Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc Porsche bị đánh vỡ kính bảo vệ xuất phát đầu tiên, Quý Đỗ lái xe theo sau.

“Đi đâu?”

“Đến nhà dì chào hỏi một tiếng rồi đi.”

Trịnh Nghị nhìn ra mục đích của hắn ta: “Muốn tìm mẹ hắn cáo trạng?”

Quý Độ nắm chặt vô lăng, nói bằng giọng điệu hận không thể băm người nào đó ra mà ăn.

“Tôi con mẹ nó sẽ không để hắn qua dễ dàng!”

Dì Đào còn chưa kịp quan tâm đến Tô Tô thì đã thấy mặt Quý Đỗ bị đánh tơi tả liền đau lòng không cần nghĩ ngợi nữa.

“Này, sao lại đánh nhau nữa! Vết thương còn chưa xử lý, mau lại đây dì bôi thuốc cho.”

Đào Đằng xem thường nhìn Quý Đỗ, “Cậu tới nhà tôi tìm cảm giác tồn tại sao?”

Nam nhân tính tình vốn đang gắt gỏng nghe vậy liền tiến lên nắm lấy cổ áo của hắn, “Chú ý cách ăn nói của cậu, lần này tôi còn nhẹ tay, nếu không nửa khuôn mặt của cậu sớm đã không còn lành lặn rồi!”

Hắn đánh người vốn đã tàn nhẫn, mặc dù còn có chút kiềm chế nhưng mắt phải của Đào Đằng vẫn sưng đến không mở ra được.

Bốn người đàn ông còn lại không vào, ngồi trong xe đợi, Vân Tô Tô uống thuốc giảm đau nhưng vẫn có chút không khỏe, cô ngồi trên ghế sô pha, dì Đào đưa cho cô một ly nước lạnh để cô thư giãn.

Cô nhìn cốc nước lạnh, nhưng không dám uống.

Đào Đằng đi tới ngồi trên sô pha, tùy ý mở TV, trên màn hình là một bộ phim truyền hình Thái Lan có hai người đàn ông đang chít chít kịch liệt, âm thanh quá tinh tế khiến cô rùng mình.

Cô nhìn về phía Đào Đằng ánh mắt có chút thay đổi.

“Cậu là người đồng tính?”

Đôi mắt xanh lam của anh liếc nhìn cô một cái, “Tôi ăn cả nam lẫn nữ.”

“Ồ, khẩu vị thật độc đáo.”

“Cô không sợ tôi bắt đi những nam nhân kia của cô sao?”

Vân Tô Tô cười khẩy, “Nếu cậu có thể xoay chuyển họ, tôi sẽ theo họ cậu.”

Cô hứng thú hỏi: “Vậy cậu và Quý Đỗ kia có quan hệ gì?”

“A.” Đào Đằng cười lạnh một tiếng, “Tôi không cùng hắn, tên kia chế giễu tôi là chó cái, tôi đã sớm sờ qua dương vật của hắn.”

Hắn vươn lòng bàn tay, khớp xương rõ ràng, ngón tay cong lên vẽ ra độ dày, “Đại khái lớn chừng này, cũng không nhỏ.”

Vẻ mặt Vân Tô Tô sững sờ trong giây lát, giây tiếp theo, Quý Đỗ không biết từ đâu lao tới, bóp cổ Đào Đằng đè hắn xuống sô pha, giọng điệu tức giận cô chưa từng nghe qua.

“Cậu trước mặt cô ấy nói cái quỷ gì! Muốn tôi đánh chết cậu mới im miệng có đúng không!”

Một người đàn ông hormone bùng nổ như Quý Đỗ làm sao có thể chịu đựng được sự đồng tính luyến ái của hắn ta.

Hai người cãi nhau rất khó chịu, bị đánh bầm dập, cho dù Đào Đằng đánh không lại hắn cũng không thể buông tha hắn.

Nhìn thấy bộ dạng tự đắc bây giờ của hắn, Quý Đỗ lập tức cảm thấy buồn cười.

Đợi về nhà hắn liền xong đời.

Vân Tô Tô bị họ mang đi, ngồi trong xe cầu xin bọn họ cô không muốn trở về.

“Tôi muốn đi ra ngoài một chuyến, không muốn trở về, còn muốn ở bên ngoài chơi tiếp.”

Hứa Tân nghĩ một lúc liền đồng ý với cô.

“Vậy thì đến một nơi mà em muốn trốn cũng không thoát được.”

Cô vốn tưởng rằng là một nơi kỳ quái nào đó, hóa ra lại là một chiếc du thuyền trên biển, cô thật sự có cố gắng thế nào cũng không thoát ra được, nơi này ngã xuống chắc chắn chết rất dễ dàng đúng không?

Du thuyền ba tầng có một cabin dưới lòng đất, sau khi đi vòng quanh bên trong, cô ngồi trên boong mãn nguyện ngắm nhìn mặt biển.

Đàm Lam khó nhọc đẩy xe lăn, tìm dụng cụ cắt gọt, một mình tháo băng bó bột ở hai chân, dựa vào tường bước đi loạng choạng.

Bước ra khỏi phòng ngủ đã thấy họ ngồi ngay ngắn bên bàn ăn uống trà.

“Các cậu đang làm cái gì vậy, Vân Tô Tô đâu?”

“Ngắm biển ở bên ngoài.”

Hắn khá ngạc nhiên, “Vậy mà còn có thể nhẫn nhịn không làm gì cô ấy.”

Khóe miệng Lam Đà giật giật, “Không còn cách nào, cô ấy còn đang trong kỳ kinh nguyệt, từ nay về sau ai động vào cô ấy, tôi sẽ ném hắn xuống thuyền cho cá mập ăn.”

Đàm Lam lập tức cười ha ha, khập khiễng đi tới rót một ly cà phê, “Thật thú vị, các người tự nhốt mình trong ngục, nhìn thấy thịt nhưng không thể ăn….”

“Không giống như lời cậu nói.”

Hắn thoải mái tựa vào ghế, thở ra một hơi dài, vô tư nhướng mày: “Cậu thật sự không có ý định động vào cô ấy sao?”

Trịnh Nghị nghịch cốc cà phê trên tay liếc nhìn hắn.

“Cậu lại có ý tưởng kỳ quái gì?”

Hắn ta lấy từ trong túi ra một túi ni lông nhỏ bên trong chứa bột phấn màu trắng.

“Đây là cái gì?”

“Chính là cái cậu nghĩ, lúc lên thuyền tôi có cho người mang tới, thuyền này là của tôi, chúng ta tùy ý chơi đùa.”

Lam Đà cười cầm túi, giơ tay lắc lắc, trong mắt lộ ra quỷ dị.

“Tôi rút lại lời nói về việc cho cá mập ăn, chơi một trò chơi thì sao?”

Vân Tô Tô nằm trên lan can boong nhìn xuống, tìm đàn cá dưới đáy biển xanh thẳm.

“Tiểu Vân nhi.”

Cô quay đầu lại, Lam Đà bưng cái chén đi tới đưa cho cô, trên mặt lộ ra nụ cười không rõ, “Chúng ta quá nhàm chán, không bằng chơi một trò chơi đi.”

Cô cảm thấy đây nhất định không phải là một trò chơi tốt đẹp gì, vậy nên cô rất tự nhiên cầm chiếc cốc lên nhấp một ngụm.

“Chơi cái gì?”

“Em muốn chơi cái gì? Đều nghe em.”

Chiếc du thuyền này khá lớn, nếu như nghe cô thì cô thật sự muốn chơi.

“Trốn tìm thì thế nào!”

Cô lại vội vàng lắc đầu, “Không được, các anh nhiều người như vậy, nếu như bị các anh bắt được, nhất định không có gì vui vẻ.”

Lam Đà xoay chuyển con ngươi, “Vậy chúng tôi sẽ bịt mắt bắt em.”

“Các anh sẽ giữ lời?”

“Đương nhiên sẽ không lừa em.”

Cô cười cầm chiếc cốc, uống cạn cà phê trong đó, đưa chiếc cốc rỗng cho anh, “Từ giờ trở đi, em sẽ trốn, các anh nhớ bịt mắt không được lừa em!”

Lan Đóa nhìn chiếc cốc rỗng không sau lưng cô cười nham hiểm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận