàng ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, ho khan đến mức nước mắt, nước miếng chảy ròng ròng trên cổ họng, suýt chút nữa còn tưởng rằng mình sẽ chết mất.

“Còn không nhanh lên sao? Tổng cộng hai mươi phút, bây giờ còn có mười tám phút.”

Cô sụt sịt mũi, đỡ lấy dương vật ngậm vào miệng, không nói một lời, tập trung liếm, hai tay nhỏ bé xoa nắn hai viên tròn bên dưới.

Trịnh Nghị khôi phục lại chút dịu dàng vuốt tóc cô: “Ngoan, em muốn gì anh cũng có thể cho em, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời là được, ngậm sâu thêm chút.”

Vân Tô Tô làm theo, miệng đã mỏi đến tê dại, cô cũng muốn cầu cứu Đàm Lam đang ngồi phía sau, nhưng khi nhìn hắn, trong mắt hắn tràn đầy dục vọng, mặc dù không nhìn được tay hắn nhưng cô biết bàn tay đó đang đặt ở đũng quần chà xát thứ cứng rắn của mình.

Tim cô lập tức chết lặng, không cầu cứu được ai, chỉ có thể cố gắng hết sức lấy lòng hắn, để hắn mau chóng bắn tinh.

Nhưng hai mươi phút đối với cô vẫn là quá ngắn, đã vượt quá thời hạn cho phép, Trịnh Nghị ấn đầu cô xuống, khiến cô không thở nổi ít nhất nửa phút rồi mới chạy nước rút trong cổ họng cô.

Vân Tô Tô nắm lấy quần hắn cầu xin tha thứ, nhưng cô không nói ra được lời nào, cô khóc lóc bị hắn dùng tay ấn mạnh đầu xuống cho đến khi xuất tinh vào trong miệng.

Quá nhiều rồi nuốt không nổi, cô ho sặc sụa cầu xin hắn, nước miếng cùng chất lỏng đục ngầu còn ở khóe miệng, Trịnh Nghị cũng không nói gì, đem hết tinh dịch trào ra bên ngoài nhét vào miệng cô quệt lên trên đầu lưỡi.

“Nuốt hết xuống, thè lưỡi ra liếm sạch đi.”

“Ô, huhu cổ họng đau quá, ô ô.”

Giọng cô khàn đi, Trịnh Nghị lấy khăn ướt trong xe lau mặt cho cô: “Không phải tôi đã nói với em rồi sao? Hai mươi phút nếu không làm tôi bắn, tôi sẽ tự mình làm, chơi chết cái miệng của em.”

“Em không đáp ứng được thời gian đề ra, cho nên đáng bị trừng phạt.”

Cô khóc lớn: “Tôi không có, tôi không tình nguyện giúp anh, là anh ép tôi.”

Trịnh Nghị nở nụ cười: “Nói mình không tự nguyện sao? Là ai vừa lên xe liền quỳ xuống dưới người tôi?”

Vân Tô Tô đỏ mặt, tự biết mình vô lý, không chịu nói chuyện.

Trịnh Nghị từ dưới đất bế cô lên, vỗ lưng cô, ôn nhu dỗ dành: “Bụng còn đau không?”

“Đau hu hu.”

“Uống thuốc giảm đau mà vẫn đau?”

“Vẫn đau!”

“Vậy thì không thao, tôi xoa cho em, tinh dịch ăn có ngon không?”

Đàm Lam nghiến răng đấm một quyền vào tay vịn: “Tôi nói rồi đừng ham tiện nghi mà nghe lời làm nũng, tôi còn đang khó chịu đây. ”

Trịnh Nghị đầu cũng không quay lại nói: “Ai kêu cậu thích ngồi nghe như vậy? Bịt lỗ tai lại, nếu không sẽ không khó chịu rồi.”

“….!”

Quý Đỗ vừa đánh nhau trở về, quần áo xộc xệch, cổ áo rách toạc, gò má bầm tím, khóe miệng đỏ bừng, khuôn mặt tràn đầy lệ khí thoạt nhìn nhếch nhách nhưng vẫn không mất đi vẻ uy nghiêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận